Một loại khác có thể




Tiền Lâu Tĩnh đã 34 tuổi, Triệu Vũ Trinh bây giờ cũng 38, 39, nhưng hằng năm cô ăn chay niệm phật, thanh tâm quả dục, nên nhìn Triệu Vũ Trinh rất trẻ tuổi, như kiểu có khuynh hướng nghịch, nhìn cũng không thấy lớn hơn Tiền Lâu Tĩnh bao nhiêu.Tiền Lâu Tĩnh cảm giác, 10 năm trước Triệu Vũ Trinh nhìn thế nào, thì 10 năm sau Triệu Vũ Trinh cũng y như vậy, giống như thời gian không lưu lại dấu vết nào trên dung mạo của cô, mà ngược lại khí chất lại càng thêm thành thục trầm ổn.Nhìn Triệu Vũ Trinh như vậy, cảm giác tổn thương khi thấy Lâm Thụy Cảnh và Phạm Vân Huyên ân ái vừa rồi cũng lập tức biến mất. Tiền Lâu Tĩnh suy nghĩ một chút, Triệu Vũ Trinh thanh tâm quả dục cũng không có gì là không tốt, nàng và Triệu Vũ Trinh ở cùng thì ít mà xa cách thì nhiều, tình cảm vẫn còn ổn định như vậy, thật ra một phần cũng là do Triệu Vũ Trinh thanh tâm quả dục. Nếu như là người bình thường, đã chia tay không biết bao nhiều lần. Tiền Lâu Tĩnh nghĩ, không nghĩ đến chuyện mình bất mãn, thật ra thì mình cũng làm cho người ta bất mãn nhiều hơn, hơn nữa so với chị ấy, trên người mình đầy khuyết điểm, Tiền Lâu Tĩnh vẫn còn hiểu rất rõ ràng. Nghĩ như vậy, bất mãn thế nào cũng không có gì."Về rồi." Triệu Vũ Trinh mỉm cười nói với Tiền Lâu Tĩnh, hình như đã mấy tháng cô không gặp Tiền Lâu Tĩnh, mặc dù ngày ngày đều thấy nàng trên màn hình."Uhm." Tiền Lâu Tĩnh lập tức ôm lấy Triệu Vũ Trinh."Sao vậy?" Triệu Vũ Trinh vuốt ve đầu Tiền Lâu Tĩnh một cái nhẹ giọng hỏi. Tính tình Tiền Lâu Tĩnh thích náo nhiệt, đúng là làm khó nàng nhiều năm như vậy, ở cạnh mình an tĩnh."Bị Lâm Thụy Cảnh và Phạm Vân Huyên ân ái làm tổn thương." Tiền Lâu Tĩnh nửa thật nửa giả nói."Không phải Lâm Thụy Cảnh bị em và Phạm Vân Huyên ân ái làm tổn thương sao?" Dù sao Triệu Vũ Trinh cũng là người trong giới, cô luôn chú ý đến tin tức giải trí, tin tức mới nhất của Tiền Lâu Tĩnh và Phạm Vân Huyên cô cũng biết đến. Tin tức của Tiền Lâu Tĩnh luôn nhiều hơn Phạm Vân Huyên, không phải là nàng cố ý, nhưng tính cách của nàng thích nháo sự, mỗi lần giở trò, đều có tin tức phóng ra."Chị ấy biết rõ là giả, mà còn dễ dàng tức giận, chị ấy càng tức giận, em càng thích chọc, không như chị, đến bây giờ cũng không xem ra gì." Tiền Lâu Tĩnh không vui nói.Chẳng qua Triệu Vũ Trinh chỉ nhàn nhạt mỉm cười, cũng không trả lời Tiền Lâu Tĩnh."Cho đến bây giờ chị cũng không thèm để ý sao?" Tiền Lâu Tĩnh đột nhiên nghĩ đến, từ khi có scandal đến giờ cô chưa bao giờ tỏ ra bất mãn với nàng, lão bà thấu tình đạt lý là chuyện tốt, nhưng biểu hiện một cái cũng là quan tâm mình mà. Mình ôm Phạm Vân Huyên có một cái, Lâm Thụy Cảnh đã hẹp hòi tức giận, mặc dù là có chút ngây thơ, nhưng nàng cảm thấy mỗi lần như vậy Phạm Vân Huyên rất hưởng thụ, ít nhất nói rõ Lâm Thụy Cảnh quan tâm nàng, nghĩ như vậy, cả người Tiền Lâu Tĩnh đều không tốt."Mỗi lần em quậy scandal, có nghĩ đến cảm thụ của tôi sao" Giọng nói Triệu Vũ Trinh bình thản hỏi lại."Em nghĩ chị không thèm để ý, vì chị không thèm để ý, nên em mới làm quá, nếu chị biểu hiện một chút xíu để ý, em nhất định sẽ an phận." Tiền Lâu Tĩnh sờ đầu xin lỗi nói, hình như có cảm giác mình giống như ác nhân."Được rồi, vậy tôi nói cho em, tôi vẫn có chút để ý, nhưng vì tôi biết là giả, nên dễ dàng bỏ qua cơn tức giận này, mà hình như gần đây em rất thích làm vậy, cũng đặc biệt thường xuyên trêu đùa Phạm Vân Huyên, trong lòng quả thực là có để ý một chút." Triệu Vũ Trinh nói chi tiết, cô nhìn thấy Tiền Lâu Tĩnh hôn trộm lên má Phạm Vân Huyên, trong lòng đặc biệt có chút không vui. Thật ra thì Phạm Vân Huyên mới là dạng mà Tiền Lâu Tĩnh thích, ngoài mặt trầm ổn, thể thiếp, nội tâm nóng bỏng, sao cô lại không biết nội tâm Tiền Lâu Tĩnh muốn tình cảm của mình giống như Phạm Vân Huyên và Lâm Thụy Cảnh, chỉ là bản thân cô không thể biểu hiện được kiểu tình cảm nhiệt liệt như vậy."Thật sao?" Tiền Lâu Tĩnh nghe vậy, môi không tự chủ cong lên, nàng cảm thấy vô cùng vui vẻ, rốt cục cũng có cảm giác được quan tâm, cuối cũng cũng nghe được vị chua từ Triệu Vũ Trinh.Triệu Vũ Trinh thấy Tiền Lâu Tĩnh vui vẻ, có chút xin lỗi gật đầu."Thật ra thì đối với chị, em càng lúc càng không có cảm giác an toàn, luôn cảm thấy chị không để ý em như em để ý chị, em biết so đo tình cảm như vậy là không đúng, nhưng vẫn không nhịn được làm ra vài chuyện, em chỉ muốn chị để ý em một chút..." Tiền Lâu Tĩnh ôm Triệu Vũ Trinh thật chặc, đem cằm tựa lên vai Triệu Vũ Trinh nói."Xin lỗi, làm cho em cảm thấy bất an, tính tôi ăn chay niệm phật lâu ngày, nên tương đối nhạt một chút, tình cảm nhiệt liệt như vậy cũng rất khó thể hiện ra, có lẽ em nên tìm một người thích hợp hơn với mình...." Thật ra thì gần đây Tiền Lâu Tĩnh biểu hiện ra rất nhiều tác động khác nhau, có lẽ trong lòng vẫn còn khúc mắc, nên Triệu Vũ Trinh muốn để nàng tự do, nhưng khi cô đem những lời này nói ra, Triệu Vũ Trinh cảm giác đặc biệt khó chịu, đã bao lâu rồi, cô không có cảm giác đau đớn thế này."Chị muốn chia tay với em?" Tiền Lâu Tĩnh hoàn toàn luống cuống, một chút nàng cũng không có chuẩn bị tâm lý, nước mắt lập tức rơi xuống."Chẳng qua tôi không muốn ủy khuất em..." Cho đến bây giờ Triệu Vũ Trinh chưa từng nói một câu nào chật vật như vậy, mười năm, tình cảm dù đạm nhạt cở nào cũng sẽ có độ dày, bỏ xuống sẽ rất đau."Em không muốn chia tay.... Sau này em sẽ không có scandal với người khác nữa.... xin chị... đừng chia tay có được không..." Lời nói của Tiền Lâu Tĩnh không được mạch lạc, có chút nghẹn ngào nói, thật ra thì thay vì nói bất mãn, nàng càng sợ Triệu Vũ Trinh bỏ mình hơn, nàng luôn có cảm giác mình cướp người của Phật Tổ, nàng sợ mình không cướp được, giống như bây giờ, không có chút nào báo trước thì nói chia tay với mình.Triệu Vũ Trinh nhìn Tiền Lâu Tĩnh khóc đến loạn, đau lòng ôm lấy thân thể nàng."Đừng khóc, em khóc tôi đau lòng, sau này tôi sẽ không nhắc đến chuyện chia tay nữa." Triệu Vũ Trinh cũng không biết sao đột nhiên mình lại đưa ra như vậy, cũng không nghĩ tới chuyện nói ra xong, mình sẽ khó chịu như vậy."Sau này chị bất mãn có thể đánh em, có thể mắng em, nhưng không được nói chia tay, trong lòng em không chịu nổi!" Tiền Lâu Tĩnh vừa khóc vừa nói, nàng có cảm giác đau thương trong tim vẫn còn chưa hồi phục lại được."Sẽ không." Triệu Vũ Trinh ôm chặt lấy thân thể Tiền Lâu Tĩnh, cô cảm thấy tình cảm của Tiền Lâu Tĩnh đối với mình như một cái đầm sâu không thấy đáy, nếu không đi xuống, cũng sẽ không biết, nước sâu bao nhiêu, tình cảm sâu bao nhiêu, giờ thử một cái liền biết, sâu hơn trong tưởng tượng của nàng rất nhiều.Đêm hôm đó, bất kể Triệu Vũ Trinh an ủi thế nào, Tiền Lâu Tĩnh vẫn cảm thấy rất bất an, thật sự bị dọa đến. Nàng đem tất cả công việc bỏ lại phía sau, cứng rắn nghỉ ba tháng, cơ hồ nửa bước không rời, dính vào bên người Triệu Vũ Trinh. Bất quá Tiền Lâu Tĩnh cũng phát hiện, lần này như trong họa có phúc, nàng có cảm giác tâm trọng Phật tổ của Triệu Vũ Trinh đã giảm bớt, quan tâm mình hơn rất nhiều, trên giường cũng nhiệt tình hơn trước kia rất nhiều, tình cảm của nàng và Triệu Vũ Trinh càng thêm chặc chẽ hơn so với trước kia, Tiền Lâu Tĩnh cảm giác hạnh phúc có chút không thành thật.Đối với Tiền Lâu Tĩnh xem ra, hết thảy chẳng qua chỉ là mới bắt đầu.-Toàn văn hoàn-



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Một loại khác có thể