Người Chồng Máu Lạnh


Không ai có thể nhìn thấy, tróng mắt Tề Trữ San thoáng hiện tia đắc ý quyến rũ, cô biết, người đàn ông này hôm nay là của cô.Ôn Vũ Nhiên đột nhiên mở mắt, ánh mắt trở lên cuồng loạn, nhất là khi tay của Trữ San chạm đến nơi không nên chạm, sắc mặt hắn vô cùng cuồng loạn, hơi thở nóng hổi, hắn chợt có một loại cảm giác, một loại khoái cảm chết người.Ly rượu kia… Hắn vừa nhớ tới…Hắn cố gắng tìm lại ình một chút lí trí nhưng bàn tay đã hướng về cô, hắn dùng lực ôm chặt cô gái trong lòng, ánh mắt luôn trầm tĩnh lúc này đã xuất hiện những tơ máu màu hồng, mắt kính của hắn rơi xuống, lộ rõ đôi mắt dài nhỏ, ánh mắt mang một dự cảm đáng sợ có thể điên cuồng cắn nuốt người khác.Rất nhanh, toàn bộ lí trí của hắn biến mất, một phần là tác dụng của thuốc, một phần là vì cô gái này thật sự biết được làm thế nào để quyến rũ đàn ông, cho nên tất cả mọi chuyện đều nằm trong dự tính của Tề Trữ San.Hai người ở trên giường dây dưa, cuồng loạn, mãnh liệt.Trong phòng truyền tới âm thanh của đôi nam nữ giống như dã thú quấn lấy nhau, Trữ San như một con mèo khiêu gợi, đôi chân thon dài gắt gao quấn chặt lấy eo hắn, tiếng rên rỉ của cô thật yêu mị, âm thanh hỗn hợp khiến cho hắn thực sự biến thành một dã thú, chỉ muốn đợt láy, muốn giữ lấy, giải quyết ham muốn mãnh liệt của hắn.Những thanh âm khiến người khác đỏ mặt kéo dài thật lâu thật lâu, cho đến khi tiếng thở dốc dịu lại, Ôn Vũ Nhiên mệt mỏi ngủ thiếp đi.Tề Trữ San nằm trong lồng ngực hắn, đôi môi đỏ mọng bị hắn hôn đến sưng đỏ, cả người đều có những dấu hôn xanh tím, vừa rồi bọn họ quả thật quá mãnh liệt.Tề Trữ San thỏa mãn bật cười, đưa ngón tay nhẹ nhàng vỗ về gương mặt điển trai của Vũ Nhiên, khi không mang kính mắt, hắn thực sự cuồng dã, nhưng cô rất thích, thực sự rất cuốn hút.Anh rôt cuộc là của em, em muốn thân xác anh, muốn cả trái tim của anh. Cô ngồi dậy, lấy một chiếc dao nhỏ đã được chuẩn bị từ trước cứa nhẹ một cài, một giọt máu rơi trên da giường, cô không phải xử nữ, nhưng cô muốn người đàn ông này nghĩ hắn chính là người cướp đi lần đầu tiên của cô.Cô nở nụ cười, lần thứ hai nằm xuống bên cạnh.Cùng một thời gian, một người đàn ông luôn ngồi ở trong xe dập tắt điếu xì gà, không biết là vì cái gì, hắn không có ý định đi ngủ, hắn mặc áo ngủ trắng đi ra ngoài ban công, cho đến khi trời tờ mờ sáng mới đi vào trong phòng, một đêm hắn không ngủ, đôi mắt màu trà hiện lên chút tơ máu.“Không được.” Trong một căn phòng đơn sơ, không biết Tử Lạc mơ thấy gì, đột nhiên hét to một tiếng, hai mắt mở lớn, cô bật dậy, sờ trán của mình, phát hiện trán mình đầy mồ hôi.Ngón tay của cô theo trán trượt xuống, ở khóe mắt chạm phải một giọt nước mắt, nước mắt nhiều hơn trên ngón tay cô.Cô đặt tay lên lồng ngực, không biết vì cái gì, cô có cảm giác đau lòng, cảm giác sợ hãi, cực kì sợ hãi, dường như cô đang mất đi một thứ gì đó rất quan trọng với cô.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Người Chồng Máu Lạnh