Người Chồng Máu Lạnh


Hắn ghét con gái khóc, ngoại trừ Tề Trữ San, nhưng nước mắt của cô gái này, khiến cho hắn muốn bóp chết sự xúc động của cô. “Quả nhiên là xấu.” hắn buông hai tay xuống, đi nhanh ra ngoài. Tiếng bước chân lên lầu vang lên, không ai phát hiện, trong mắt Tô Lạc, sự tổn thương cùng mất mát hiện rõ. Cô xoay người, lau nước mắt trên mặt mình, dù có lau như thế nào, cũng không thể xóa đi. Nếu người này chán ghét cô như vậy, vì sao, lúc trước lại muốn kết hôn với cô. Vì sao? Vì sao? Không ai có thể cho cô một đáp án, chính bản thân cô cũng không thể, cô lại cầm lên một cái cốc, nắm chặt chiếc cốc trong tay, cùi đầu, uống nước, bây giờ cô, uống cái gì cũng cảm thấy đắng. Cái gì cũng cảm thấy chát. Làm cái gì… Cũng đều là … Sai. Cô đi lên tầng, do dự bước từng bước lên trên cầu thang, đi lên tầng, thân thể không tự chủ rùng mình, bởi vì… Bên tai truyền tới âm thanh của hai người ân ái, rất chói tai. Cô chạy thật nhanh vào trong phòng mình, gương mặt trắng bệch. Lê Duệ Húc mặt không đổi sắc đẩy cô gái ra, sau đó cầm lấy áo ngủ mặc vào, cô gái trên giường bị hắn ép cho nằm nguyên tại chỗ không nhúc nhích. “Anh yêu, anh thực sự lợi hại, em yêu anh chết mất.” Cô gái khẽ quay người, đôi môi đỏ mọng cong lên, nhìn người đàn ông quyến rũ trước mặt, đáng tiếc, cô chỉ là tình nhân, nếu biến thành vợ hắn, cô có chết cũng rất thỏa mãn. Người đàn ông này, chính là cực phẩm, bất kể là lúc nào cũng khiến người khác mê muội, nhất là ở trên giường, giống như dã thú, khiến cô có cảm giác như bị hành hạ sắp chết. Người đàn ông này, không phải là thiên sứ, chính là một ác ma, một ác ma khiến cho người con gái không thể rời xa, bị hắn nuốt sống cũng chấp nhận. “Yêu…” Khóe môi Duệ Húc nhếch lên lạnh lẽo, ” Tình yêu của cô vẫn lên dừng ở trên thân thể thì hơn,” Cái Lê Duệ Húc cần chính là thân thể của cô ta, cái yêu mà cô ta nói là yêu tiền của hắn, còn con người hắn, tùy cô ta. Hắn đứng lên, đi ra ngoài. “Anh yêu, anh muốn đi đâu?” Cô gái xinh đẹp chớp mắt, trên mặt vẫn là lớp trang điểm dày cộm, không biết lau đi sẽ như thế nào. “Tôi không có thói quen ngủ chung với phụ nữ.” Lê Duệ Húc đi tới cửa, để lại câu nói lạnh như băng, khiến toàn thân cô run rẩy, vừa rồi bọn họ kịch liệt quấn lấy nhau, cô cho là hắn ham muốn cô, không ít thì nhiều cũng sẽ thích cô một chút, xem ra, cô đối với hắn cũng giống như những cô gái khác, chỉ là đối tượng tình một đêm của hắn. Cô rúc mặt vào gối, thật khó mà tưởng tượng nổi, người phụ nữ như thế nào sẽ chiếm được người đàn ông sắt đá như viên kim cương này. Nghĩ đến đây, trong lòng cô nổi lên sự ghen tuông rất đậm, bất kể là ai, cũng không phải là cô. Lê Duệ Húc, anh đúng là một người đàn ông đáng sợ, yêu tiền của anh so với yêu bản thân anh còn may mắn hơn. Cô giơ bàn tay lên, nhìn chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay, người đàn ông này thật hào phóng, chiếc nhẫn kim cương giá trị không phải là nhỏ, người đàn ông kia, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn, muốn tới đây một lần nữa, trong lòng cô càng ngày càng chua. Nơi này thật tốt, đồ dùng trong nhà màu tối, giống như người đàn ông kia, quả nhiên là phong cách của hắn, không biết cô còn có cơ hội để tới đây không. Lê Duệ Húc không có đi, đứng ở ngoài cửa, nhìn cánh cửa ngoài cùng bên trái, cô ta thật biết chọn phòng, môi của hắn khẽ mím lại, hắn đi xuống dưới tầng, lúc này đã là nửa đêm, nhưng hắn không hề buồn ngủ, cho dù đã phát tiết không ít trên người cô gái kia, hắn vẫn không cảm thấy bị mệt mỏi, thậm chí hắn còn cảm thấy tỉnh táo hơn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Người Chồng Máu Lạnh