Mở Ra Ngoại Đeo Liền Xuyên Qua


Rơi xuống, bụi bay mù mịt. Tiểu Duy không để ý đến một ít rơi vào trong lỗ mũi, phi thường là không thoải mái, vừa rơi xuống đất lập tức vội vàng gọi ra một cái tiểu cầu nước dội sạch .

Phía sau, bên tai không ngừng truyền đến tiếng thét chói tai, kèm theo bụi đất

” Nhân loại xâm lược tộc a a a a “…

Tiếng gọi ầm ĩ. Bụi đất bay tán loạn. Tiểu Duy nhìn qua các đối tượng trước
mặt cô tất cả các người lùn đều liều mạng chạy trốn, thường thường còn có vài cái nhắm mắt lại lung tung chạy đụng đầu vào nhau. Hoa hoa lệ lệ té xỉu .

Ai tới nói cho cô biết, đây tột cùng là tình huống thần kỳ gì đây?

Các người lùn lấy các phương thức chạy bộ khôi hài nơi nơi tán loạn, tiếng
thét chói tai, tiếng nháo loạn, ngã té, đồ đặc rơi vỡ giao thanh bên tai không dứt ( tưởng tượng như các Strum….. ) , Tiểu Duy không có biểu
tình gì nhìn đám người lùn loạn thành một đống, vài đạo hắc tuyến
(|||-|||) theo thái dương trợt xuống. . . . . . Đây hết thảy tới khi. . . . . . Thẳng đến một vị nhìn qua bộ dáng hình như là đội trưởng quân đội của tộc người lùn giơ đại đao xuất hiện, hỗn loạn hiện trường mới chậm rãi trở nên có trật tự.

” Nhân loại! Ngươi là tới xâm lược tộc người lùn chúng ta sao?“

Người lùn râu xồm cưỡi trên một cỗ máy kỳ cục cầm đao hướng về phía Tiểu Duy
rống to, tộc người lùn thường tính tình chân thật đôn hậu . Sức mạnh
cũng rất lớn. Này thanh âm rống từ cổ họng đi ra ngoài nhất thời rung
động. Tiểu Duy không khỏi nhu nhu lỗ tai.

” Không, ta chỉ phải không cẩn thận từ phía trên rớt xuống. . . . . .“

Biểu tình của các người lùn khi nghe thấy Tiểu Duy nói ra thập phần vặn vẹo, cái loại này hình như là hưng phấn cực kỳ lập tức biến thành uể oải
thất vọng, mạc danh kỳ diệu ngó nhìn Tiểu Duy.

“ Ngươi thật không phải là tới xâm lược tộc người lùn sao?“

Người lùn Râu xồm tựa hồ còn không hết hy vọng, tiếp tục truy vấn.”

Tiểu Duy phi thường bất đắc dĩ thở dài. Nói:

“Nếu ta là tới xâm lược, làm sao có thể chỉ có một mình ta?”

Người lùn Râu xồm nghiêng đầu suy nghĩ, lầm bầm lầu bầu:

“Ân, cũng đúng. Ít nhất cũng phải phái ra một tiểu đội đến trinh sát tình huống, huống hồ lại là một nữ nhân. . .”

Tiểu Duy bất đắc dĩ lắc đầu. Nhìn ngắm xung quanh một chút. Nháy mắt rồi ổn định tâm trí.

Cô biết chỗ này, tuy rằng lần trước ở trong trò chơi chỉ ghé qua một lần,
nhưng vẫn là nhớ kỹ, dù sao như thế địạ hình thành phố có điểm đặc biệt
thế này muốn quên cũng khó.

Chỗ này là kinh đô của Tộc người lùn, gọi là Grey Hamon, là một tòa thành thị bằng sắt thép. Nơi này nơi nơi
đầy dẫy hơi thở công nghiệp , tạo hình nhà lầu kỳ lạ, xiêu xiêu vẹo
vẹo ống tuýp leo lên ở mặt trên các nhà xưởng to lớn, mặt trên còn cuồn cuộn khói đặc mù mịt, cũng từ một cái quạt to lớn đem sắp xếp thôi lên
đến trên mặt. Trong cái thành phố này thường xuyên nghe được nhất chính
là thanh âm của các lò rèn, thanh âm khi gõ, nhưng này cũng không phải
từ tộc nhân tạo ra , mà là máy móc. Tộc người lùn luôn luôn cùng Chu Nho tộc giao hảo, loại này máy móc bản thiết kế phải là xuất từ tay tộc
Chu Nho.

Các Người lùn từ trước đến nay thuần hậu thành thật, tâm địa thiện lương, rất dễ tin tưởng người khác. Bọn họ tổ tiên cũng là
bởi vì dễ tin lời nhân loại …, mới đưa đến sau này các người lùn bị loài người bắt giữ, bị giam, cả đời chung thân bị bắt buộc chế tạo trang bị
cho nhân loại.

Về kỹ năng rèn, này không phải không thừa nhận là
thiên phú bẩm sinh của tộc người lùn, cho dù là một khối thiếc cực kỳ
bình thường, đặt ở trong tay tộc người lùn cũng có thể tạo ra vũ khí rất tốt . Nếu như là thợ rèn đẳng cấp cao của tộc người lùn, còn có thể rèn ra vũ khí che dấu thuộc tính .

Cho nên, vũ khí trang bị do tộc
người lùn tạo ra luôn luôn được loài người tôn sùng, mà ở nguyên
bản trong trò chơi, kỹ thuật rèn nhân loại có thể là tại tộc người lùn
mà học được. Tiểu Duy trước kia duy nhất một lần đi tới toà thành sắt
théo này cũng là bởi vì một vị bằng hữu của cô muốn tới nơi này học tập
nghề rèn, thuận tiện theo lại đây.

Quốc vương tộc người lùn cho
tới bây giờ cũng không phải là theo thừa kế, mà là từ mỗi mười năm tổ
chức một lần thi rèn để tái tuyển cử ra tiếp. Các người lùn cho rằng bọn họ thờ phụng thần rèn cùng Lực Lượng Chi Thần đã ban cho bọn họ thiên
phú cao nhất là thần chống đỡ, mà thần chống đỡ là không cho phép người
có năng lực rèn đảm nhiệm chức quốc vương. Quốc vương tồn tại đối với
tộc người lùn mà nói trên thực tế chính là kẻ chỉ dẫn, dẫn đường bọn họ
đi trên con đường rèn càng thêm huy hoàng, mọi người đều lấy kỹ thuật
rèn siêu việt của quốc vương làm mục tiêu, không ngừng cố gắng phấn đấu .

Người sống tại trong tộc người lùn, thực đã có rất thời gian
dài chưa từng gặp qua chủng tộc khác trừ bỏ tộc người lùn cùng Chu Nho
tộc, bọn họ chỉ thích quan tâm chuyện của tộc mình, đối với cái chủng
tộc khác cơ hồ giống như là cái dào nguyên thánh địa ngăn cách với thế
giới bên ngoài, các người lùn đơn thuần thiện lương một cách kỳ cục. (
^.^)

Nhìn vị người lùn râu zồm đang than thở thì thầm lầm bầm lầu bầu , Tiểu Duy trên mặt lộ ra thản nhiên một chút tươi cười, các người lùn đơn thuần này, mình ở nơi này đứng lâu như vậy, đều không có một
người nhảy dựng lên nói muốn đem mình bắt lại nhốt vào trong phòng giam , các tiểu người lùn cũng không biết đối mặt với kẻ xâm nhập nên có nhiều phản ứng sao. . . . . . Lại không biết, nụ cươi tươi cục nhẹ này lại để các người lùn ngây người nhìn, vị người lùn râu xồm kia thậm chí không
tự chủ cảm thán nói:

“Nữ nhân này thật là đẹp mắt. . .”

Nói xong, mới kịp phản ứng chính mình nói cái gì, hé ra trùm râu che kín khuôn mặt to đang trở nên đỏ bừng.

“Ngươi, ngươi, ngươi cái nhân loại này.”

Ngươi ngươi nửa ngày, đột nhiên nhảy ra một câu đầy đủ, Tiểu Duy lại nghe được ý tứ hàm xúc không rõ, kỳ quái nhìn râu xồm.

“Ta là quốc vương tộc người lùn, tên là Jacob · Haase · Kyte · Cecil ·
Masa Mitter · Laura. . . . . . ( giảm bớt 1000 từ )· Hart Lyris Rhys!”

Tuy rằng sáng sớm biết tên người tộc người lùn rất dài, nhưng lần đầu nghe
thể loại tự giới thiệu vẫn cảm thấy thực vô lực, tộc người lùn luôn luôn thích đem tên đám tổ tiên bọn họ thêm tiến vào bên trong tên của mình , thế cho nên hậu đại tên càng ngày càng dài, · cho đến hôm nay, đã là
bộ dạng thái quá.

Nhưng vị quốc vương tộc người lùn này thì Tiểu Duy có ấn tượng .

Lúc trước Tiểu Duy nhàm chán cùng bạn làm một trận thi đấu nhàm chán nhất
chính là thi xem trong hai người ai có thể trong thời gian nhanh nhất
viết được đầy đủ tên của vị quốc vương tộc người lùn này (nhàm chán).
Kết quả, Tiểu Duy thắng. Ông anh trai có chỉ số thông minh cao như
vậy,chỉ số thông minh của Tiểu Duy cũng tuyệt đối không thấp. Bởi vậy,
khi vị tướng quân đại nhân này xưng tên ra, Tiểu Duy xem liền nhớ ra,
ngay sau đó, lời cô nói ra làm cho ngay cả người trong tộc người lùn
cũng khiếp sợ

“Tôn kính Jacob · Haase · Kyte · Cecil · Masa
Mitter Laura. . . . . . (giảm bớt 1000 từ)· Hart Lyris Rhys quốc vương
bệ hạ, ta tên là Tiểu Duy, chính là đi ngang qua nơi này, không có ác
ý.”

Kỳ thật đối với các người lùn mà nói, việc có thể nhớ kỹ tên
mình đã là chuyện đáng để cho người ta tự hào rồi, bọn họ căn bản không
có một người có thể ở trong nháy mắt nhớ kỹ tên của đối phương, đương
nhiên, bọn họ chưa từng có thử qua người tộc Chu Nho có thể nhớ kỹ hay
không.

Vì thế, khi mà trong nháy mắt nhớ kỹ được tên quốc vương,
bọn họ đều cho rằng Tiểu Duy là một nhân tài trí tuệ thông minh giống
như tộc Chu Nho, mà tộc người lùn luôn luôn đối với mối quan hệ này rất
tốt.

“Hắc! Ta không ngờ nhân loại lại thông minh như vậy! Thoạt nhìn cùng Chu Nho tộc có vẻ tương xứng a!”

Quốc vương tộc người lùn giọng lớn như chuông đồng, ánh mắt lộ ra ý cười thực nhẹ nhàng nói :

“Làm sao ngươi lại có thể ngã xuống đây được? Phải biết rằng, ở cửa vào đã xử lý rất kỹ càng, nhân loại sx không thể đi vào!”

“Mặt trên đã hình thành lốc xoáy, ta nghĩ về sau không riêng gì ta, hẳn là
còn có những người khác rơi xuống, chẳng qua có hay không may mắn như ta đây”, Tiểu Duy nhún nhún vai, tỏ ý không soa cả.

“Thần của ta a, tại sao có thể như vậy? Tộc người lùn chúng ta làm sao có thể sẽ phạm
cái loại sai lầm này” Không chỉ có quốc vương tộc người lùn hoảng sợ,
chung quanh các người lùn lộn xộn lộ ra biểu tình kinh ngạc, có nữ
người lùn thậm chí bịt miệng .

“Sall! Nhanh đi kiểm tra
tình huống phía trên một chút! Phải cẩn thận nhân loại giảo hoạt.” Quốc
vương người lùn phân phó xong, thủ hạ các người lùn đều bắt đầu hành
động, bọn họ không chút nào không có cảm thấy câu “Cẩn thận nhân loại
giảo hoạt” nói ở trước mặt Tiểu Duy ra gì không ổn.

Nhưng đối với chỉ số thông minh của các người lùn mà nói, phần lớn đều dùng ở tại phương diện kỹ thuật rèn, còn việc giao tiếp bên ngoài đối nhân xử
thế thì kinh nghiệm ít tới đáng thương.

Tiểu Duy cũng
không tức giận, trên thực tế chuyện này cũng không có gì cần tức giận,
nhân loại là một bộ dáng gì, cô so với bất cứ ai đều rõ ràng. Trước kia ở trong trò chơi có thể từ trong lời hướng dẫn của NPC hiểu biết đến một
ít tình huống, nhân loại đối với việc bắt giữ các người lùn để rèn vũ
khí trang bị cho bản thân, loại sự tình này trước có nay có và giờ vẫn
còn tiếp tục .

Quốc vương tộc người lùn thấy thủ hạ của
mình đã bận rộn đi làm, liền nhiệt tình như đúng rồi hướng Tiểu Duy nói: “Nhân loại thông minh , muốn hay không đi vào trong thành của ta ngồi
một chút ?”

Cười gật đầu, Tiểu Duy đồng ý.

Trong bảo thành của quốc vương tộc người lùn có rất nhiều cực phẩm trang bị,
điểm này Tiểu Duy biết, nhưng mục đích của cô trên thực tế lại không
phải thế.

Trước đây khi cùng đám Morrie Sickles, Shere
giao chiến, Tiểu Duy phát hiện một chuyện không đúng. Bộ thần chi sáo
trang của cô lâu không dùng đã bị phong ấn, điểm này thật là không tầm
thường, nhưng là lâu như vậy vẫn tìm không được một lời giải thích hợp
lý. Vốn Tiểu Duy định đi Tát Phỉ Lạp Tư đế đô tìm thợ rèn cởi phong ấn,
nhưng sau lại mới nghĩ đến cấp bậc rèn đại sư như vậy căn bản không thể
cởi bỏ thần khí phong ấn, mà cô lại vì tài liệu không đủ, đạo cụ không
đủ nên không thể thực hiện.

Nhưng nơi này là tộc người lùn, cùng tình huống trước đó hoàn toàn bất đồng .

Đối với các người lùn mà nói rèn vũ khí trang bị giống như hít thở vậy, xem xét trang bị thuộc tính tựa như ăn cơm bình thường, mà cấp phong ấn
chặt trang bị giải phong vậy là tốt so sánh với giường ngủ, là chuyện
văn kiện hạ bút thành văn thường tình.

Cho dù là độc
nhất vô nhị thần chi sáo trang, chỉ cần đạt đến cấp bậc thần giai thì
chỉ cần là thợ rèn của tộc người lùn, Tiểu Duy cũng sẽ yên tâm giao cho
bọn họ giải phong ấn. Hơn nữa, cho dù là bọn họ không được, chỉ cần có
thể cung cấp đủ tài liệu cho Tiểu Duy, tự cô cũng có thể làm. Chẳng qua
đối với một người lười biếng như Tiểu Duy, cô vẫn là hi vọng có người
làm giúp, cho dù tốn chút tiền cũng không sao.

Tính toán một chút, Tiểu Duy đi theo vị quốc vương tộc người lùn nhiệt tình vào
toà thành trong miệng hắn, sau đó, Tiểu Duy bật cười.

Toà thành trong miệng vị bệ hạ này chính là một căn phòng đúc từ sắt thép
lớn hơn so với các căn phòng khác, này cũng không tính là bảo thành đi.
Đi vào, có thể nhìn đến bên trong tất cả đều là các loại nhà xưởng rèn,
đi rồi một lúc lâu, cũng không thấy có phòng nào có thể gọi là phòng
tiếp khách.

Mà lúc này đây, vị quốc vương bệ hạ quay đầu lại, ngượng ngùng cười nói: “Thật có lỗi, bởi vì trước kia cũng không
có người nào đến đây cho nên ta cũng không tạo ra cái phòng khách chính
thức.”

Nói xong, dùng tay áo xoa lên cái ghế ngồi, nói với Tiểu Duy: “Ngươi ngồi đây đi, ta đi lấy nước cho ngươi.”

Đợi khi vị quốc vương bệ hạ cầm một cái chén rỉ sắt đưa cho Tiểu Duy, cô
không thể không than thở quốc vương tộc người lùn đúng là một danh hiệu
tượng trưng. . . . . . Giống như tượng nữ thần tự do của nước Mỹ vậy,
quốc vương tộc người lùn cũng vậy a. . . . . .“Nhân loại thông minh,
ngươi có biết rèn hay không”Nói về rèn, Quốc vương tộc người lùn có vẻ
có chút hưng phấn.

Tiểu Duy nhìn là một vài vật thể không xác định trôi nổi trong chén, nói : “Biết một chút chút.”

“Thật sao? Tốt quá! Lần đầu tiên ta cùng người ngoài tộc người lùn thảo luận
về rèn!” Quốc vương tộc người lùn có vẻ rất hưng phấn, cười tủm tỉm nhìn Tiểu Duy nói: “Ngươi có thành phẩm rèn nào không ta muốn xem . . . . .” nói tới đây thì đột nhiên ngừng lại, quốc vương tộc người lùn hoảng sợ
nhìn trang bị Tiểu Duy mặc trên người, giọng nói trở nên the thé như bị
nghẹn trong họng.

“Đây, đây là Dạ linh ẩn.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Mở Ra Ngoại Đeo Liền Xuyên Qua