Người Chồng Máu Lạnh


Kỳ thực một mình đi tản bộ, cũng tốt lắm, thực sự là rất tốt, cô ngẩng đầu, khóe môi hiện sự khổ sở, cô lại bị tổn thương. Lê Duệ Húc đi nhanh tới phòng làm việc, sắc mặt nghiêm trọng, bộ dạng lạnh như băng, khiến ọi người sợ hãi. Phịch, hắn đóng cửa văn phòng thật mạnh, ánh mắt màu trà lạnh đi rất nhiều, khóe môi hắn cong lên từ từ một nụ cười lạnh đến tâm can, làm người khác không rét mà run. “Tôi nói Húc, anh không cần thể hiện bộ mặt đáng sợ như vậy? Anh đừng cười sẽ tốt hơn.” Vệ Thần đẩy cửa đi vào nhìn thấy nụ cười lạnh lẽo trên mặt hắn, nhất thời nổi da gà. Lê Duệ Húc không thèm quan tâm tới hắn, trực tiếp mở văn kiện ra làm việc, Vệ Thần sờ mũi mình, người này vẫn như vậy chẳng thay đổi chút nào. Đã là người đàn ông kết hôn, hình như, việc kêt hôn chẳng có tác dụng gì cả. “Làm sao vậy, ngày hôm nay tâm tình không tốt, nhìn dáng vẻ của anh cảm giác như chưa thỏa mãn được dục vọng vậy?” Vệ Thần đánh giá hắn từ đầu tới chân, xác định xem hắn có phải vì nén nhịn dục vọng mà hỏng người hay không. Đột nhiên một tập văn kiện bị hất văng xuống, Vệ Thần vội vàng tiến lên, cẩn thận ôm tập văn kiện vào ngực,” Húc, đây là những hợp đồng trên trăm vạn, sao anh có thể ném như thế?” Vệ Thần đau lòng nhìn tập tư liệu trong lòng, xem ra, là tự hắn chuốc lấy bực mình rồi. Vệ Thần cẩn thận bước ra xa, đây là những hợp đồng trên trăm vạn, vậy mà hắn lại ném ngay trước mặt mình, chỉ sợ tâm tình hắn càng thêm không tốt, lại ném tiếp cái gì nữa, nhỡ cái thứ gì đó lại bay thẳng vào gương mặt tuấn tú của mình, như vậy hắn sẽ gặp xui xẻo lớn. Một lúc sau, Vệ Thần mới bước lại gần bàn làm việc, đặt tập tài liệu trên mặt bàn, đẩy về phía trước mặt Duệ Húc một chút. Duệ Húc vẫn lạnh như vậy, cầm một thứ gì đó hướng thẳng về phía Vệ Thần, hắn vội vàng bắt lấy, thật đúng là hiểu rõ Duệ Húc, trước kia Vệ Thần cũng học qua trường để thành thủ môn, nếu không, ở bên cạnh Duệ Húc vài năm cũng sẽ biến thành kẻ ngốc. “Mau đi làm thứ này.” Giọng nói truyền tới tai Vệ Thần, bây giờ hắn mới nhìn tờ giấy mình đang cầm trong tay, trên mặt giấy là một chiếc vòng cổ được thiết kế rất đẹp, mỗi một chi tiết nhỏ đều hoàn hảo vô cùng, từ hình dáng tới màu sắc. Đều tinh xảo, đẹp đẽ chỉ hợp với một người. Vệ Thần có chút khó chịu, “Mỗi năm đều như vầy, tôi thực sự không hiểu anh đang nghĩ gì, rõ ràng yêu tới như vậy, còn đem cô ấy tặng cho người khác, đúng là tự làm tự chịu.” Duệ Húc tựa người vào ghế da, ngón tay vô ý quay chiếc bút bạch kim, hắn chỉ muốn cô ấy hạnh phúc, hắn yêu cô, nhưng cô lại không yêu hắn, trong hai lựa chọn, hắn tình nguyện để cô hạnh phúc. “Húc, tối nay, tôi về với anh được không?” Vệ Thần đột nhiên ghé lại gần vào Duệ Húc, đôi mắt híp lại thành một đường dài nhỏ, có một chút tà mị. “Lý do?” Duệ Húc để cây viết xuống, mặt không thay đổi nhìn Vệ Thần, khóe môi khẽ cong lên lạnh lùng, Vệ Thần khẽ đưa mắt, chỉ biết nụ cười này thực sự là giết người, thực là ác mộng. “Hưm, tôi nghĩ đến đồ ăn vợ anh nấu lần trước, mới chỉ ăn được một chút, vừa vặn hôm nay tôi rảnh, chúng ta cùng đi chứ?” Nói tới đây, Vệ Thần cảm thấy nước miếng mình sắp chảy ra rồi, bọn họ đều là người đàn ông bận rộn toàn ăn uống ở ngoài, thực sự là rất ít khi được ăn một bữa cơm gia đình, hơn nữa cha mẹ hắn còn không biết đang đi du lịch ở nơi nào, chỉ có mỗi mình hắn, mỗi ngày đều ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, nghĩ tới đây, hắn thực muốn khóc vì tình cảnh của mình.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Người Chồng Máu Lạnh