Lấy Anh Rồi Đợi Anh Yêu Em


Núi sông cũng có lúc gặp lại


Trang Nghiêm nhìn Tề Phàm ngồi đối diện, nhàn nhã uống

nước đá, cơn tức vốn có đều bị thay thế bởi sự đau lòng.


“Không phải chỉ bị thương phía sau lưng à, sao lại gầy

thế này ?”


“Biết anh tức giận, em nhất thời sốt ruột, nên gầy !”


Thật sự có chút xem thường mình thành cái dạng này, cô

cười vô tâm vô phế, anh lại không tiền đồ vui đùa với cô một câu, trái tim đập

thình thịch.


“Tề Phàm, anh không để ý tới chuyện riêng của em, anh

chỉ giận em không tín nhiệm anh”


“Thật ra là không phải, chỉ là, qua những chuyện như

thế, em không muốn nhắc lại.”


“Nếu ly hôn rồi, sao còn quay về đó?”


Đây là thứ giờ anh chú ý nhất, nếu cô muốn quay về với

Lạc Kì, như vậy, anh chỉ có thể trách mình chậm chân. Nhưng nếu, chỉ vì đứa

nhỏ, anh sẽ không buông tay.


Anh sẽ cho cô tất cả, mà những thứ này, Lạc Kì không

thể cho được.


Tề Phàm uống hết chén nước, thở dài, nói hai vị của

Lạc gia cẩn thận chăm sóc cô có nỗi khổ tâm, mà lại không thể dứt bỏ cô và

Thiên Ân.


Giải thích nguyên nhân kết quả xong, cô mới dừng lại,

thở dài một hơi.


“Sự tình chính là như vậy .”


“Vậy giờ em tính thê nào?”


May mắn, quả nhiên như anh suy nghĩ, cô về với Lạc Kì,

chẳng qua là bị ép buộc.


“Em muốn nhận đề nghị của anh, ký hợp đồng với Hoa

Thịnh.”


Anh không nghĩ tới, cô sẽ vui vẻ đáp ứng vậy, nhất

thời không thể tin tưởng.


“Sao lại thay đổi chủ ý ?”


“Em muốn cho Thiên Ân giữ lại cái gì đó, mà làm diễn

viên là thứ duy nhất em am hiểu và có tự tin.”


“Em nghĩ, sau này khi Thiên Ân kể về em cũng có thể có

loại cảm giác tự hào.”


Bất chấp nguyên nhân vì sao cô đáp ứng, Trang Nghiêm

tất nhiên là thập phần cao hứng .


“Anh sẽ tìm thời gian, thương lượng công việc với Hàn

Phi .”


Đang nói, Trác Thất gọi điện thoại tới, hoá ra là Lục

Kiêu đã trở lại, muốn tới Thịnh Thế tụ tập.


Sau lần phát sinh chuyện không vui với Lạc Kì ở Thịnh

Thế, Tề Phàm chưa từng bước vào nơi đó, giờ Trác Thất mời, cô bất giác kháng

cự.


“Sao? Có việc?”


Sắc mặt cô không được tốt, có chuyện gì sao?


“Không có việc gì, lần trước không phải nói với anh,

bạn trai của mẹ nuôi con em đi tập huấn sao. Giờ đã trở lại, nói là muốn gặp

gỡ, nhưng mà em không muốn đi.”


“Lạc Kì sẽ đi?”


“Vâng.”


“Không ngại nếu mang anh đi cùng chứ”


Trang Nghiêm rất muốn trông thấy Lạc Kì này, rốt cuộc

là loại đàn ông gì mà đáng giá để Tề Phàm làm như vậy.


“Anh muốn đi cùng với em?”


“Đúng , anh cũng muốn biết thêm về bạn của em.”


Anh còn muốn biết thêm một chút về quá khứ của em.


“Nhưng, vừa rồi em đã từ chối cô ấy.”


“Giờ em cũng có thể gọi lại cho cô ấy, hỏi cô ấy có

thể mang bạn cùng đi không.”


“Nhưng bạn trai của mẹ nuôi Thiên Ân mời khách, nếu

không đi, hình như không được tốt.”


“Nhưng đi, lại gặp Lạc Kì. Mang theo anh, coi như

chống đỡ giữ thể diện cũng hay.”


“Được rồi.”


Tề Phàm nghĩ , anh nói cũng có chút có lý, nên đồng ý

.


Gọi lại cho Trác Thất, hẹn cô ở trước cửa Thịnh Thế,

Cô và Trang Nghiêm tính tiền rời khỏi đi về Thịnh Thế.


Chung Tử trong lúc chờ mọi người đến Thịnh Thế đang

chuẩn bị màn trêu cợt Lục Kiêu, chỉ có Lạc Kì ngồi một bên buồn bã hút thuốc.


Tề Phàm chuyển đi đã non nửa tháng, một cuộc điện

thoại cũng không có.


Cuối tuần nào cô cũng đem Thiên Ân về bên kia, ở một

hai ngày rồi cho về.


Nhưng những việc này, đều là Hàn Phi và trợ lý làm,

một lần cô cũng không có lộ mặt.


Anh biết hôm nay cô cũng không đến, nơi này, là nơi đau

đớn nhất trong cuộc cô, sợ là cả đời này cô cũng không bước nửa bước vào đây

nữa.


“Đến đây đến đây!”


Cổ Hiểu Đồng vừa chạy vừa cầm lấy tuýp màu đồng trên

bàn, chuẩn bị phụt giấy đón anh!


Lục Kiêu đi ở phía trước, đẩy cửa, giấy đủ mọi màu sắc

văng lên người anh, theo sát sau đó là Trác Thất, Tề Phàm, Trang Nghiêm, không

may mắn thoát khỏi.


Chung Sấm xông lên áp đảo Lục Kiêu, đám còn lại nhân

cơ hội đè lên Lục Kiêu, giở trò với anh.


Lạc Kì giương mắt nhìn Tề Phàm, mãn nhãn cuồng nhiệt,

đang muốn tiến lên, lại thấy người đàn ông bên cạnh cô.


Tề Phàm thấy anh đến gần, tay tự nhiên ôm lấy tay

Trang Nghiêm, ánh mắt cũng không nhìn anh.


Lạc Kì bước đến càng nhanh, vươn tay phải, cười.


“Lạc Kì, chưa gặp mặt?”


“Trang Nghiêm.”


“Đã nghe danh bấy lâu.”


“Cũng vậy.”


Lạc Kì rõ ràng địch ý cũng không có dọa đến Trang

Nghiêm, nhưng anh ta ngược lại chỉ cười lạnh nhạt, tay đặt xuống vỗ về ngón tay

Tề Phàm .


Động tác vô cùng thân thiết như thế, Lạc Kì nhìn mà

ánh mắt cũng phát hỏa, nhưng cũng không biểu hiện ra hẳn.


Anh biết người trước mắt này là Trang Nghiêm, là ông

tổng của Hoa Thịnh, nhưng mà, anh ta không phải ở Hongkong sao?


Lục Kiêu thấy hai người này không có ý gì nữa, lập tức

mời mọi người ngồi xuống.


Vừa mới ngồi xong, Hà Vĩ Xuyên cũng đến.


======


Trang Nghiêm rất ngạc nhiên đây là nhân vật gì, vì sao

vừa đến không khí đã lập tức trầm xuống.


Mà người vừa đến, ánh mắt cũng không rời Trác Thất, rõ

ràng như thế cũng làm cho anh hiểu được vài phần.


Trái đất quả nhiên là tròn, dạo qua một vòng, chắc

chắn sẽ gặp lại.


Nên nói là duyên phận quá sâu, hay nói thế giới này

quá nhỏ?


Trong phòng, người nào cũng có đến hàng nghìn cái quan

hệ.


Trang Nghiêm ngồi ngay ngắn ở trước bàn, Tề Phàm cùng

Trác Thất vẫn tránh ở một bên nói chuyện phiếm, Lạc Kì uống rượu với một người

đàn ông khác, ánh mắt cũng không ngừng liếc về phía Tề Phàm, phát hiện cô vẫn

không có nhìn qua mình, trong lòng ngập tràn cảm xúc ngổn ngang.


Ăn cơm Trang Nghiêm ngồi cùng Tề Phàm, thấy Trác Thất

ăn cái gì cũng ngon lành, liền cúi đầu thì thầm với Phàm Phàm.


“Em mà giống Trác Thất ăn cái gì cũng được, nhất định

sẽ mê chết người.”


“Cô ấy ăn không mập, em thì không thế. Thời gian dài

như vậy vì công tác cần, nên giảm béo đã thành nghiện.”


Cô không tự giác quyệt miệng làm nũng, Trang Nghiêm

ngây ngốc, mà Lạc Kì đối diện thì sắp phát điên.


Ăn cơm, người ăn cũng mang đầy tâm sự.


Trong phòng mấy người Chung Tử không ngừng kính rượu

Trác Thất và Tề Phàm, Lục Kiêu nhìn không được, che chở cho Trác Thất.


Trang Nghiêm dùng ánh mắt hỏi Tề Phàm, Tề Phàm cười

lắc đầu, hôm nay, cô muốn uống rượu.


Lạc Kì rất muốn đoạt lấy chén rượu của cô, lại ngại

Trang Nghiêm ở đây, bất đắc dĩ ngừng lại.


Lục Kiêu nhìn ra sóng ngầm mãnh liệt của ba người này,

đành phải làm người tốt.


Lôi kéo Hà Vĩ Xuyên, cả bàn rượu cũng bị hai người bọn

họ uống hết.


Đàn ông đánh giá đàn ông, từ trước đến nay chỉ có thể

ở trên bàn rượu.


Tâm tư đều rõ mồn một.


Ai thua ai thắng thì để thiên mệnh an bài.


“Tái giá”


Hàn Phi ký hợp đồng với Trang Nghiêm ngày đó phóng

viên tuyên bố lịch trình, làm Tề Phàm và thiên sứ ôm cốc trà lạnh mà buồn ngủ.


Thiên Ân giờ đã đi nhà trẻ, kết bạn với rất nhiều bạn

bè mới, mỗi tuần đến nhà Phàm Phàm, đều kể bao nhiêu chuyện mới cho cô nghe.


Bạn nhỏ nào đó vì nhớ mẹ mà hay khóc nhè, lại có bạn

nhỏ nào nữa vì mất một ít bánh bích quy mà đã tìm cô giáo cáo trạng, có bạn nhỏ

ở nhà trẻ là một đứa bé rất xinh gái……


Tề Phàm không những không muốn nghe, còn muốn cố gắng

nhớ kỹ những tên người này.


Vì nếu lần sau Thiên Ân nhắc lại mà Tề Phàm không nhớ

rõ là ai, cậu sẽ mất hứng.


Tối hôm qua Thiên Ân ngủ ở nhà Tề Phàm, tiểu tử kia ăn

chút hoa quả, buổi tối vẫn không nỡ đi ngủ, liên lụy Tề Phàm cũng mất ngủ theo.


“Phàm Phàm, em không có ý kiến gì sao?”


Hàn Phi ngẩng đầu từ một đống văn kiện, nhìn đương sự

lại có vẻ mặt chả liên quan, có chút căm tức.


“Đúng vậy, em cũng muốn nghe suy nghĩ của anh một

chút.”


Trang Nghiêm hiển nhiên cũng không thích cô cứ làm chủ

mà dửng dưng.


“Vâng, em cảm thấy, em đến Hoa Thịnh, tương đương với

tái giá, cũng chính là lần kết hôn thứ hai, không cần phải đàng hoàng, tiêu

chuẩn thấp xuống cũng được.”


Bị gọi đến tên, Tề Phàm nghĩ, nói thẳng ý tưởng trong

lòng.


“Lần kết hôn thứ hai? Tái giá?”


Trang Nghiêm cẩn thận nhấm nuốt hai từ, cười với Hàn

Phi hiển nhiên, hai người nhất trí.


“Vậy theo lời Tề Phàm mà làm!”


Trang Nghiêm giao việc cho Hàn Phi.


Nhưng thật ra Tề Phàm vẻ mặt mờ mịt, cô nói gì mà cứ

dựa theo cô mà làm a!


======


Cho đến ba ngày sau, đến phòng làm việc của Trang

Nghiêm, nhìn lịch trình đã được sắp xếp, cô mới hiểu, quả nhiên, là dựa theo cô

nói mà làm .


Toàn bộ tiệc tuyên bố, chính là làm mô hình của một

hôn lễ nhỏ, còn nghi thức ký kết lại biến thành nghi thức kết hôn, các thiệp

mời công ty truyền thông thì đều làm thành thiếp hỉ. (=)))


Cô phải dùng một thân phận tân nương để “Gả” đến Hoa

Thịnh.


Tuy đây chẳng qua chỉ là một hình thức tuyên bố, nhưng

trong lòng cô vẫn có chút cảm thấy là lạ .


“Thiên sứ, như vậy thật sự được chứ?”


Rất buồn cười, đã ly hôn rồi mà đây là lần đầu tiên cô

mặc áo cưới.


Chân tay luống cuống dắt váy, trong lòng có chút hồi

hộp.


“Biết em đang lo lắng cái gì, không cần nghĩ nhiều như

vậy, đến phóng viên, cũng là Trang Nghiêm và Hàn Phi an bài, nên biết viết thế

nào mà.”


Anh mới có vẻ phiền toái, vừa giúp cô làm tóc vừa nhịn

không được nhíu mày, tóc dài đang đẹp lại cắt, hại anh không biết chọn kiểu tóc

ngắn nào cho đẹp.


“Không phải phóng viên, em là cảm thấy nghi thức này

có vấn đề!”


Đầu nghẹo lên người anh, biết anh cừu hận với mái

tóc của mình, cô cũng không chọc anh cho thỏa đáng.


“Có vấn đề gì? Hình thức mà thôi a!”


“Anh cũng không phải không biết, em là mẹ một đứa nhỏ,

cái dạng này mà để Thiên Ân thấy được, anh sẽ nghĩ sao!”


“Em nói với nó, lần này sắm vai em là cô dâu xinh đẹp,

không phải xong rồi sao.”


Cô căn bản là đang tìm lý do, Thiên Ân nhìn cô như

vậy, không chừng sẽ vui vẻ đến nhảy dựng lên ý chứ.


“Nhưng là……”


“Không cần phải nhưng là nữa, anh biết em lo lắng cái

gì. Phàm, anh, Phi còn có ông chú Trang đã làm tất cả, chỉ hy vọng đến tương

lai của em, là một mảnh trong sạch, cho nên,làm ơn tin tưởng chúng tôi! Được

không?”


Giữ hai vai của cô, bả vai mảnh khảnh này, đã vì người

khác nhiều lắm, hiện tại, đổi lại bọn họ muốn làm chút gì đó cho cô.


Khóe mắt rơi lệ, cô dùng sức gõ vào ngực anh, đầu tựa

vào vai anh.


Thiên sứ chán ghét, hại cô cảm động như vậy!


======


Tiệc tuyên bố hôm đó, trong phòng nghỉ Tề Phàm khẩn

trương mà lòng bàn tay toàn là mồ hôi.


Thiên sứ ở bên người cô, cũng bị cô biến thành hồi

hộp.


“Ê, em cũng không phải thế đâu, có quan trọng đến mức

lo thành thế này không? Cũng không phải kết hôn thật!”


“Anh mặc quần áo này thử xem, không khẩn trương có

được không!”


Mặc dù là giả, cũng là một nghi thức hứa hẹn a.


Nắm chặt tay chiếc vòng cổ, có nó ở đây, cô an tâm hơn

nhiều.


Theo người chủ trì giới thiệu, Trang Nghiêm đi đến.


Một thân tây trang màu đen phù hợp, kính đen giấu đi

ánh mắt sáng ngời.


Anh tiếp nhận mic, đơn giản giới thiệu về bản thân Tề

Phàm, cũng biểu đạt công việc và chuyện Tề Phàm phù hợp, rồi sau đó, là Tề Phàm

đi tới.


Hàn Phi dắt cánh tay cô, ý bảo Tề Phàm ôm lấy tay của

anh.


Thiên sứ đem Tề Phàm giao cho Hàn Phi, dựng thẳng lên

ngón cái cổ vũ cô.


Hàn Phi dẫn theo Tề Phàm, đi bước một hướng trên đài,

hai bên đèn flash lóe ra không ngừng.


Tề Phàm biết, có vô số người chính mắt chứng kiến màn

này, trong những người này tất nhiên sẽ bao gồm Lạc Kì.


“Phàm Phàm, anh tin rằng, từ giờ phút này trở đi chúng

ta là đi chung một con đường rộng mở hạnh phúc và thành công. Cho nên, em nhất

định sẽ hạnh phúc, cũng nhất định sẽ thành công.”


Hàn Phi tức nói lảm nhảm, nhìn không chớp mắt, nói ra

lời xong lại làm cho Tề Phàm muốn khóc.


“Phi Phi……”


“Phàm Phàm, lúc này hãy vì mình, cố lên!”


Khi bọn họ đi đến trước mặt Trang Nghiêm, hội trường

lập tức náo nhiệt đứng lên, không khí nháy mắt vô cùng náo nức.


Đặt tay Tề Phàm giao cho Trang Nghiêm, Hàn Phi nhìn

anh cười.


“Trang Nghiêm, Tề Phàm, phải nhờ anh rồi!”


“Thật khéo, lời này tôi cũng đang muốn nói với anh”


Trang Nghiêm giữ lấy Tề Phàm, đứng giữa bục sân khấu,

chính thức giới thiệu cô với mọi người.


Tiếp theo, Trang Nghiêm tự tay đeo nhẫn cho Tề Phàm .


Thấy Trang Nghiêm không có bảo trước, Tề Phàm

thấy anh lấy trong túi ra cái hộp nhỏ mà Tề Phàm hoảng sợ.


“Tề Phàm, anh biết giá trị của em không phải cái nhẫn

kim cương này mà có thể đổi được, anh chỉ hy vọng, nó có thể mang đến vận may

cho em.”


Dứt lời, không khỏi phân trần đeo nhẫn vào ngón áp út

của cô.


Tề Phàm cúi đầu nhìn nhẫn thật lâu, nghe người ta nói

ngón áp út có một mạch máu dẫn thẳng tới tim.


Như vậy hiện tại cô cảm giác thấy đau lòng, là vì nhẫn

trên ngón tay này không thích hợp sao?


Thở dài, dựa theo lời dặn, ngoại trừ hợp đồng cô còn

phải nói “Em nguyện ý!”


======


Sau đó, các công ty truyền thông còn tham gia bữa tiệc

nhỏ, để người tham dự hội nghị tặng hồng bao, cũng mời tiệc rượu.


Tề Phàm cả một ngày phải duy trì mỉm cười, khi chấm

dứt, nụ cười trên mặt cười đã cứng không chịu nổi.


“Phi Phi, thiên sứ em mệt quá!”


“Ngón tay đó mới mệt chứ? Cái kia to như vậy!”


Thiên sứ nâng lên tay cô, cười thực hiểm.


“Anh thích à? Cầm lấy!”


Tề Phàm nói xong muốn kéo nhẫn xuống.


“Tề Phàm, anh ấy muốn chẳng lẽ anh đây mua không nổi

sao!”


Hàn Phi đè tay cô lại, trừng mắt .


“Đúng là anh muốn sao Phi cũng sẽ hái cho anh! Này a,

em về sau phải chú ý, làm trâu làm ngựa còn lâu đấy!”


“Thiên sứ, nếu có thể, em nguyện ý làm trâu làm ngựa

còn hơn. Sợ chỉ sợ, người ta muốn không phải trâu ngựa, là người a!”


Nghĩ lại ánh mắt Trang Nghiêm trao nhẫn cho cô, lòng

của cô còn không chịu khống chế mà kinh hoàng .


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận