Người Chồng Máu Lạnh


Đột nhiên cô thoát khỏi vòng tay của Vũ Nhiên, có lẽ là định mệnh, chiếc cốc trên tay cô rơi xuống mặt đất, phịch một tiếng, giống như trái tim bọn họ vỡ vụn, chiếc cốc đã không còn, cả đời bọn họ cũng đã không thuộc về nhau. Tô Lạc nhìn những mảnh vỡ trên mặt đất, môi của cô khẽ nhúc nhích, ngón tay nắm chặt, không còn cảm giác đau. Ôn Vũ Nhiên cũng lặng người đi, ngơ ngác nhìn mảnh vỡ trên mặt đất, cho đến khi Tô Lạc rời khỏi bàn tay hắn, chạy về phía trước, trong mơ hồ, có thể thấy những giọt nước mắt lưu lại dưới cằm cô, dưới ánh nắng mặt trời lấp lánh, xinh đẹp và đau thương. “Lạc Lạc…” Khi Vũ Nhiên kịp phản ứng lại, đã không còn thấy hình ảnh của Tô Lạc, hắn nhìn xung quanh vẫn không tìm thấy cô. Giống như cô đã biến mất khỏi thế gian này, cho dù hắn có đi tìm thế nào, cũng không thể tìm được, hắn chỉ có thể mỗi ngày chờ đợi ở đây, nhưng khi hắn chờ tớ lúc gặp cô, cô lại đi nơi nào? Hắn ngồi xổm xuống, hàng lông mày nhíu chặt lại, trên mặt sự đau khổ bao trùm, tay hắn cẩn thận nhặt lên từng mảnh vỡ nhỏ. Một đôi giày cao gót đứng trước mặt của hắn, hắn ngẩng đầu lên, nhìn thoáng quá, rồi lại tiếp tục nhặt những mảnh vỡ. “Ôn Vũ Nhiên, anh coi tôi là cái gì, người làm ấm giường cho anh sao? Tôi là vợ anh, anh vẫn còn muốn có người đàn bà kia sao, làm sao anh có thể ,” Tề Trứ San hung hăng giậm chân mình, cô không bằng người đàn bàn kia sao? Rõ ràng họ đã kết hôn, mỗi ngày đều ngủ trên một giường, mỗi ngày đều làm những chuyện thân mật nhất giữa nam nữ, vì sao, trong lòng của hắn không thể quên người đàn bà đó. Ôn Vũ Nhiên đứng lên, đưa tay vào trong túi áo, nhìn Trữ San. “Đúng, cô là vợ tôi, xứng đáng với cái danh vợ tôi, cơ thể của tôi đưa cho cô, hôn nhân cũng cho cô, tự do cũng cho cô, thế nhưng…” Hắn chỉ chỉ vào ngực mình, chỉ vào trái tim hắn, “Nơi này, vĩnh viễn đều thuộc về cô ấy, không có ai khác có thể thay thế.” Hắn nói xong, cũng không nhìn cô, xoay người đi, hắn không biết cô đã dùng biện pháp gì để Lê Duệ Húc đưa ra điều kiện này, dùng chính cuộc đời sau này của mình để cứu lấy tập đoàn Ôn thị, hắn chấp nhận, hắn làm, cho nên đây là sự trừng phạt đối với hắn, hắn đã mất đi cô gái mình yêu nhất. Chỉ là, Lạc Lạc không làm gì sai cả, vì sao lại bắt cô chịu tất cả mọi chuyện, hắn đã phản bội cô, tất cả vết thương của cô là do hắn gây lên. Tề Trữ San đứng sau lưng hắn, trừng lớn hai mắt, không thể tin nổi những gì hắn vừa nói, ý tứ của hắn có phải là hắn vẫn yêu người đàn bà đó, còn cô chẳng là gì trong trái tim hắn. “Húc, em rất sợ,” cô đột nhiên quay đầu lại, giang hai tay ra ôm lấy người đàn ông không biết đứng từ sau cô từ lúc nào, dường như chỉ cần cô cần hắn, hắn nhất định sẽ xuất hiện bên cạnh cô, vô điều kiện ở bên cô, giúp cô. “Húc, em rất sợ cô ta sẽ xuất hiện, hắn nói trái tim hắn thuộc về cô ta, anh nói xem, cô ta có phá hỏng tất cả những gì em vất vả để có được hay không?” Cô dùng sức ôm chặt lấy thắt lưng Duệ Húc. “Cô ta sẽ không thể cướp đi cái gì của em, cái gì là của em, sẽ không ai cướp đi được.” Ánh mắt hắn lạnh lùng, lông mày hắn nhíu lại có chút ý nhạo báng, hắn không hài lòng, khóe miệng khẽ nhếch lên, trong mắt hiện lên ý nghĩ đùa cợt.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Người Chồng Máu Lạnh