Người Chồng Máu Lạnh


Hắn nhẹ nhàng xoa tóc Tô Lạc, động tác mang theo một chút bất lực, dường như không biết làm gì với cô, động tác đơn giản như vậy, lại khiến hai người lặng đi, bọn họ giống như hai người xa lạ ở chung dưới một mái hiên, khi nào lại biến thành thân mật thế này. Lê Duệ Húc thu hồi tay mình, để ở phía sau lưng, ngón tay hắn mất tự nhiên nắm chặt, ánh mắt hắn tối lại, nhiều năm như vậy, Lê Duệ Húc hắn lần đầu tiên có cảm giác kì quái. “Bà Lê, em là heo sao? Ngủ nhiều như vậy, em muốn để chồng em đói chết đúng không, sau đó sẽ mang hết giả sản của chồng em đi tìm người đàn ông mới?” Hắn xoay người, đưa tay đút vào túi quần, lời nói trêu đùa cô. Tô Lạc sửng sốt một hồi lầu mới lấy lại tinh thần, tay cô đặt trên đầu mình, trên tóc vẫn lưu lại hơi ấm của hắn, xung quanh là mùi hương của hắn, mùi hương đơn giản, cô vẫn cho rằng đàn ông dùng nước hoa sẽ rất kì quái, vì sao khi ngửi thấy trên người của hắn, cảm thấy rất tự nhiên, rất cao quý. “Lê tiên sinh, hiện tại mới năm giờ, ngày hôm qua, mười một giờ đêm anh mới ăn cơm.” Tô Lạc đóng cửa lại, cô như vậy cũng không thể đi ra ngoài, mặc dù nói không còn ai khác, nhưng bộ dạng hiện tại của cô, cảm giác muốn xin lỗi chính mình, cũng xin lỗi hắn. Cô đóng cửa lại, tựa lưng trên cánh cửa, sau lưng cảm giác lạnh, không hiểu sao cô cảm thấy rất lạnh, một chữ chồng kia của hắn, như một tảng đá lớn, ném thẳng vào tim cô, trái tim cô như bị bật ra. Nhẹ nhàng thở dài, cô bắt đầu thay quần áo, chịu phận bất hạnh đi làm đầu bếp của Lê tiên sinh kia, cô gái hắn cưới về là một người vợ vô dụng, lại là một đầu bếp hữu dụng. Đợi khi cô chuẩn bị xong xuôi, cô mới đi xuống tầng, Lê tiên sinh của cô, lúc này đang ngồi đọc báo, hắn chỉ tùy ý lật qua tờ báo, lông mày ngẫu nhiên nhíu chặt lại, lông mày hắn so với Ôn Vũ Nhiên còn dày hơn, không biết có phải cô miêu tả đúng hay không, cô phát hiện, người cô muốn quên, như thế nào lại luôn vô tình xuất hiện trong đầu cô. “Hôm nay anh muốn ăn cái gì?” Cô dừng bước, hỏi hắn. Lê Duệ Húc vẫn ngồi yên trên ghế, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên. “Ăn gì cũng được.” Mấy chữ ngắn ngủi, sau đó lại tập trung vào một đống giấy báo, hết trang này tới trang khác, ngoài ý muốn, cô phát hiện hắn không hề nhìn tới phần giải trí, cho nên tờ báo trong tay hắn thực sự là lãng phí. Ăn gì cũng được, hắn không khó ăn, trong lòng Tô Lạc lại hiểu thêm về hắn, nhưng cô đã đoán sai rồi, Lê Duệ Húc từ trước đến nay là một người đàn ông hay bắt bẻ cực kì. “Ồ.” Cô khẽ thốt lên, rồi đi vào trong bếp, thi thoảng có âm thanh cắt thái từ trong phòng bếp truyền ra, bên ngoài có tiếng lật tờ báo, động tác của hai người khiến cho buổi sáng trở nên đặc biệt hơn, cảm giác bình yên, hắn cũng chỉ ở cùng với người xa lạ. Lê Duệ Húc ăn xong đồ ăn, cầm cặp da lên chuẩn bị xuất phát, cũng không có cái gì cần dặn dò, cũng không có nói gì, đây chính là tính cách của hắn, cô cũng không có tham vọng gì hơn với hắn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Người Chồng Máu Lạnh