Người Chồng Máu Lạnh


Cô nghiêng đầu nhìn gương mặt tươi cười của Tử Lạc, đột nhiên trong lúc này, cảm giác như có một ánh sáng nhẹ nhàng bao phủ lấy cơ thể của cô, gương mặt Tử Lạc thánh khiết vô cùng, cô vốn rất bình thường, lúc này lại lộ ra vẻ xuất thần, ôn nhu và tinh tế, Đường Tinh nhận ra mười mấy năm nay, cô luôn cảm thấy trên người Tử Lạc luôn có sự ôn nhu mà người khác không có, có thể chính là ở điểm này.Cho nên mới nói, Vũ Nhiên kia thật đúng là biết nhìn người, khiến cô gái này với hắn một mực chung tình, chính là, cô không hiểu, rõ ràng Tử Lạc có thể tìm được một công việc tốt hơn, lấy một người như Vũ Nhiên, ở công ty của hắn tìm một công việc là không thành vấn đề, vì cái gì, cô gái này lại không muốn nhận diễm phúc đấy.Kì lạ, thật kì lạ, cô lại nhìn lướt qua Tử Lạc, đối với cô ấy hâm mộ lại ghen tị.Khi Tử Lạc lau lau mồ hôi trên trán đã là tan sở, thời gian này cô không nhàn rỗi chút nào, có thể đúng như câu nói đó, mệt cũng rất vui vẻ. Cho nên, Tử Lạc tuy là rất mệt, nhưng cô lại cảm thấy rất vui, rất thích.Cô khoác chiếc túi lên vai, nhìn đồng hồ, trong mắt lại hiện lên chút lo lắng, sắp muộn rồi, cô sắp bị muộn rồi.Bên ngoài, trời mua thu se lạnh, rốt cuộc khi tan việc có cảm giác mát mể, gió khẽ thổi vào da cô, cảm giác thoải mái nói không lên lời, cô không ngừng tiêu sai bước đi, có khi còn chạy chậm, trên vẻ mặt lo lắng ngày càng nhiều.Cô nhìn đồng hồ trên cổ tay, đứng trước một tòa nhà hàng tây vô cùng trang trọng, bước đi có chút chần chờ, cô nhìn nhìn quần áo của mình, thực sự là không hợp với chỗ này chút nào, cô khẽ thở dài ra, rất nhanh lại khôi phục tinh thần, cô đi vào, một mùi hương nhờ gió thổi qua mũi cô, thật thơm a, không nồng không đạm, vừa đúng, đây là mừi nước hoa.Cô ngầng đầu lên, nhìn thấy một cô gái cao gầy như người mẫu, không biết vì cái gì, bước đi của cô chậm một chút, dường như nhìn thấy trong mắt cô gái kia hận ý.Hận.. Tại sao lại có thể hận, cô và cô ấy .. đâu có quen a…Một lần nữa cô muốn nhìn kĩ thì cô gái ấy đã đi xa, chỉ có tiếng gót giầy của cô ấy nện xuống nền nhà, dường như có một sự tức giận, dần tan biến trong không gian, trong lòng của cô có chút áp lực kì quái, cảm thấy thật tức cười, cô có phải hay không hôm nay làm nhiều đến đầu óc quay cuồng a.Nhìn thấy người ngồi chiếc bàn gần cửa sổ, ánh mắt của cô khẽ cong lên, bên trong lộ rõ vẻ ngượng ngùng.Cô, dường như đã tới chậm rồi.Mà cô cũng không biết, cô vừa bước tới, cô gái xinh đẹp vừa nhìn Tử Lạc liền dừng cước bộ của mình, nhìn chằm chằm lưng cô, đôi mắt chứa đầy sự hận thù, lúc này là rất hận, còn có chút oán.Mà cách đó không xa, một chiếc xe hơi màu đen có rèm che, một người đàn ông ngồi trong xe, lạnh lùng thu lại ánh mắt của mình, đem tầm mắt nhìn trên ngón tay mình, ngón tay hắn mang theo một chiếc nhẫn màu đen và lam, nhẫn rất rộng, nhưng lại cực kì hợp với hắn, màu đen cùng màu xanh đậm xứng đôi, còn có đường nét vàng kim, lãnh đạm và khoa trương, tựa như chính con người hắn.Tay hắn nhẹ nhàng vỗ về chiếc nhẫn trên ngón tay hắn, trong đôi mắt hiện lên một nét u ám mà người khác không thấy.Cửa xe mở ra, ngón tay của hắn khẽ co lại một chút, vẻ u ám hiện lên trong đôi mắt, cũng chỉ lướt qua trong giây lát.“Húc.” giọn nói của cô gái xinh đẹp vang lên, giọng nói mềm mại như vẻ đẹp của cô, khiến người khác cảm nhận một vẻ đẹp quyến rũ cùng mê hoặc.“Húc, hắn cự tuyệt em, bây giờ em phải làm sao, làm sao đây?” Cô gái khẽ khóc, mà đôi mắt của người đàn ông ngày càng nhiều lửa, thậm chí sự tức giận đã biểu hiện rõ trên gương mặt hắn.Ngón tay của hắn dùng sức nắm lại, sau đó không có bất kì động tác gì.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Người Chồng Máu Lạnh