Người Chồng Máu Lạnh


“Húc, cậu cần phải hiểu rõ, chuyện này thực sự có đáng giá để cậu dùng cả đời mình đánh đổi sao?” Anh đã tận tình khuyên nên khuyên xuống, vì một người kia, như vậy thực sự đáng giá sao?“Cậu cho rằng tôi sẽ buông tha cho cuộc đời của tôi?” Anh lạnh lùng cười, khóe miệng thể hiện chút khinh thường, cậu cảm thấy cô gái này có năng lực như vậy sao.” Cuộc đời của anh, anh nhất định phải nắm giữ, một cô gái, cũng chỉ là một cô gái mà thôi. (Chẳng nhẽ là đàn ông ????)Vệ Thần lắc đầu, “Không cần phải tự mãn như vật, Húc. Trên đời này có rất nhiều chuyện cậu không thể tưởng tượng được, tôi cảm giác lần này cậu sẽ hối hận, đến lúc đó đừng có trách tớ không cảnh cáo cậu, trên đời này cái gì cũng có thể giao dịch, ngoại trừ tình cảm.” Vệ Thần đứng lên, ánh mắt thật sâu nhìn thoáng qua Lê Duệ Húc, môi mỏng khẽ nhếch lên.Tiếng đóng cửa vang lên, cả căn phòng khôi phục lại vẻ lãnh lẽo như trước.Lê Duệ Húc dụi tắt điếu xì gà trong tay, anh mở ra tài liệu Vệ Thần vừa đưa cho.Mở ra, bên trong rơi ra một tấm hình, anh nhặt lên nhìn, ánh mắt trùng xuống.Bức ảnh chụp một người phụ nữ, bề ngoài rất bình thường không có chút gì thu hút, rất đỗi bình thường, là dang người mà ở trong một đám người sẽ không có thể nhận ra.Tô Tử Lạc, hai mươi tuổi, tốt nghiệp đại học C, thành tích bình thường, trước mắt là thực tập ở tòa soạn báo, anh lật sang trang tiếp. Trên tờ giấy có ghi rõ tư liệu của cô gái này từ lúc sinh ra tới giờ, tỉ mỉ kể lại, cuộc đời của cô, cùng bề ngoài của cô ấy rất giống nhau, không có chút đặc sắc nào cả, hắn ném tài liệu trong tay, dựa cả người chìm vào ghế da, đôi mắt nhắm chặt lại, vẻ mặt lãnh khốc giờ lại hiện lên chút mệt mỏi.Tòa cao tầng tập đoàn Húc Nhật, ngoài thành phố nhìn vào hết sức nhỏ bé, hắn đột nhiên cảm thấy một cảm giác sâu tận xương tủy …. Tịch mịch.Gần như không cách nào thừa nhận ánh sáng bên ngoài đột nhiên lướt tới, hắn dùng tay che chắn đôi mắt, nhưng là, một vài ánh nắng vẫn xuyên thấy qua kẽ hở trên bàn tay hắn, đi vào trong mắt hắn, để cho hắn cảm giác đau đớn không lí giải.Lúc này, khác biệt với nơi yên tĩnh này, tòa soạn báo điện thoại vang lên không ngừng, âm thanh lật sách, am thanh tiếng nói điên thoại, còn có tiếng bước chân tới lui, tất cả đều thể hiện sự bận rộn, yên ắng để cho người ta cảm giác rõ ràng thời gian đang trôi qua còn bận rộn lại khiến người ta quên thời gian biến mất.“Tô Tử Lạc, cho tôi tách cà phê.” Một cô gái ngồi trước máy tính của mình đưa tay ra, chiếc cốc treo lủng lẳng trên ngón tay của cô.Rất nhanh, một bóng dáng nhỏ liên nhận lấy cái cốc, đi ra ngoài.” Tô Tử Lạc, pho to tài liệu này giúp tôi.” sau đó lại một bàn tay chìa ra, Tử Lạc nhanh chóng đi tới rồi lại trở về, lại tiếp tục thêm một ít tư liệu, một ít nữa, cô sắp bị đè bẹp dưới đống tư liệu rồi. Lúc này, trong ngực cô ôm một đống tư liệu lớn nhỏ, còn có chiếc cốc, gương mặt thanh tú thản nhiên nở nụ cười, có khi cô nheo lại hai mắt sẽ biến thành chị Hằng, cho dù mỗi ngày đều giống như con quay vậy, cô vẫn rất vui vẻ, đây là công việc đầu tiên của cô, cô nhất định phải nỗ lực thật nhiều.Đúng tay áo của mình lau đi mồ hôi trên trán, một đôi chân không ngừng đi về phía trước, đầu tiên cô phải đi pho to tài liệu, đem những tư liệu quan trong cất kỹ, động tác thuần thục, cô nhìn động tác mình sao chụp dữ liệu, chợt nở nụ cười, xem đi, cô đã tiến bộ rất nhiều rồi, cô nhớ lần đầu tiên đến đây, không biết sử dụng máy móc, còn bây giờ cô có thể một mình đảm đương được, tuy chỉ là những công việc lặt vặt mà bất kì một cô gái tạp vụ nào cũng alfm được. Tay cô lại đặt trên trán, một thứ gì đó lạnh nhẹ nhàng chạm vào má cô.Cô cầm lấy cổ tay, nhìn nhìn chiếc vòng trên cổ tay, là bạch kim, rất đơn giản, cô nhẹ nhàng vỗ về nó, bên môi hiện lên sự ngọt ngào, lông mi khẽ chớp, vẻ mặt đó chỉ thuộc về một cô gái đang yêu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Người Chồng Máu Lạnh