Mị Hậu Hí Lãnh Hoàng (Quả Phi Đợi Gả: Nịnh Hậu Đùa Lãnh Hoàn)


Hiến tông nguyên niên mùng hai tháng hai.


Kết án, ba mươi tám người bị tra ra, mười một người bị xử trảm, mười sáu người bị lưu đày, năm người bị xử tù mười năm, sáu người bị xử xét nhà diệt tộc.


Án lớn như thế, làm khiếp sợ cả nước Đại Minh, Đại Hoàng Minh đế phát lệnh, thông cáo cả nước, coi đây là cảnh cáo, nghiêm cấm quan viên kết đảng, quan dân cấu kết, một khi hình thành đảng phái, theo luật trị tội!


Kết quả này, Mạc Kỳ Minh đã đoán trước, chính là hắn không nghĩ tới, gió lốc sẽ đến nhanh hơn!


Mùng tám tháng hai.


Trên điện Kim Loan, Bình Dương Hầu Bạch Tĩnh An đột nhiên tố giác Bình Quốc Công Hạ Chi Tín có ý đồ mưu phản, trình chứng cớ vô cùng xác thực, nhân chứng vật chứng đều đưa ra!


Mạc Kỳ Hàn mặt rồng giận dữ, "Hạ Chi Tín lớn mật! Trẫm niệm tình ngươi đóng quân ở Bình châu có công, thăng quan tiến tước, ban thưởng đại phủ, ngươi cũng không biết đáp tạ hoàng ân, làm ra việc mưu nghịch phạm thượng, thật sự là cả gan làm loạn!"


"Hoàng thượng! Thần bị oan! Thần không có mưu phản, xinHoàng thượng tra cho rõ!" Hạ Chi Tín kinh hãi "Bùm" một tiếng quỳ xuống, mồ hôi lạnh chảy ròng.


Một đội đại nội thị vệ nhanh chóng vọt vào, quỳ xuống đất dập đầu, "Hoàng thượng, nô tài đây!"


"Bắt Hạ Chi Tín, lột quan phục, áp ra khỏi kim điện, giam giữ trong thiên lao chờ thẩm tra!"


"Nô tài tuân chỉ!"


"Hoàng thượng! Bạch Tĩnh An hãm hại thần, thần không có – "


Ánh mắt Mạc Kỳ Minh như mũi tên nhọn bắn về phía Bạch Tĩnh An, thân thể run rẩy, cắn chặt khớp hàm.


Thì ra, thì ra đúng là Bạch Tĩnh An! Phản thần đúng là Bạch Tĩnh An!


"Thống lĩnh Ngự Lâm quân Vưu Trung!" Trên mặt Mạc Kỳ Hàn dầy đặc sương mù, tiếng nói lạnh như băng xuyên thấu ở đại điện, tạo nên từng trận tiếng vang. truyện được lấy tại TruyenFull.vn


"Vi thần ở đây!" Một nam tử to lớn đi ra, khom người ôm quyền, giọng nói vang dội.


"Lập tức dẫn binh bao vây phủ Bình Quốc Công, trên dưới từ chủ tử đến nô tài, áp giải toàn bộ tới Hình bộ giam giữ, không được bỏ sót một người!"


"Vi thần tuân chỉ!"


"Bãi triều!"


"Cung tống Hoàng thượng! Hoàng thượng vạn tuế vạn vạn tuế!"


Mạc Kỳ Hàn lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai, đột nhiên làm khó dễ, bắt được uy hiếp lớn nhất – Hạ Chi Tín!


Mà ba ngày sau thánh chỉ truyền đến Bình châu, tam quân Bình châu chấn động, ba gã tướng lãnh không phục, kích động năm vạn quân sĩ yêu cầu Đại Hoàng Minh đế sửa lại án sai cho Hạ Chi Tín!


Vân Vương cùng Ngũ Vương gia Mạc Kỳ Lâm điều mười lăm vạn binh vây quanh, tiên trảm hậu tấu, quyết đoán chém đầu ba tướng lĩnh kia, một này lần, mang tác dụng giết gà dọa khỉ, năm vạn binh lính như cây đổ, bầy khỉ tan, ào ào hạ binh khí xin tội.


Mà tại kinh thành Cẩm An, thế cục càng ngày càng nóng lên, Mạc Kỳ Hàn đích thân thẩm vấn Hạ Chi Tín, Hạ Chi Tín cự tuyệt không khai ra chủ mưu, Mạc Kỳ Hàn tức giận, bí mật nhốt Hạ Chi Tín vào lao, cùng lúc sai người tung lời đồn, nói trong tay đã nắm chứng cớ chủ mưu, ít ngày nữa có thể đem một lưới bắt hết!


Hôm sau, ngày mười hai tháng hai.


Cung Đế Hoa.


"Vô Giới, từ giờ trở đi, thả lỏng bảo vệ Bạch Tĩnh An, lưu lại sơ hở cho Mạc Kỳ Minh!" Mạc Kỳ Hàn tiếp nhận trà Xuân Đường dâng, khẽ nhấp một cái, phân phó.


Vô Giới hơi thắc mắc, "Hoàng thượng, đây là muốn – "


"Bạch Tĩnh An đã vô dụng, dựa vào chứng cứ trong tay hắn không cách nào ép tội chết cho Mạc Kỳ Minh, như vậy liền mượn tay Mạc Kỳ Minh trừ bỏ hắn! Trẫm lưu cho người Bạch gia hắn một mạng, coi như là đáp tạ hắn!" Mạc Kỳ Hàn lạnh lùng nói.


"Nô tài tuân mệnh!"


Ban đêm, giờ tý truyền đến tin tức Bạch Tĩnh An bị ám sát!


Lúc ấy, đang đọc binh thư dưới ánh đèn, Mạc Kỳ Hàn nghe nói xong, cười hài lòng. Con chó nóng nảy, còn có thể nhảy tường!


Đã bẻ gẫy vây cánh Mạc Kỳ Minh, bị cô lập như thế, hắn cũng muốn nhìn xem, Mạc Kỳ Minh còn có thể làm cái gì!


Hoặc là, hắn dụ rắn hành động, dụ hắn phạm tội mưu nghịch cũng không phải không thể!


Ngày mười bốn tháng hai.


Sau khi lâm triều, ở thư phòng.


"Các ngươi nghe cho kỹ, ngày mai là mười lăm, theo lệ thường, trẫm đi thái miếu cầu phúc, đến lúc đó, không cần canh phòng quá chặt chẽ, để lỗ hổng cho người tiến vào, nếu như đến lúc đó Mạc Kỳ Minh không ra tay, các ngươi liền buộc hắn ra tay ám sát trẫm, công việc mai phục vây bắt, giao cho các ngươi an bài, lập kế hoạch kỹ càng trình lên cho trẫm!" tiếng nói của Mạc Kỳ Hàn rét lạnh, trầm giọng nói.


Vô Cực lập tức nói: "Hoàng thượng, lúc này không quá mạo hiểm sao?"


Vô Ngân cũng phản đối nói: "Đúng vậy, Hoàng thượng, nếu có bất trắc, chính là việc lớn!"


"Trẫm sẽ không đánh nếu không nắm chắc trận, sẽ không có ngoài ý muốn, võ công của trẫm, các ngươi không tin sao?" Mạc Kỳ Hàn lắc đầu cười lạnh, "Huống hồ, còn có sư phụ trẫm ở đây, hừ, ai có thể đả thương trẫm?"


"Chúng thần tuân chỉ!"


Liễu Thiếu Bạch, ba người Vô Cực, Mạc Kỳ Sâm, Mạc Kỳ Dục, Mạc Kỳ Diễn, Lâm Mộng Thanh cùng đáp lời.


Mạc Kỳ Hàn trầm ngâm, lại nói: "Mặt khác, ngày mai phụ hoàng mẫu hậu đi đến núi Ngũ Đài, trẫm lo lắng Mạc Kỳ Minh cũng sẽ có hành động, Nhưng, trong ngoài kinh đô đã khống chế nghiêm mật, hắn sẽ không thể dẫn thiết huyết sát thủ ra khỏi kinh thành, nhưng mà, chỉ sợ có bất trắc, Lục đệ Thất đệ đi theo phụ hoàng mẫu hậu, điều một ngàn cấm vệ quân bảo vệ, biết không?"


"Thần đệ tuân chỉ!" Mạc Kỳ Sâm, Mạc Kỳ Dục chắp tay nhận lệnh.


Mạc Kỳ Hàn chớp đôi mắt sâu thẳm, trầm giọng nói: "Hi vọng như trẫm sở liệu, Mạc Kỳ Minh hận chính là trẫm, chỉ có trẫm chết, hắn mới có cơ hội đoạt được giang sơn Đại Minh, hắn hẳn là sẽ không đặt mục tiêu ở trên người phụ hoàng mẫu hậu, dù sao, giết bọn họ không có ý nghĩa, người hắn muốn giết, vẫn là trẫm!"


Sau bữa trưa, Mạc Kỳ Hàn không yên tâm lắm đi cung Long Dương.


"Phụ hoàng, ngày mai tất cả đều phải cẩn thận!" Mạc Kỳ Hàn nghiêm trọng nói.


"Không có chuyện gì, phụ hoàng cũng không yên tâm con, sợ con sẽ có việc phát sinh ngoài ý muốn." Mạc Ngự Minh nói.


Mạc Kỳ Hàn cười, "Nhi thần càng không sao, nhi thần số mạng cao, hắn giết không nổi nhi thần."


"Ừ, bố trí nhất định phải nghiêm mật, không được để sai sót." Mạc Ngự Minh nắm tay Mạc Kỳ Hàn, trịnh trọng nói.


Mạc Kỳ Hàn gật đầu, "Vâng."


"Nha đầu Mạn Mạn còn ói sao?" Mạc Ngự Minh hơi nhíu mày, "Phụ hoàng thấy mặt sắc nó sáng nay không tốt, nói là đồ ăn sáng chưa ăn vào, lại ói ra."


"Thật không? Mấy ngày nay đã tốt hơn nhiều, tại sao lại ói?" Giữa lông mày Mạc Kỳ Hàn lộ ra vài phần lo lắng, hướng Mạc Ngự Minh chắp tay nói: "Nhi thần bây giờ đi về nhìn xem."


Mạc Ngự Minh cười nói: "Đi thôi, nha đầu kia hiện tại thân mang thai, cần phải chăm sóc tốt."


"Vâng, nhi thần cáo lui!"


Mạc Kỳ Hàn quay người ra khỏi cung Long Dương, bước nhanh về cung Đế Hoa.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
BÌNH LUẬN TRUYỆN