Người Chồng Máu Lạnh


Không biết qua bao lâu, khi hắn ngửi thấy mùi thức ăn, mới mở mắt ra, một vài món ăn, màu sắc thoạt nhìn rất vừa mắt, hắn biết mùi vị cũng rất tuyệt. Hắn cầm đôi đũa, hiện tại đã có chút quen tay, dù sao cũng là người Trung Quốc nên học cách sử dụng đũa, hắn gắp một miếng cho vào miệng, ở môi có vị cá, thật ngon, có lẽ những món này không có gì mới, nhưng lại vẫn ngon miệng. Tô Lạc xới hai bát cơm, một bát cho hắn, một bát cho cô, cô buồn bực ăn bát cơm của mình, không có thoải mái như hắn, đột nhiên, một đôi đũa xuất hiện trước mặt cô, sau đó một miếng thịt đặt trong bát cô. Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trang của người đàn ông, “Ăn cơm,” hắn nói một tiếng, sau đó mới gắp đồ ăn lên bát mình, ngoài áy náy, hắn cũng bắt đầu nhớ rằng hắn có một người vợ, chẳng trách cô ít thịt như vậy, ngay cả ngực cũng không có, chỉ ăn có như vậy, cô có thể béo sao? “Cám ơn.” Tô Lạc nhợt nhạt cười, một nụ cười đơn thuần, lại khiến Lê Duệ Húc hừ lạnh một tiếng, hắn lại cầm đũa gặp một núi đồ ăn đặt vào bát cô, sau đó cảnh cáo nhìn cô, dường như đang nói…, nếu cô ăn không hết, Lê tiên sinh tuyệt đối không để cô yên. “Nhiều lắm.” Tô lạc khẽ nhíu mày, ngày thường cô ăn rất ít, nhiều như vậy, cô ăn sao được. Cô trộm nhìn Lê Duệ Húc, hắn chỉ lạnh lùng liếc nhìn cô một cái, trong mắt không có sự thảo hiệp, làm cô hoàn toàn hiểu rõ. Cô không cự tuyệt nổi, chỉ có thể ăn hết, cố gắng ăn hết. Nhìn thấy cô ăn từng miếng thức ăn trong bát, Lê Duệ Húc cảm thấy chính mình hôm nay đặc biệt ăn rất ngon, có thể vì cô gái này nên hắn ăn ngon hơn mọi ngày, hắn thường ăn những bữa tiếc lớn ở khách sạn, bây giờ lại bị những món ăn đơn giản này mê hoặc, cô gái này hẳn là có cảm giác rất hạnh phúc mới đúng, Lê Duệ Húc hắn sẽ rất ít khi vì con gái mà mua thức ăn, dù phần lớn là hắn ăn. “Tô Tử Lạc.” Lê Duệ Húc buông đôi đũa trong tay xuống, nhìn cô. Tô Lạc ngẩng đầu lên, khó hiểu nhìn lại, hắn sao thế. “Tô Tử Lạc, công việc kia bỏ đi, nếu em muốn đi làm, tôi giúp em tìm một công việc, tập đoàn Húc Nhật cũng được.” Ngón tay Lê Duệ Húc nhẹ nhàng vỗ về chiếc nhẫn đeo trên ngón tay giữa, trong mắt có sự kiên trì không được phép thỏa hiệp. Môi Tô Lạc khẽ mấp máy, cô cúi đầu, nuốt xuống sự chua sót. “Em biết rồi.” Cô thì thào nói, thanh âm nhẹ nhàng, cô khẽ thở dài. Cô biết, cho dù là không muốn, cô không thể cự tuyệt người đàn ông này. Cô ăn bát cơm vô vị này, mà hắn giữa không khí như vậy, dường như lạnh lùng hơn, sự thoải mái vừa rồi, sự tiếp cận, giống như bọt biển, chỉ cần khẽ đụng sẽ vỡ tan. Câu Lê tiên sinh, bà Lê cũng trong khoảnh khắc đó cũng tan biến. Lê Duệ Húc khẽ nhíu mày, không thích cô trầm mặc như vậy, cuối cùng hắn chỉ có thể đẩy chiếc ghế ra, đi nhanh về phía cầu thang lên tầng. Hắn không biết, khi hắn xoay người trong nháy mắt đó, hắn không có nhìn thấy ánh mắt Tô Lạc hồng lên, cô cố gắng chớp hai mắt, ăn một miếng cơm, cố gắng nhai nuốt, đem chính nước mắt của mình bức trở lại. Cô cố gắng ăn hết bát cơm vào dạ dày, phát hiện mình đã ăn quá no, bụng có chút khó chịu, cô đưa tay lên xoa bụng, ánh mắt nhìn về phía cánh cửa đóng chặt. Cô tự giễu cười, xoay người, vẻ mặt u sầu, bưng bắt đĩa trên bàn, cô cảm thấy mình rất mệt mỏi, mệt mỏi thực sự. Mệt đến không còn chút hơi sức.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Người Chồng Máu Lạnh