Người Chồng Máu Lạnh


“Húc, anh sẽ giúp em sao? Anh nhất định phải giúp em thật tốt. Em yêu anh ấy, thực sự rất yêu anh ấy, người đàn bà kia có cái gì tốt, vì cái gì, vì cái gì àm anh ấy lại không nhìn nhận em, vì cái gì…” Cô gái đột nhiên ôm lấy eo hắn, đem toàn bộ nước mắt rơi trên y phục của hắn.Lê Duệ Húc nhẹ nhàng đưa tay để lên bờ vai của cô, trong mắt lại có một tia đau đớn hiếm ai biết.“Anh sẽ giúp em, chỉ cần những thứ em cần, anh đều giúp em.” lời nói cũng như một lời hứa hẹn, đây như một lời nói ma quỷ, một lời nói sẽ hủy cả cuộc đời hắn.Tử Lạc đi về phía cửa sổ, anh ấy vẫn như trước, bộ y phục màu be giản dị, không cho người khác một cảm giác lạnh lẽo nhưng lại cho cảm giác cao quý, ngón tay nhỏ dài, khớp xương khá rõ, không hề giống một người kinh doanh, giống một người làm nghệ sĩ hơn, ngón tay thon dài giống một nghệ sĩ chơi đàn dương cầm vậy.“Thực xin lỗi, em tới muộn.” cô ngồi xuống, ánh mắt sáng lấp lánh, nhẹ nhàng chuyển động, như những hạt kim cương. Động lòng người, động tâm, người đàn ông giơ tay của mình lên, nhẹ nhàng lâu mồ hôi trên chán cô, vẻ mặt cười cười, “Vì sao lại không để anh đi đón em?” Môi hắn khẽ cong lên, giọng nói nhẹ nhàng vô cùng.Tử Lạc chìm đắm trong sự ấm áp của tay hắn, trên mặt thoáng hồng. Mặc dù là bạn trai đã lâu rồi, cô vẫn cảm thấy không quen, những cử chỉ thân mật như vậy, cô vốn rất hay xấu hổ a.“Em có thể tự tới mà.” cô nhìn nụ cười ôn nhu của người đàn ông trước mặt, mệt mỏi ngày hôm nay nháy mắt tiêu tan hết, người đàn ông mỉm cười, nhẹ nhàng gẩy tóc bên vai cô, khuôn mặt đẹp trai ẩn sau gọng kính, hết sức nhã nhặn, nhưng chỉ có hắn mới biết được, đằng sau vẻ bề ngoài vô hại đó, là một người lạnh lùng cỡ nào.“Có phải anh không thể gặp em, ngay cả bạn gái của mình cũng không thể đi đón được?” Hàng lông mày khẽ nhướn lên trên, nụ cười đậm hơn một chút, dường như hắn rất thích gương mặt luống cuống của cô.“Không, không phải.” Tử Lạc có chút nói lắp, cô vội vàng lắc đầu, cô chị sơ hắn sẽ mang đến phiền toái, những người ở tòa soạn báo đó, đều là tam cô lục bà, sẽ quấn chặt lấy hắn không tha… (Tam cô lục bà: có nghĩa đen là 3 cô gái và 6 bà già. ” tam cô lục bà” nghĩa bóng là lắm chuyện, hay xăm soi chuyện người khác mỗi khi phụ nữ gặp nhau.)“Được rồi, anh hiểu, anh biết em rất tốt với anh.” Ôn Vũ Nhiên nắm chặt tay của Tô Lạc, nắm thật chặt, khóe mắt Tô Lạc lộ chút nước mắt, cho dù tay hắn khiến cho tay cô chó chút đau đơn, cô vẫn không buông tay.Trên mặt cô luôn giữ nụ cười dịu dàng với hắn, ở trên thường trường người gian ta dối, cô không biết, nụ cười của cô đối với hắn là quý báu thế nào.Đôi mắt đen của hắn u ám một chút, Lạc Lạc, một vào ngày nữa, chờ sự việc bên kia kết thúc, anh sẽ tốt hơn, bây giờ thân phận của hăn nhất định phải đem hoàn toàn tinh thần đi ứng phó với đám người lang sói trong nhà hắn, hắn cũng không muốn môt cô gái đơn thuần như cô lại bị cuốn vào cuộc đấu tranh khốc liệt này, như vậy là tốt nhất, chỉ có thể để cô chịu oan ức một chút.Hắn biết, cô biết, mà cô cũng hiểu được, hắn rất chú ý.“Được rồi, ăn cái gì đi.” Ôn Vũ Nhiên quay về phía bồi bài gọi, rất nhanh, đã có hai phần bí-tết mang lên, hắn quan tâm cắt từng miếng nhỏ cho Tử Lạc, chỉ kém mỗi nước là đút cho cô ăn.“Ăn đi, cả ngày em đã vất vả rồi.” Hăn đau lòng nhìn gương mặt mệt mỏi của Tô Lạc, ngón tay nhẹ nhàng vuốt má cô, “Lạc Lạc, anh tìm cho em một công việc mới được không?” Hắn lại nhắc đến chuyện xưa, biết rõ cô gái này rất quật cường nhưng hắn rất muốn giúp cô có cuộc sống tốt hơn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Người Chồng Máu Lạnh