Người Chồng Máu Lạnh


Da đầu Tử Lạc khẽ run, cô tiếp tục cúi đầu uống bát súp, không hiểu vì sao, người đàn ông này khiến cô cảm thấy rất áp lực, cô nhắm mắt lại, vô tình lại nhớ tới một người đàn ông khác, cảm giác của họ thật sự giống nhau, chỉ là hắn so với Vũ Nhiên còn cao ngọa hơn, lạnh lùng hơn.Rất nhanh một bát súp được bê lên, Lê Duệ Húc nhìn bát súp trước mặt, không có thìa, vậy hắn uống kiểu gì, hắn lẳng lặng nhìn chằm chằm chiếc bát trước mặt mình, lần đầu tiên hắn cảm thấy mình rất ngốc, thật kì lạ, Lê Duệ Húc ở trên thương trường hô mưa gọi gió sao lại biến thành thế này, hai tay của hắn đặt trên đùi của mình, nhìn bát súp giống như nhìn tình địch của mình vậy.“Cái này không cần thìa.” một giọng nói nhẹ nhàng truyền tới, Lê Duệ Húc quay đầu, thấy ánh mắt trong suốt của Tử Lạc, còn có giọng nói, thực êm tai, mang theo hơi thở thật nhẹ nhàng, khiến cho người nghe thật thoải mái, ánh mắt hắn có chút lạnh, khó trách vì sao Ôn Nhiên lại thích cô gái này, không phải không có lí do, dù sao, cô gái này có tiếng nói thật dễ nghe còn có đôi mắt lung lình.Đối với người như hắn mà nói, như vậy là đủ.Ngũ quan của người đàn ông này như khắc, đôi mắt thực sự rất đẹp, hắn thản nhiên nhìn Tử Lạc, nhìn thấy cô bưng chiếc bát trong bàn tay.“Cái này là trực tiếp uống.” Cô nói xong đưa bát lên uống một ngụm, ” Uống xong một lúc, cơ thể sẽ trở nên ấm áp, buổi tối ở đây…” Cô ngẩng đầu, mặc cho gió thổi qua tóc mái, trong mắt cô có chút chua xót. Cơ thể sẽ ấm sao? Sẽ sao?Một lúc sau Lê Duệ Húc mới học cô, bưng bát súp lên trước mặt, đây là lần đầu tiên hắn không tao nhã như mọi ngày, hắn lơn lên trong một gia đình giàu có, từ nhỏ đã được giáo dục tốt nhất, bất kể là ăn cơm hay lời nói, đều rất nghiêm khắc.Tất cả những thói quen đó hắn vẫn luôn duy trì rất tốt, bay giờ, bát súp này với thân phận của hắn thực sự không hợp nhau, nếu để Vệ Thần thấy được, nhất định sẽ rớt cằm.Người này thích hợp ở quán cơm tay với đĩa thịt bò lớn, ngồi ở quá ven đường thế này thực sự làm khó hắn, cũng làm khó người nhìn hắn a.Hắn uống một ngụm súp, hương vị nhàn nhạt, không có mùi lạ, cũng rất được, súp trôi theo cổ họng hắn, có cảm giác nhẹ nhàng dễ chịu, không thể phủ nhận, hương vị này, hắn chưa từng thử qua, rất nhẹ nhàng cũng rất đặc biệt.Hắn lại uống thêm một ngụm, đúng như lời cô ấy nói, cảm thấy toàn bộ cơ thể đều ấm lên, cả chiếc bát hắn đang cầm trong tay, toàn bộ đều ấm, có lẽ hắn vốn không sợ lạnh hoặc không thích ấm áp, hắn cũng tự nhiên lựa chọn, bộ mặt của hắn mãi là đen tối bởi vì bộ mặt đó đại diên cho hắn.Cao ngạo, nhiều tiền, anh tuấn, vạn người yêu, vạn người nhìn, giống như vậy, cao cao tại thượng tất nhiên sẽ rất cô đơn, hiu quạnh.Không giống như bây giờ, ngồi ở đây, hắn cảm giác hắn không chỉ có một mình, trên thế giới này cũng không chỉ có một mình hắn.Hắn đặt chiếc bát xuống, hắn đã uống hết bát súp, lại có chút nuối tiếc cảm giác đó, hắn muốn thêm một chén nữa, chỉ là….


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Người Chồng Máu Lạnh