Người Chồng Máu Lạnh


Trẻ con? Lê Duệ Húc cười lạnh một tiếng, hắn cho tới bây giờ cũng chưa nghĩ qua mình sẽ có con a, con của hắn chỉ có thể do một người sinh, có hay không đối với hắn, không sao cả, xem ra, con hắn không thể nào tồn tại rồi.“Quên đi, tốt nhất cậu đừng có cười.” Vệ Thần vỗ vỗ trán mình, người này ngoài cười nhưng trong không cười, vẫn là quên đi, nếu mà cười như thế này, cũng không chỉ dọa trẻ con mà là hù chết đó.Âm thành mở cửa truyền tới.Nữ thư kí nhìn thoáng qua ba soái ca trong phòng, sau đó cũng không dám nhìn lung tung nữa, tổng tài cả bọn họ thật u tối, đẹp thì cực đẹp, nhưng người đàn ông như vậy, không phải những cô gái bình thường có thể chọc tới được.Cô vội vàng ra ngoài đóng cửa lại, nơi đó là thế giới của đàn ông, thế giới của cô là bên ngoài, thực sự là muốn nghe trộm a, cood đau khổ ngồi vào vị trí của mình, ngoại trừ cố gắng làm tốt công việc của mình, cho tới bây giờ cô chưa từng nghĩ sẽ dùng sắc để cậu dẫn tổng tài của mình.Kì thực không phải là không nghĩ tới, nhưng lại không dám, dù sao một người đàn ông có điều kiện tốt như vậy, tất cả chỉ là mơ mộng, đâu có thể xảy ra, nhìn gương măt lúc nào cũng lạnh của người đàn ông này, cô thực sự sợ.Cho nên, cô vẫn là cố gắng làm tốt công việc của mình, cô gái nào làm người yêu của tổng tài sẽ thực vất vả, nhưng nếu tổng tài yêu sẽ thế nào nhỉ, cô khẽ mím môi, có chút tò mò, cũng có chút chờ mong. Mọi chuyện đã được chứng minh sau đó không lâu.Người nào yêu tổng tài sẽ thật đáng thương, mà người nào bị tổng tài yêu cũng sẽ rất đáng thương đi.Cửa đóng lại, Ôn Vũ Nhiên đưa mắt nhìn chằm chằm người đàn ông đứng trước mặt, gương mặt thật lạnh lùng, cảm giác như đang nhìn kẻ thù, trực giác rõ ràng, môi mỏng mím chặt, khóe mắt căng thẳng nhìn hắn, người này không hề dễ nói chuện, cũng không phải một người hay cười.“Xin chào, tôi là Ôn Vũ Nhiên.” Hắn lễ phép đưa tay mình ra, cho dù cần phải van xin, thái độ của hắn cũng không thể thấp kém, tay Lê Duệ Húc luôn đặt ở trong túi quần, hắn chăm chú nhìn người đàn ông trước mặt, đôi măt màu trà lại lạnh thêm, nhìn bàn tay đưa tay trước mặt mình, bàn tay hắn nắm chặt, lông mày nhíu chặt, một lúc sua, hắn mới đưa tay mình ra, nắm chặt.“Lê Duệ Húc.” Hắn chỉ nói ba chữ, mà ba chữ kia cũng đã thể hiện hết tất cả, đây là địa bàn của hắn, cũng là vương quốc của hắn, toàn bộ quy tắc là do hắn đưa ra.Nụ cười trên mặt Vũ Nhiên khẽ cứng lại, hắn cố gắng duy trì sự ôn hòa, Lê Duệ Húc buông tay, Vũ Nhiên cũng đưa ay về, thở dài, người đàn ông này, đến bắt tay cũng dùng lực như vậy sao?Lê Duệ Húc đúng là danh bất hư truyền, so với lời đồn đại hắn còn khó động vào hơn.“Tôi nghĩ, Lê tiên sinh đã biết ý đồ của tôi khi tới đây, vậy tôi cũng không nói thêm gì nữa, đây là kế hoạch của Ôn thị, mời anh xem, tin tưởng quý công ty, nhất định sẽ cảm thấy hứng thú.” Hắn đưa ra bản kế hoạch của chính mình, mấy ngày vừa rồi hắn toàn tâm làm, phía sau gọng kính, mắt của hắn lộ chút tơ máu.Lê Duệ Húc nhận lấy, ngồi ở một bên lật xem, đúng là hết sức tỉ mỉ, đối với người làm ăn mà nói, một một ý đều có lợi đối với hắn, nếu kí hợp đồng này, chẳng khác nào hắn nắm giữ 10% cổ phần của Ôn thị, lại không có chút hao tổn nào.Hắn là một thương nhân, tự nhiên biết cái gì có lợi, chỉ là.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Người Chồng Máu Lạnh