Mở Ra Ngoại Đeo Liền Xuyên Qua


Lần này đi đến tộc
người cá, Tiểu Duy không mang theo Alois, dù sao chuyện quan trọng như
vậy, cô lo rằng con rồng ngốc nghếch kia lại làm lộ chuyện, nếu có thể
thuận lợi lấy được tin tức của Caesar thiên thần thì khoảng cách đến
đường về nhà của cô chỉ còn cách một bước chân a.

Cho
nên mấy ngày qua Tiểu Duy tâm trạng phi thường tốt, tốt đến nỗi cô còn
vui vẻ đến phòng chế thuốc của Machik chế tác mấy bình Du Hải dược tề,
loại dược tề này uống xong có thể giúp người đó hô hấp trong nước trong một khoảng thời gian nhất định. Mặc kệ Aisha công chúa có nhớ đến việc
Tiểu Duy là một nhân loại không thể hô hấp ở dưới biển, Tiểu Duy đều
nhất định phải đi tộc người cá một chuyến, chuyện hô hấp trong nước nhỏ
như con thỏ này, tự cô cũng xử lý được.

Ngày xuất phát,
Tiểu Duy đổi lại kia thân Dạ Linh Ẩn, thanh chủy thủ nhét ở bên hông,
nghĩ thầm nếu một lời không hợp mà đánh nhau thì tuyệt đối không thể ăn
mệt. Dù sao khi còn ở trong trò chơi cũng không có quan tâm đến chuyện
này, thấy boss chính là giết, hoặc là bị giết.

Mà trên
thực tế, Aisha công chúa và Valanthe công chúa cũng hoàn toàn quên mất
vấn đề một nhân loại như Tiểu Duy không thể hô hấp trong biển rồi,
Valanthe công chúa bởi vì có viên bảo châu truyền tự khi Tinh linh tộc
và tộc người cá kết minh trong người, cho nên có thể tùy thời đến trong
biển tìm Aisha nói chuyện phiếm, nhưng Tiểu Duy lại không có thứ này. Vì thế trong ánh mắt hối hận của Aisha và kinh ngạc của Valanthe uống một
bình du hải dược tề, như vậy cô có thể hô hấp trong nước ít nhất là
mười giờ.

Aisha công chúa tay trái kéo Valanthe, tay phải kéo Tiểu Duy, chậm rãi bơi về phía lãnh địa tộc người cá.

Khi ra khỏi biên giới tộc người cá, đuôi cá sẽ biến thành hai chân giống
như con người, nhưng một khi hai chân dính nước liền khôi phục lại thành đuôi cá, lúc này chiếc đuôi cá của Aisha công chúa duyên dáng đong đưa bơi về phía đáy biển.

Bầy cá đi ngang qua các nàng đều
gật đầu vấn an Aisha công chúa, xem ra vị công chúa người cá này ở trong biển có uy tín rất cao. Các nàng càng bơi càng sâu, màu nước biển cũng
càng lúc càng tối, cuối và đưa tay ra không thấy được năm ngón.

Tiểu Duy nắm chặt tay Aisha công chúa không dám buông ra, nơi này cô biết,
đây là con đường nhất định phải đi qua nếu muốn đến tộc người cá ——
đường hầm biển sâu, chỉ có người cá mới có thể đi qua mê cung tối này,
các người cá dựa vào thanh cảm đặc biệt của mình mà tìm kiếm được đường
về nhà .

“Không cần sợ hãi, có ta ở đây đâu.” Aisha hình như cảm giác được Tiểu Duy nắm chặt lấy tay nàng, an ủi.

Quả nhiên, vừa dứt lời, phía trước liền xuất hiện một tầng sáng màu xanh
nhàn nhạt, tầng sáng ngày càng rõ rệt, các nàng nhìn thấy lãnh địa của
tộc người cá .

Một tầng kết giới bằng nước khổng lồ bảo vệ tộc người cá, xuyên thấu qua kết giới có thể nhìn thấy được cuộc
sống hạnh phúc của người cá ở bên trong.

“Aisha! Valanthe! Các ngươi đã tới!”

Khi Tiểu Duy đang thưởng thức phong cảnh thì một giọng nam xa lạ truyền
đến, quay đầu nhìn lại, là một vị nam tính người cá đang bơi về phía các nàng ba người, người nọ có một đầu tóc màu xanh lục, bồng bềnh trong
nước biển, đôi mắt xanh biếc mỉm cười nhìn Aisha và Valanthe, thân trên tinh tráng, hạ thân là một đuôi cá rất lớn.

“Hoan nghênh ngươi tới tham gia hôn lễ của đại ca ta, Valanthe!” Nam tính người cá cao hứng cầm tay Valanthe, hai má hơi hồng.

“Tứ ca, ngươi mỗi lần nhìn đến Valanthe đều xem nhẹ sự tồn tại của ta.” Aisha bất mãn chu môi, vẻ mặt không vui.

“Aisha, Fey cũng không có a, hắn không phải và ngươi chào hỏi đó sao?” Valanthe bất đắc dĩ nghiêng đầu nói, sau đó thấy được Tiểu Duy ở một bên xem
náo nhiệt, vui vẻ kéo Tiểu Duy lại, nói với vị nam tính người cá kia:
“Fey, đây là Tiểu Duy, người ta sùng bái .”

Sau đó, nàng quay sang nói với Tiểu Duy: “Tiểu Duy, vị này là Fey, vương tử thứ bốn của tộc người cá.”

Tiểu Duy gật đầu, mặc dù khi ở trong trò chơi cô đối vị vương tử người cá
này không có ấn tượng gì, chẳng qua là thấy hắn là ca ca đệ đệ gì đó của Aisha linh tinh, liền gật đầu, vươn tay nói: “Xin chào Fey vương tử,
ta tên là Tiểu Duy, là một nhân loại.”

“Nhân, nhân
loại?” Fey kinh ngạc hét to một tiếng, sau đó lại chuyển hướng Valanthe, hỏi: “Người ngươi sùng bái ? Không phải Aisha mang về?”

“Tứ ca, ngươi thật không lễ phép.” Aisha nhìn bàn tay Tiểu Duy vươn ra, bất mãn nói với Fey.

“Ách, thật có lỗi, ta có chút kích động.” Fey nói xong rồi vươn tay ră nắm
tay Tiểu Duy, “Ta tên là Fey, vương tử thứ bốn của tộc người cá.”

Tiểu Duy gật đầu, chút chuyện nhỏ này không ảnh hưởng tới tâm trạng tốt của
cô, cô muốn tập trung toàn bộ tinh thần để đối phó Rồng Biển Cả.

“Nhưng mà, Tứ ca, làm sao ngươi lại kích động như vậy?” Aisha nhớ tới ca ca
của mình bình thường đều rất dịu dàng, nhưng không hiểu sao hôm nay lại
khác thường như vậy?

“Luna cũng mang về một nhân loại, nhưng phụ thân giống như không thế nào thích người kia, Luna và hắn rùm beng.”

“Luna là ai?” Tiểu Duy nhỏ giọng hỏi Valanthe.

“Nha, là muội muội của Aisha và Fey, công chúa út của tộc người cá .”

Aisha sửng sốt, lập tức nói: “Tiểu Duy và người mà Luna mang về không giống nhau, nàng đã được đến Tinh linh tộc tán thành.”

“Dù sao thì cũng phải đi gặp phụ vương đã.”

Tiểu Duy và Valanthe dưới sự dẫn dắt của Fey và Aisha đi vào bên trong kết giới tộc người cá, dọc theo đường đi các người cá đều nhiệt tình vây
quanh Valanthe và Tiểu Duy. Nhưng có lẽ là bọn họ biết Valanthe là Tinh
linh tộc công chúa, không có xuống tayvới nàng, nhưng là Tiểu Duy thì
thảm, bị vài người cá vuốt tóc, xoa mặt, còn có cái nam tính người cá
còn định xoa ngực Tiểu Duy, bị Tiểu Duy tát bay .

“Ách, Tiểu Duy, thật có lỗi, tộc người cá chúng ta đều rất nhiệt tình. . . . . .” Aisha ngượng ngùng gãi đầu, cười cười.

Tiểu Duy mang nụ cười cứng ngắc trên mặt cứng ngắc lắc lắc đầu, ai ngờ nam
tính người cá kia thấy thế lại bơi lại, kéo tay Tiểu Duy hỏi nàng có
nguyện ý gả cho chính mình không.

Tiểu Duy cứng người
tại chỗ, khóe miệng kéo ra, lúc này cô lập tức không thủ hạ lưu tình,
trực tiếp giơ chân đá. Nam tính người cá xoa eo mình, ai oán nhìn Tiểu
Duy, không dám đến gần.

Có vết xe đổ, các người cá cũng
không đến gần nữ nhân loại bạo lực này, nhưng đối với việc Tiểu Duy có
mỹ mạo không kém Tinh linh tộc vẫn là rất ngạc nhiên, đều theo đuôi đi
theo, muốn nhìn thêm mấy lần.

Một Tinh linh một người
hai người cá cứ như vậy ở trong ánh mắt “xoi mói” của mọi người cá, đi
tới cung điện tộc người cá, cung điện được xây dựng rất hùng vĩ huy
hoàng, giống như các cung điện trong phim, ở trong nước có cảm giác như
ẩn như hiện.

Đi theo Aisha công chúa, bọn họ đi tới bên
ngoài cửa phòng phòng quốc vương, lại nghe thấy bên trong có tiếng đổ vỡ không ngừng truyền tới. Tiểu Duy đứng ở ngoài nghĩ vị quốc vương này
tính tình cũng quá lớn rồi, chẳng qua là nữ nhi mang về đến một cái nhân loại, có cần phải điên cuồng như vậy không a?

Đang nghĩ thì cánh cửa mở ra, mà khung cảnh nhìn thấy làm cho Tiểu Duy nhịn không được mà cười ra tiếng.

Quốc vương tộc người cá bệ hạ lúc này đang ôm chặt một cái bình hoa cao hơn
người mà bên cạnh hắn là một tiểu loli người cá đang dùng sức muốn ném
bể bình hoa . . . . . . đây là tình huống gì nha?

“Phụ vương. . . . . .”

“Luna. . . . . .”

Aisha và Fey đồng thời lên tiếng, mà ngay khi quốc vương người cá phân thần
nhìn sang bọn họ, tiểu loli lập tức dùng lực đem bình hoa rớt bể.

“Hừ! Phụ vương ngươi đem bình hoa mẫu hậu thích nhất rớt bể! Ta muốn đi nói
cho mẫu hậu!” Tiểu loli nói xong, lập tức chạy nhanh ra ngoài.

Lưu lại một đám người vô hạn hắc tuyến.

“Phụ vương, ngươi vẫn không đồng ý đem Luna mang về đến nhân loại thả ra sao?” Fey bơi qua, bắt đầu nhặt mảnh vỡ bình hoa.

“Không được! Cái nhân loại vừa thấy là biết là kẻ xấu, hắn muốn đem đáng yêu
Luna của ta mang đi!” Quốc vương người cá tức giận bơi về chỗ ngồi, sắc
mặt âm trầm.

“Đừng nghĩ mấy chuyện không vui nữa, phụ
vương, Valanthe cũng là tới tham gia hôn lễ của đại ca nha.” Aisha cũng
bơi qua, nói với quốc vương người cá.

“A, Valanthe cũng
tới sao, hoan nghênh ngươi.” Quốc vương nói xong nhìn về phía Tiểu Duy,
lập tức biến sắc, nói : “Nhân loại? Tại sao lại là nhân loại? ! ! !”

“Nha, đừng kích động phụ vương, “ Aisha cười, “Nàng là Tiểu Duy, là nhân loại được Tinh linh tộc tán thành.”

Ý là, Tiểu Duy và nhân loại Luna công chúa mang về hoàn toàn không giống nhau.

Tiếc là vị quốc vương người cá cũng không bán trướng này, đối với giải thích của Aisha hoàn toàn không để ý, vung tay lên, hô lớn:

“Vệ binh! Đem nhân loại nàynhốt vào trong phòng giam!”

Tất cả mọi người đều ngây ra, ngay cả Valanthe cũng trợn mắt há hốc mồm
nhìn quốc vương người cá, vừa định mở miệng thì bị Aisha ngăn lại.

“Yên tâm, ta sẽ nghĩ biện pháp .” Aisha nói khẽ với Tiểu Duy và Valanthe, tiện đà lại phụ tặng cái mỉm cười.

Tiểu Duy lại cảm thấy cũng không sao cả, chẳng qua là khoogn thể xem hôn lễ
sớm một chút thôi, cô hỏi: “Aisha công chúa, hôn lễ khi nào thì bắt
đầu?”

“Tối hôm nay, hôn lễ của tộc người cá đều cử hành vào lúc 0 giờ.”

Đã biết thời gian thì cũng dễ làm, nếu trước 0 giờ không có người thả mình ra ngoài, vậy đừng trách cô không khách khí.

Một vệ binh đám người cá mang theo Tiểu Duy đi tới nhà tù, nhốt cô và vị
“Luna công chúa mang về đến nhân loại” kia vào một chỗ. Khi vừa mới bước vào nhà tù, Tiểu Duy và người đàn ông nhân loại này đều tự đánh giá
nhau.

Diện mạo mi thanh mục tú, chính là sắc mặt hơi có
vẻ tái nhợt, môi quá mỏng, tướng người vô tình, có cảm giác giống như
lưu manh, làm cho Tiểu Duy không được thoải mái.

Nghĩ vậy, ném sang một cái {giám định thuật}, kết quả: William, chức nghiệp kẻ lừa đảo.

Hừ lạnh một tiếng, Tiểu Duy trong lòng nghĩ vị quốc vương bệ hạ này cũng
không phải nhìn nhầm người nha, là chức nghiệp kẻ lừa đảo đâu.

“Xinc chào, ta tên là Daniel William, còn ngươi?” Kẻ lừa đảo tên là Daniel cười nhìn Tiểu Duy, nộ dạng rất thân thiện.

Tiểu Duy không để ý đến hắn, cứ thế ngồi xuống.

Daniel sờ sờ mũi, nhìn Tiểu Duy vẻ mặt trấn định, trong lòng bất ổn, hắn trên
thực tế đã muốn biết vị trí của tộc người cá, sau đó sau này trở về định đem tin tức bán cho các dong binh cấp bậc cao. Phải biết rằng, một cái
người cá ở chợ đêm có giá rất cao.

Nếu như nói mình là
bị người cá mang đến nơi này, như vậy người cũng bị bắt là vì thế, hơn
nữa rất có thể có mục đích giống mình, nếu liên thủ. . . . . .

“Ta là Luna mang đến nơi này, ngươi là do những người cá khác mang đến sao?”

“Ngươi làm sao có thể hô hấp ở dưới nước ?” Tiểu Duy quay đầu lại hỏi, cô biết lấy người này năng lực và tài lực thì khó mà có thể có được vật như du
hải dược tề.

“Nha, ngươi nói này a.” Daniel nói xong từ
trong lòng ngực móc ra một hạt châu màu tím, nói: “Đây là Luna đưa cho
ta, nàng nói mang theo này thì có thể hô hấp ở dưới nước.”

Tiểu Duy nhìn viên trân châu trân quý của người cá, trong lòng yên lặng vì
vị tiểu người cá công chúa kia ai thán, hạt châu này nàng ta thật sự là đưa lầm người.

“Ta là và Aisha công chúa và đi tới nơi
này.” Tiểu Duy cẩn thận nhìn chằm chằm biểu tình của Daniel, khi cô nói
hai chữ công chúa, sắc mặt Daniel lập tức xuất hiện một tia vui mừng.

“Ngươi cũng . . . . . .” Daniel không nói hết, đây là quy củ của bọn hắn,
nếu đối phương gật đầu, như vậy bọn họ chính là đồng hành .

Tiểu Duy cười lạnh, nói : “Đúng vậy.”

Daniel mừng rỡ, nói : “Chúng ta có thể liên thủ, sau khi đi ra ngoài có thể chia nửa.”

“Định làm như thế nào?”

“Rất đơn giản, chúng ta chỉ cần có thể rời đi chỗ này là tốt rồi.” Daniel
nói đến đây liền uể oải ngồi xuống, “Ta chính là muốn đem tin tức vị
trí tộc người cá này bán đi, ngươi cũng biết mà, nó có thể bán với giá
tốt.”

“Ngươi xác định có thể đi ra ngoài?” Tiểu Duy chỉ vào cửa nhà tù, hỏi.

“Yên tâm đi, ta có đồng bạn .” Daniel thấy Tiểu Duy có mục đích giống mình
liền thoải máu nói, “Nếu tối hôm nay ta còn không trở về thì bọn họ sẽ
đi theo manh mối ta lưu lại tìm đến.”

“Đến lúc đó bắt
thêm một hai người cá trở về bán, chúng ta liền có thể kiếm lớn!” Daniel bắt đầu tưởng tượng khung cảnh khi có được tiền.

Tiểu
Duy hừ lạnh một tiếng, thầm nghĩ: Các ngươi quá ngây thơ rồi, nếu để cho các ngươi thực hiện được, mặt mũi của Rồng Biển Cả biết vứt đâu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Mở Ra Ngoại Đeo Liền Xuyên Qua