Người Chồng Máu Lạnh


Bên ngoài phòng giải phẫu, Vệ Thần lo lắng đi tới đi lui, Tô Lạc đã vào lâu như vậy, vẫn chưa có thông tin gì. Hắn lấy điện thoại ra nhìn, gọi đến một dãy số, khi nghe thấy giọng nói lạnh như băng, trong lòng hắn có một dự cảm xấu. Một lúc sau, hắn buông điện thoại xuống, điện thoại theo tay hắn rơi xuống mặt đất, hắn không quan tâm. Ánh mắt phức tạp nhìn qua cửa phòng giải phẫu, lúc này đây, hắn thưc sự không biết phải làm gì. Rất nhanh, hắn nhặt điện thoại di động lên, gọi tới một dãy số đã lâu không nhìn tới. “Viêm, giúp tôi một việc…” Cửa phòng giải phẫu mở ra, bác sĩ đi ra ngoài, từ bên trong còn cảm nhận được rõ vị tanh của máu, Vệ Thần tắt điện thoại, vội vàng đứng lên. Bác sĩ nhìn thấy hắn, liền lắc đầu, ” Xin lỗi, cô ấy bị va đập mạnh, đứa bé không thể giữ, đứa bé này vốn đã rất yếu, có thể sống tới bây giờ đã là một kì tích,” Ánh mắt Vệ Thần mở lớn, hắn cúi đầu, nhìn thấy máu dính trên quần áo mình, máu này là của một đứa bé vẫn chưa được sinh ra. Hiện tại hắn đã không còn. Ngày hôm nay có quá nhiều thứ đáng sợ, hai người phụ nữ, hai đứa bé… Ông trời ơi, cuối cùng là sao đây. Hắn đưa tay dúng sùng sức vò đầu, hắn cần phải suy nghĩ một chút, thật sự phải suy nghĩ cẩn thận về mọi việc. Tô Lạc từ từ mở mắt ra, trước mắt cô là một màu trắng sáng, tay cô đặt trên bụng, nơi đó vẫn còn đau đớn, cô đã biết cô mất đi cái gì. “Tử Lạc, cô tỉnh rồi,” Cô ngẩng đầu, nhìn thấy ánh mắt đau lòng của Vệ Thần. “Có phải không, mau nói cho tôi biết, có phải như vậy không, đứa bé đã không còn?” Giọng nói cô khàn khàn, nước mắt trong veo không ngừng rơi xuống, sau đó rơi trên tóc cô, phản chiếu gương mặt cô, trắng bệch. “Cô còn trẻ, sau này sẽ có đứa bé khác,” Vệ Thần không biết nói gì, đựa tay đặt lên bả vai Tô Lạc, giống như một người anh an ủi cô. “Sẽ không, sẽ không…” Tô Lạc đưa tay vỗ nhẹ lên bụng, thời khắc này, cô biết cô đã mất đi tất cả. Đều vì cô không tốt, nếu cô cẩn thận hơn, nếu cô cách xa Trữ San hơn, có phải mọi chuyện sẽ không xảy ra, cô cũng sẽ không mất đi đứa bé. “Nhất định vì nó không thích tôi, cho nên mới rời khỏi tôi, nhất định nó đang khóc lóc trách tôi hay khóc, thường xuyên không ăn cơm, còn đưa nó đi ra ngoài gặp mưa, nó phải chịu ủy khuất, cho nên nó mới không cần tôi.”Giọng nói Tô Lạc đau đớn, cô khóc nấc lên, cả người cô như bị vỡ vụn. Vệ Thần kéo chăn lên đắp chô cô, sự phực tạp trong mắt càng nhiều. Hắn không biết phải làm sao để an ủi một cô gái vừa mới mất đi đứa con của mình, cô vừa mới trải qua đả kích lớn như vậy, nếu phải tiếp nhận những chuyện như thế nữa, cô có thể chịu đựng được sao? Mà chuyện như vậy, đối với cô là quá tàn nhẫn. “Tử Lạc, hãy nghe tôi nói, tôi có một việc rất quan trọng muốn nói với cô.” bàn tay Vệ Thần đặt trên bả vai Tô Lạc dùng sức một chút, Tô Lạc cười như mất hồn nói, “Anh nói đi, tôi đang nghe đây, chuyện gì tôi cũng có thể tiếp nhận,” mất đi đứa bé, cô còn cái gì nữa đây, còn phải để ý cái gì nữa đây, cho dù có người muốn lấy tính mạng cô, cô sẽ đưa hai tay dâng nó cho người đó, cô không biết mình phải tiếp tục sống vì cái gì nữa. Tô Lạc ngồi thẳng dậy, bụng vẫn có chút đau. “Cô nằm xuống đi,” Bờ môi Vệ Thần khẽ động, một câu này, hắn không có cách nào nói ra. “Không cần, tôi muốn nhớ kĩ sự đau đớn này, vĩnh viễn phải nhớ kĩ.” Cô lau đi nước mắt, ánh mắt cô trong veo, nhưng lại giống như người mất hồn, những gì đã mất đi, của mình hay của người khác, cô không biết nữa. “Tử Lạc, ” Vệ Thần gọi tên cô, cô không khóc, gương mặt lộ ra sự bi thương khiến hắn không biết phải làm sao, cô nở nụ cười lại khiến hắn đau lòng. Hắn biết, tâm hồn cô đã chết rồi. “Vâng,” Tô Lạc cứ như vậy trả lời, vẫn cười như thế, nhưng người khác nhìn cô chỉ muốn bật khóc. “Tử Lạc, cô cầm lấy đi,” Vệ Thần rút từ túi ra một thứ đã chuẩn bị từ trước, “Đây là hộ chiếu và vé máy bay tôi chuẩn bị cho cô, còn đây nữa,” Hắn rút ví, đưa tất cả tiền trong ví đưa cho cô, “Chỗ này cũng giúp cô sống tốt một thời gian, cho dù là đi tới nơi đất nước nào, cách càng xa càng tốt, biết không?” Hắn đặt tất cả mọi thứ vào lòng cô. Tô Lạc ngơ ngác nhìn hắn, lại cúi đầu nhìn mấy thứ này, nở nụ cười chua sót, muốn cô chạy trốn sao? “Tử Lạc, Trữ San sảy thai, Húc rất tức giận, dù tôi có giải thích thế nào, hắn cũng không để ý, hắn sẽ giết cô mất, cho nên cô hãy rời khỏi đây, hắn tìm thấy cô, tôi lại giúp cô trốn đi, sau này không cần quay lại đây nữa, được không?” Vệ Thần nhíu mày, đây là cách duy nhất hắn có thể cứu cô, để cô rời khỏi đây, thần không biết, quỷ không hay, hộ chiếu giả, cái tên cũng giả, tất cả đều là giả, chỉ có con người cô là thật. “Vâng.” Tô Lạc nắm chặt chiếc chăn trên người, nụ cười khổ sở, hắn đã từng nói qua, nếu đứa bé của Trữ San có mệnh hệ gì, hắn sẽ cho cả nhà cô phải chôn cùng, hắn đã nói và cũng đã làm được, đứa bé duy nhất, người nhà của cô cũng đã không còn. Tay cô đặt lên bụng, vẫn bằng phẳng như cũ, nhưng lại không còn sinh mệnh bé nhỏ kai tồn tại nữa. Vệ Thần không nói gì thêm, vỗ nhẹ lên bả vai Tô Lạc, “Tử Lạc, rời khỏi nơi này, cô sẽ có cuộc sống mới, thế giới này luôn có một ngôi nhà thuộc về cô,” hắn ngồi xuống, ánh mắt nhìn Tô Lạc đầy dịu dàng ấm áp. Khi cô đáng thương nhất, cần người giúp đỡ nhất, lại luôn có một xa lạ giúp cô, quan tâm cô, yêu quý cô, không đòi hỏi cô. Còn bọn họ, những người tưởng chừng như thân quen nhất lại đẩy cô ra, muốn giết chết cô. “Vâng,” Tô Lạc khẽ gật đầu, cô sẽ rời khỏi đây, nơi này đã không còn bất cứ thứ gì để cô lưu luyến nữa, tất cả đều không còn gì. không đòi hỏi cô. Còn bọn họ, những người tưởng chừng như thân quen nhất lại đẩy cô ra, muốn giết chết cô. “Vâng,” Tô Lạc khẽ gật đầu, cô sẽ rời khỏi đây, nơi này đã không còn bất cứ thứ gì để cô lưu luyến nữa, tất cả đều không còn gì. Cô mở hộ chiếu ra, nơi đó là hình cô nhưng lại có một cái tên xa lạ, còn có một thân phận xa lạ. Vé máy bay đi nước Anh, một nơi cách nơi này nữa vòng trái đất, thật sự sẽ có nơi để cô nương thân sao. Vệ Thần yên lặng ngồi bên cạnh cô, cũng chỉ có mình hắn mới có thể cho cô chút ấm áp này, một cô gái đáng thương. Cũng mất đi đứa bé, vậy mà con người kia lại được đãi ngộ rất tốt, có nhiều người quan tâm, còn cô, một mình đối mắt với tất cả, thậm chí phải rời khỏi quê hương.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Người Chồng Máu Lạnh