Người Chồng Máu Lạnh


Hắn dụi tắt điếu thuốc trong tay, ngón tay bắn ra, ném tàn thuốc vào trong thùng rác gần đó, trên mặt đất, đã có không ít khói bụi, lại là cùng một nhãn hiệu, từ một người đàn ông mà ra.Trong một quán nhỏ ven đường, Tử Lạc cầm chiếc bát trong tay, chiếc bát chứa thứ cô thích ăn nhất, cô uống một ngụm, đem toàn bộ nước mắt nuốt vào bụng, mỗi khi nhớ đến hình ảnh hôn lễ xa hoa kia, lòng của cô đau như bị ai thắt chặt.Không biết sẽ kéo dài bao lâu, cũng không biết khi nào cô sẽ quên.Một ngày, hai ngày, một năm, hoặc là cả đời.Cô nuốt súp xuống, hương vị lan tỏa, nháy máy bức ra nước mắt cô không muốn tiếp tục rơi.Cô cảm giác bên ghế có người ngồi xuống, một người vừa ngồi xuống bên cạnh cô.“Một bát súp, cám ơn.” Giọng nói lạnh lùng cũng cao quý, cô không cảm thấy xa lạ, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng lại trên gương mặt người đàn ông lạnh lùng lại tuấn mĩ, cô bưng bát súp uống một ngụm, không biết vì sao một người đàn ông như vậy, lại hay tới nơi như thế này, một người, một cái bóng, hắn là hắn cũng rất thương tâm, có lẽ cũng giống như cô.Cô không hỏi, hắn cũng không nói.Hai người coi như là người xa lạ ngồi cùng một chỗ, yên lặng uống bát súp, giống như đã nói từ trước, cả hai đồng thời đặt bát xuống, lại nhìn đối phương, trong mắt thấy hình bóng của mình.Giống như hiu quạnh, giống như hai linh hồn cô đơn.“Lê Duệ Húc.” hắn vươn tay ra, tay hắn rất lớn, rất rộng, cũng rất mạnh mẽ.Tử Lạc khẽ nắm tay mình, rồi vươn tay mình ra, đem bàn tay nho nhỏ lạnh như băng của mình đặt vào tay hắn, lòng bàn tay của người nay khác hắn với gương mặt của hắn. Thực sự rất ấm.“Tôi là Tô Tử Lạc.” giọng nói mềm mại, cô cố gắng cười, nhưng lại không thể, một động tác mỉm cười nho nhỏ, sao đối với cô lại khó khăn như thế.Lê Duệ Húc nắm chặt tay cô, giống như lần đó, tay cô rất lạnh, cũng rất mềm, mơ hồ cảm nhận được vết chai trên tay cô, đây là một cô gái rất vất vả.Tử Lạc rụt rụt tay lại, phát hiện hắn không có ý thả tay mình, bắt tay như vậy có phải quá lâu không, hay là hắn quên.“Cô có muốn kết hôn hay không?” Hắn đột nhiên thả tay ra, trong ánh mắt màu trà hiện lên chút gì đó, lại nhanh chóng biến mất, làm cho người khác không thể theo kịp.“Kết hôn?” Tử Lạc đưa tay về, cũng thu hồi tầm mắt của mình, cô muốn a, sao có thể không muốn chứ, thậm chí có khi mơ cũng thấy chính mình mặc áo cưới, khi tỉnh lại cô liên cười, cô muốn một gia đình, một người chồng yêu thương cô, một ngồi nhà không lớn, không nhỏ, chỉ cần là nhà.Hiên tại, người đàn ông có thể cho cô tình yêu, cho cô một gia đình, cũng không thể cho cô nữa… Môi của cô khẽ mân lại, cảm giác chua sót, cô sẽ có gia đình sao, sẽ trở thành vợ của một người đàn ông sao?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Người Chồng Máu Lạnh