Mở Ra Ngoại Đeo Liền Xuyên Qua


Vị nam tử tóc đỏ vừa xuất hiện này chính là rồng lửa ngục Saraman Germany, mà rồng biển cả Morrie Sickles và hắn là hai con rồng từ khi sinh ra đã bắt đầu đối đầu nhau chỉ cần vừa đụng đầu thì nhất định sẽ phát sinh
một trận chiến kinh thiên địa quỷ thần khiếp, nghe nói trận chiến mấy
trăm năm trước bọn họ đã san bằng ba ngọn núi, đem bốn bồn địa lấp đầy,
làm cho năm đồi núi biến thành bãi cát, còn thiêu khô sáu con rông đầy
nước.

Không biết lúc này . . . . . . Nhưng mặc cho ai
cũng không nghĩ tới, một giọng nói nhẹ nhàng của một nữ tử lại làm cho
rồng lửa ngục Saraman Germany đang vận sức phát động lập tức dừng động
tác, cũng vô cùng lo lắng rời đi.

“Saraman Germany? Chuyện gì xảy ra?”

“Maria! Cẩn thận một chút. . . . . .”

Rớt phá mắt mọi người, Saraman Germany giúp đỡ một vị thiếu phụ tóc vàng
xinh đẹp đi xuống bậc thang cung điện. Sở dĩ xưng là thiếu phụ, là vì
bụng của vị mỹ nữ tóc vàng kia đã rất lớn, xem ra là chuẩn bị sinh.

Tiểu Duy nhìn một màn này, bên môi cong lên thành một nụ cười lạnh. Trên
thực tế cô cái gì đều không cần làm, chỉ cần như vậy lẳng lặng nhìn là
được rồi, bởi vì chuyện kế tiếp không chỉ có hội đánh cho vị kia trấn
trưởng đại nhân cao quý kia, còn có thể đem mỗi người ở đây đả kích
không còn chút da mặt.

“A ! Tiểu thư của ta!” Trấn
trưởng đại nhân thất thanh hô lên, cũng mang theo vẻ mặt khó có thể
tin, mắt trợn to như chuông đồng, khiếp sợ run rấy.

Vị
Maria tiểu thư tóc vàng lúc này cũng nhìn rõ những người đang đứng trước cung điện là ai, chỉ thấy nàng sóng mắt lưu chuyển, vẻ mặt mềm mại đáng yêu không tự giác lộ ra, mang trên mặt nụ cười hạnh phúc chói mắt, gật
đầu với trấn trưởng đại nhân, nói : “Phụ thân.”

Trấn trưởng kinh hoảng nói không ra lời, nhìn cái bụng cao ngất của Maria, hắn ngay cả môi cũng bắt đầu run lên.

“Ma, Maria. . . . . . Sao, làm sao có thể. . . . . .”

“Phụ thân, xin đừng trách ta.” Maria cũng vẻ mặt đau lòng, lại vẫn nằm trong ngực Saraman Germany, nhìn trấn trưởng tiếp tục nói: “Ta và Saraman
Germany là thật tâm yêu nhau, van cầu ngươi. Thành toàn cho chúng ta.”

Những lời này nói rất rành mạch, khiến cho tất cả mọi người ở hiện trường đều có điểm động dung, vị rồng biển cả Morrie Sickles kia thậm chí có một
chút hâm mộ nhìn Saraman Germany, bọn họ tuy rằng cãi nhau ầm ĩ nhiều
năm nhưng nếu người này thật sự tìm được người mình yêu thì cũng là một
chuyện đáng mừng.

Nhưng làm cho tất cả mọi người không ngờ là, Tiểu Duy cười lạnh thành tiếng.

“Ngươi nói thật sao?”

Hoàn toàn không quan tâm đến ánh mắt nghi ngờ và không đồng ý của những
người khác, Tiểu Duy nhìn Maria nhẹ giọng hỏi, mà khí thế không giận mà
uy làm cho không ai dám lên tiếng.

“Đương, đương nhiên là thật . . . . .”

“Như vậy, vị hộ vệ đội trưởng này của ngươi tính là cái gì nhà ?”

Vừa dứt lời, Maria tiểu thư trên mặt lập tức tái nhợt, nhưng lập tức khôi
phục. Chỉ thấy nàng trấn định tự nhiên đi về phía trước từng bước, nét
mặt cũng nở ra nụ cười tự tin.

“Hắn là hộ vệ của ta, là người bảo vệ ta an toàn.” Maria dừng một chút, lại nói tiếp: “Chỉ thế mà thôi.”

Tthì ra là thế.” Tiểu Duy cười lắc lắc đầu, một giây sau lại nói ra những
câu giống như lợi kiếm xuyên thấu trái tim nàng Maria, Tiểu Duy nói:
“Như thế nào Địch Gia Nghi công chúa và nam nhân bỏ trốn còn dùng lý do
đường hoàng như vậy a.” Những con rồng ở đây thì không biết chuyện gì
đang xảy ra, nhưng làm những người là nhân loại khi nghe thấy những lời
này lại giống như sấm rền bên tai.

Bởi vì ở đây tất cả
mọi người đều biết một sự thật – Địch Gia Nghi công chúa từ khi còn nhỏ
đã cùng Tát Phỉ Lạp Tư vương tử điện hạ đính hôn.

Nếu vị này Maria tiểu thư thật sự là Địch Gia Nghi công chúa điện hạ, như vậy
thì vị Tát Phi Lạp Tư vương tử điện hạ Claude đã được đội mũ xanh.

Claude sắc mặt biến thành màu đen, gân xanh trên trán nhảy lên, hắn thậm chí
không có biện pháp khống chế làm cho tay mình không run lên.

Coi như mình đối người đàn bà kia đã không có ấn tượng gì, coi như mình
không thích cái kia cái gì Địch Gia Nghi công chúa, nhưng là trước mặt
nhiều người như vậy làm cho hắn đeo mũ xanh, thân là một vương tử, đây
là chuyện tuyệt đối không cho phép. May mà trấn trưởng không biết thân
phận của mình, bằng không. . . . . . Claude âm thầm hạ quyết tâm, chờ
khi trở về đế đô chuyện đầu tiên chính là cùng phụ vương đề suất, giải
trừ hôn ước.

“Ngươi có chứng cớ gì nói ta là Địch Gia Nghi công chúa?” Maria giận run, nét mặt vốn còn ôn hòa thoáng chốc trở nên dữ tợn lên.

“Chẳng lẽ ngươi không phải sao?”

Tiểu Duy nhất câu hỏi lại làm cho Maria một chữ đều nói không được, bởi vì
nếu thừa nhận tất sẽ ảnh hưởng hình tượng quốc gia mình, nhưng nếu phủ
nhận, nàng làm sao có thể khôi phục thân phận. “Kỳ thật ta thấy vấn đề
này đúng hay không đều không sao cả , dù sao vị công chúa điện hạ kia
chung quy cũng chỉ là đứacon gái riêng không thể lộ ra ngoài ánh sáng mà thôi.”

Những lời này hung hăng đâm vào chỗ đau của
Maria, đúng vậy, nàng xác thực xác thực không phải con của hoàng hậu,
nàng chỉ là một đứa con được sinh ra sau khi phụ vương nhất thời tâm
huyết dâng trào lâm hạnh một gã thị nữ, tuy rằng cho làm con thừa tự cho hoàng hậu, lại bởi vì hoàng hậu không muốn nuôi nấng mới đem nàng đặt ở thung lũng Hồng Phong nằm xa Đô thành, là con gái trên danh nghĩa của
trấn trưởng.

Nàng vốn hi vọng vị vương tử điện hạ đã
cùng nàng đính hôn có thể sớm ngày lên kinh cưới nàng, giúp nàng thoát
khỏi những ngày ăn nhờ ở đậu này, nhang nàng đợi một năm rồi lại một năm thanh xuân mình trôi qua, vương tử cẫn chưa đến. Maria cảm thấy mình
không thể ngồi đợi chết, nàng nhất định phải hành động.

Lập tức nghĩ đến Saraman Germany bên cạnh mình, Maria trên mặt lại nở nụ
cười đắc ý, không có muốn cho Tiểu Duy có cơ hội tiếp tục chất vấn, quay lại đề tài giống như cố ý nói cho mỗi người ở đây nghe, chờ Saraman
Germany lên tiếng lần nữa.

“Ngươi có biết người đàn ông đứng ở trước mặt ngươi là ai sao?” Không đợi Tiểu Duy mở miệng. Maria trực tiếp trả lời.

“Là vị thần sử rồng lửa ngục Saraman cai quản tất cả hỏa nguyên tố trên
Caesar đại lục.” Đắc ý nhìn Tiểu Duy, Maria lấy tay vuốt ve bụng mình,
gằn từng chữ nói: “Đây là tình yêu kết tinh của ta và hắn.” Tiểu Duy
hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt của Maria lúc này, nàng nhìn đạo tặc áo
đen vẫn không nói gì bên cạnh mình, từ trong đôi mắt đọc ra thất vọng và đau thương, lại như cũ quật cường không nhúc nhích, thậm chí không dám
ngẩng đầu nhìn vị thiếu phụ tóc vàng.

Xem ra lúc này ác
nhân phải làm không công, Tiểu Duy vẫn cười nhạt như việc không liên
quan đến mình, nhìn Maria mà muốn xong lên xé toang mặt nạ của hắn.

“Thật sao ?” Lại là một câu hỏi, lúc này đây không mình Maria lửa giận ngút
trời, ngay cả Saraman Germany bên cạnh cũng nhịn không được.

“Ngươi nữ nhân này đừng có nói lung tung!”

“Tiểu Duy, đừng nói lung tung.”

Không thể tưởng được, ngay cả rồng biển cả Morrie Sickles cũng giúp bọn họ
nói chuyện, nhưng Tiểu Duy lại giống như không muốn buông tha vấn đề
này, nói ra một câu làm cho tất cả mọi người ở đây nhwos tới một vấn đề
vẫn luôn bị xem nhẹ.

“Người và rồng làm sao có thể sẽ có tình yêu kết tinh.”

Đúng vậy, chính là câu này, làm cho Morrie Sickles đang định khuyên nghẹn
họng trân trối, làm cho Shere trợn mắt há hốc mồm, cũng làm cho Saraman
Germany thân hình nghiêng một cái, thiếu chút nữa không đứng vững.

Tất cả mọi sinh vật sống ở trên đời này luôn thích đắm mình trong hạnh
phúc, đi vào, nhưng nếu không có người đánh thức, thì vẫn sẽ không muốn
tỉnh lại, tiếp tục làm mình chìm trong ác mộng mà tự cho là mộng đẹp.

Thanh âm tàn nhẫn vẫn còn tiếp tục, trái tim mọi người cũng từng chút từng
chút lạnh theo, thẳng đến. . . . . . “Sinh ra là một đứa nhỏ, hay là một quả trứng?” Tiểu Duy trên mặt tươi cười, ánh mắt đầy áp lực và ngữ điệu nhe chúc phúc làm cho thân thể Maria càng ngày càng lạnh.

“Đúng rồi, nếu như là đứa bé lời thì mang thai mười tháng là có thể sinh ra
nha.” Nhưng nếu như là trứng rồng thì chỉ sợ muốn mang thai mười năm đó. “So với con người, rồng mang thai thật đúng là một quá trình rất dài
đâu ~, ngươi nói xem, Maria công chúa điện hạ?”

Sắc mặt
trắng bệch nói lên tất cả, rồng lửa ngục Saraman Germany vẫn không thể
tin được nắm lấy bả vai Maria, loạng choạng hỏi: “Nàng nói không phải sự thật, đúng không Maria?”

“Ngươi nên dịu dàng một chút, rồng lửa ngục tiên sinh, đây là phụ nữ có thai.”

Saraman Germany lao đến, một tay nhấc áo Tiểu Duy lên, đem cả người nàng ôm .
Mà mái hiên Alois vừa định ra tay, lại bị Morrie Sickles ngăn lại.

“Ngươi tại sao muốn nói những việc này” Đối mặt với Saraman Germany chất vấn,
Tiểu Duy nở nụ cười, trong nụ cười kia mang theo khinh miệt và khinh
thường, một nhân loại đối thân là thế giới này thần sử cự long tộc lộ ra loại vẻ mặt này, chính là khiêu khích.

“Bởi vì cha của đứa trẻ kia cũng không muốn cho ngươi thế thân hắn.”

Giờ này khắc này, Maria công chúa đã ngã ngồi ở trên mặt đất, hai mắt trống rỗng vô thần, giống như linh hồn xuất khiếu. Mà người đứng cạnh nàng,
đúng là vị đạo tặc áo đen không được trấn trưởng đại nhân chào đón. Chỉ
thấy hắn lẳng lặng quỳ gối bên cạnh Maria, cái gì cũng không nói, chỉ
lẳng lặng chờ đợi .

Cảnh tượng như vậy chính là sự thật nào chính xác hơn.

Saraman Germany giống như nổi điên đem Tiểu Duy ném đi ra ngoài, Tiểu Duy mượn
lực dùng lực, giẫm vào thân cây bắn ngược trở về, trong ánh mắt khiếp sợ của mọi người, một quyền đánh vào mặt rồng lửa ngục Saraman Germany.

“Ta nói với ngươi một câu, một sự thật mãi mãi không thể thay đổi.”

Saraman Germany che mặt cuồng loạn hướng lên trời rống giận, hai mắt đỏ đậm
trừng mắt nhìn Tiểu Duy, giống như một giây sau sẽ xông lại.

“Người và rồng vĩnh viễn không có kết quả.”

Cùng lúc đó, Saraman Germany toàn thân nổi lửa bay về phía Tiểu Duy, một người một rồng như vậy khai chiến.

Mà Alois đứng sững sờ tại chỗ, bởi vì câu mà Tiểu Duy vừa mới nói, làm cho hắn đột nhiên không thể thở được .


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Mở Ra Ngoại Đeo Liền Xuyên Qua