Người Chồng Máu Lạnh


Ngón tay cô lướt trên bàn phím, đánh đơn từ chức của chính mình, cô chăm chú, nghiêm túc đánh, chỉ sợ sẽ đánh sai chữ. “Lạc Lạc, cậu từ chức thật sao? Có phải vì Ôn Vũ Nhiên không, cậu từ chức như vậy, cuộc sống sau này cậu định thế nào?” Đường Tình đứng bên cạnh, khuyên Tô Lạc, cô đã nói lâu như vậy, Tô Lạc không nghe chút nào sao? Có phải những lời cô nói là đàn gãy tai trâu. “Ừm.” Tô Lạc nhẹ nhàng gật đầu, đơn từ chức đã đánh rồi, có gì là giả sao? Nguyên nhân cô từ chức không chỉ vì Ôn Vũ Nhiên, còn vì một người khác, cô nghĩ, hắn chắc không mong người khác biết được quan hệ của bọn họ, cho nên chuyện này, cô không nói cho Đường Tình, nếu không cái miệng rộng của Đường Tình sẽ truyền tới đâu, không biết sẽ làm ảnh hưởng gì tới người đàn ông đó. “Lạc Lạc, cậu đừng từ chức được không, tớ không muốn.” Đường Tình không ngừng kéo nhẹ áo Tô Lạc, họ đã cùng nhau tốt nghiệp, cùng nhau làm việc ở đây, cho dù có cô đơn, thì vẫn có hai người, nghĩ tới sau này chỉ có một mình, Đường Tình cảm thấy rất buồn. “Tớ vẫn ở đây mà, tớ chỉ không đi làm nữa, cậu vẫn sẽ ở đây.” cô cười cười, ý cười ảm đạm, cô có thể đi đâu, chẳng qua chỉ từ bỏ công việc, nơi đây lưu giữ rất nhiều kỉ niệm của cô, niềm vui nỗi buồn, có hạnh phúc, có bất hạnh. Đường Tình không thể ngăn cản được, cuối cùng bất lực ngồi xuống chiếc ghế, cảm giác chán nản nhìn Tô Lạc. Cho đên khi Tô Lạc đánh xong đơn từ chức, cô mới biết, tất cả đều đã kết thúc, cô sẽ từ chức. Không ngờ, có một ngày cô nhất định từ bỏ công việc này, cả quản lý và Đường Tình đều muốn giữ cô lại, cô chỉ cười nhạt lắc đầu, tất cả đều đã muộn. Cô thu dọn đồ đạc của mình, thật ra cũng chỉ có một chiếc cốc, cô ôm chặt nó vào lòng, giống như đang ôm bảo bối của mình, đây là thứ Ôn Vũ Nhiên tặng cô, cho nên cô rất quý trọng, cho dù bây giờ hai người đã chia tay, không ở cùng một chỗ nữa, cô vẫn xem chiếc cốc này như bảo bối của mình, người ở lại đều biết, tình yêu mất, chỉ còn lại hoài niệm, không phải sao? Bất kể là vì nguyên nhân gì, cô vẫn tin tưởng giữa bọn họ có tình yêu, cô vẫn ôm chiếc cốc, trước ánh mắt u oán của Đường Tình, từng bước một bước ra khỏi tòa soạn, giống như cô bước khỏi một thế giới, bước ra khỏi quá khứ, một quá khứ đã chết. Cô cười khổ, nhìn tới một chiếc xe dừng trước cửa, gương mặt cứng đờ, cô sửng sốt, thật không ngờ hắn lại ở chỗ này để đợi cô, trước kia cho dù hai người có là người yêu, hắn cũng không chờ cô. Hiện tại, hắn đến đây, nhưng cô lại không hề mong đợi. Cô không muốn làm người thứ ba, cũng không muốn phá hỏng hôn nhân của người khác, cho dù có yêu nhiều đến mấy cũng vậy, coi như trái tim cô vẫn vì yêu hắn mà loạn nhịp, vì hắn mà đau đớn, nhưng cô vẫn phải rời đi, cô có lòng tự trọng, có sự kiên định, cô xoay người, đi ngược lại với hắn. Ôn Vũ Nhiên tắt máy, mở cửa xe, đi nhanh tới, trong đôi mắt hắn hiện lên vô vàn đau khổ, bây giờ cô đến gặp mặt hắn cũng không muốn sao? Thậm chí không muốn đi cùng một con đường với hắn. “Lạc Lạc,” vẫn là giọng nói Tô Lạc nghe hoài không chán, còn bây giờ Tô Lạc không muốn tiếp tục nghe nữa, bởi vì, cô cảm nhận những âm thanh này đang đâm thẳng vào trái cô, đau đớn. Cô cô gắng bước nhanh hơn, nhưng cho dù cô có nhanh hơn nữa, cũng không có cách nào nhanh hơn đôi chân của người đàn ông này. Còn hắn sao có thể để cô đi như vậy. “Lạc Lạc… Em muốn đi đâu?” Tay Ôn Vũ Nhiên mạnh mẽ kéo Tô Lạc lại, trong mắt lộ rõ sự chán nản, rõ ràng, hắn không nên làm thế nhưng hắn không chịu được, vẫn là không thể kìm lòng, hắn muốn gặp cô, thật sự muốn gặp cô. “Về nhà,” Tô Lạc thản nhiên nói, cô cố gắng xóa bỏ cảm giác rung động trong tim, cô phát hiện, mọi thứ lại khó khăn tới như vậy, tay hắn vẫn ấm áp như trong quá khứ, làm cho cô lưu luyến. Nhưng….


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Người Chồng Máu Lạnh