Lấy Anh Rồi Đợi Anh Yêu Em


“Phàm Phàm, mấy ngày nay cậu bận việc gì vậy?

Đến cái bóng của cậu tớ cũng bắt không được, buổi tối sang nhà tớ ăn cơm đi.”


“Được, bảo mẹ chuẩn bị hai phần nhé, giờ tớ có thể ăn

đây.”


“Phàm Phàm, cậu bị sốt à? Tớ thấy mười lần trả lời, chin lần nói giảm béo, hôm nay mặt trời mọc ở đằng tây à, à không, chắc

là tiên hạ phảm?”


“Đừng xía vào!”


“Mặc kệ cậu, tối đến sớm một chút nhé.”


“Được, đến lúc đó gặp.”


Lúc Trác Thất gọi điện thoại tới, Tề Phàm còn chưa tan

học, tắt điện thoại, nghĩ, cô và Lạc Kì đã tách nhau một tháng rồi, xem ra, đây

là thời điểm nên quấy rầy anh một chút, óc vừa hoạt động, cô nhắn cái tin luôn

cho anh.


“Nếu em nói, còn một hộp nữa, anh có đến không?”


Vậy mà làm Lạc Kì thất thần lúc mười hai giờ! Lạc Kì

hít sâu, lấy điện thoại ra thật mạnh nhưng đặt trên bàn, sợ tới mức người trong

phòng không ai dám lên tiếng.


Ông chủ nhỏ từ khi tiếp quản công ty đến nay, khuôn

mặt luôn chan chứa ánh nắng tươi sáng của nụ cười, hôm nay làm sao

vậy, vừa rồi còn tốt mà, sao chỉ chớp mắt, nhiều nắng đã thành nhiều mây?


“Việc còn lại các anh sửa trước đi, rồi đưa kế hoạch

tôi xem, hôm nay đến đây thôi, các vị đi làm việc đi.”


Phân phó người xong, anh một mình ngồi trên ghế đổi

tới đổi lui, thật là có chút không thể kiềm chế, chỉ là một cái tin nhắn của Tề

Phàm thôi mà không khéo đã làm anh tâm thần, muốn xóa cũng không thể xóa nổi,

trong đầu toàn là cảnh cô quấn quít lấy mình, bộ dáng đẹp đẽ mang theo vẻ quyến

rũ đang vặn vẹo thân thể mềm mại, bên tai thậm chí còn vang lên tiếng rên rỉ cô

mị hoặc!


Mân mê tin nhắn nửa ngày, viết lại sửa, viết lại sửa,

cuối cùng hận không thể đem điện thoại quăng luôn! Cảm thấy vẫn nên gọi điện

cho rõ ràng.


“Aizz, xem ra anh thật sự đã già rồi, một cái tin nhắn

đã thấy rối rắm thế này? Thế nào giờ, lo lắng lâu như vậy, đáp án của anh là

gì?” Như biết anh đang mâu thuẫn, trong giọng nói của cô rõ rang chọc tức anh.


“Nhóc bánh trôi, em thế này là khiêu khích anh sao?”

Giọng nói anh lộ ra tia nguy hiểm, Tề Phàm đương nhiên biết đang chọc giận anh

, nhưng mục đích của cô còn chưa đạt tới, cho dù là đao kề cổ, cũng không thể

lùi bước.


“Em nào dám, chỉ là muốn cùng anh thương lượng, nếu

anh không chịu, thì thôi. Em tin là sẽ có người khác nhận.”


Cô đang đánh cược, sợ anh đối với cô không một chút để

ý. Đàn ông không phải đều vậy sao, vô luận có cảm tình hay không, chỉ cần đã

ngủ cùng, lại cho người khác ngủ nữa, đều cảm thấy mất mặt, tuy như vậy cô tự

làm mình rẻ rúm, nhưng, cười khổ một chút, cô, chi cho Lạc Kì, chẳng qua anh

cho là chỉ quan hệ thôi.


“Em dám!” Quả nhiên, Tề Phàm mím môi cười, cô đã

thắng.


“Anh nói em có dám hay không? Như vậy, đổi lại anh có

dám không?” Lại kích tiếp, sắp thành công rồi!


“Em đang kích anh? Tề Phàm, em đừng cho là mình thông

minh.”


“Được rồi, anh thắng , em tha cho, em sẽ không phiền anh,

tuy rằng hy vọng là anh lắm, nhưng đành bất đắc dĩ đêm nay, em đi tìm người

khác thay thế vậy.” Anh đã phun ra cả họ và tên cô, chứng tỏ anh đã phát điên

rồi. Không lãng phí lời lẽ, cô ngoan ngoãn nói, lập tức dập máy, đây tiền cược

cuối cùng của cô.


Thật sự là cái tên giảo hoạt, bất quá, người đàn ông

của cô, ngây thơ sao được, cô giảo hoạt cười, trong miệng lẩm bẩm.


“Lạc Kì, đêm nay em chờ anh.


Không thể kháng cự


Nhiều giờ sau trước cửa Tề gia, giờ phút này, anh-

muốn- giết- người!


Tề Phàm con nhóc này, một cái tin nhắn, vài câu vô

nghĩa, vậy mà anh thật sự cấp tốc đứng trước cửa nhà cô! Anh hẳn là điên rồi

mới có thể không thể gặp cô cùng tên khác xằng bậy, đối với anh, việc này thật

vớ vẩn!


Giận nhất là, Tề Phàm không biết chết ở đâu rồi! Lo

lắng, phẫn nộ, sợ hãi, nhìn đến cô gái mặt tươi cười bước xuống xe taxi kia,

toàn bộ hoạt động của anh đình chỉ, nhìn thấy cô trở về, anh đã cảm thấy an

tâm! Nháy mắt, tâm lại nhắc nhở, không phải cô từ chỗ tên thay thế kia về đó

chứ?


“Làm sao anh lại đứng ở đây? Chờ lâu chưa?” Làm bộ

kinh ngạc, thấy anh nháy mắt đen mặt, liền có chừng có mực, nếu để anh tức bỏ

đi, sẽ không có lợi.


“Em vừa đi làm về à?” Không để ý tới vấn đề của cô,

anh chỉ quan tâm thứ anh muốn biết .


“Dẫn Trác Thất ăn cơm.” Cô ăn ngay nói thật.


“À, thế, người thay thế của em đâu?” Tâm lúc này đây

mới thật sự thả lỏng, vẫn không quên chế nhạo cô.


“À –, cái đó, đêm nay bỗng nhiên em vô tâm tình, đổi

ngày rồi.”


“Em có biết không, nếu em là đàn ông, anh đã sớm đánh

cho em quỳ rạp trên đất để tìm rồi!” Lạc Kì nói mà nghiến răng nghiến lợi.


“Ý của anh là, nếu em là đàn ông, anh cũng sẽ đứng ở

đây chờ em cả đêm sao? Oa, hóa ra đi Mĩ năm năm, anh không khỏi đẹp trai

ra, mà còn bồi dưỡng nhiều ham thú vậy, thế chắc không đổi khẩu vị nhỉ, nếu có,

làm ơn bảo luôn, em vừa mới trưởng thành thôi, sợ nhất thời không tiếp thụ

được.”


“Tề Phàm!” Vẻ mặt của anh như muốn ăn sống nuốt tươi

luôn cô.


“Sao nào, muốn bóp chết em?” Tiến lên phía trước, cô

cười tới đáng đánh đòn.


“Thế thì tiện cho em quá! Phải đòi hỏi em cho đến

chết!” Khoác cô đang kháng nghị lên vai, đoạt lấy hộp nho nhỏ trên tay cô, lấy

chìa khóa, đầu Tề Phàm bị dốc xuống, rất khó chịu, cũng không giãy dụa, bụm

mặt, khanh khách cười đến vui vẻ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận