Người rối tướng công



Hoàn Ý Như vừa mới sinh xong không bao lâu, sau lại bị lăn lộn suốt đêm, thân thể sớm đã suy yếu không chịu nổi, trong nháy mắt bị người đánh ngã, liền ngay lập tức hôn mê.

Kế tiếp, nàng trầm luân trong vũng bùn hỗn độn, ký ức thống khổ thổi quét mà đến, lại mớ thấy Ngọc Vô Hà bị lửa cắn nuốt trong nháy mắt.

"Không...Không cần..." Ánh mắt nàng trói chặt, thống khổ trầm ngâm.

Một đôi môi mềm mại hơi lạnh dừng giữa mày của nàng, nhẹ nhàng vuốt phẳng nếp uốn, lại chuyển qua chóp mũi nhỏ xinh, môi đỏ mấp máy, bị hơi thở quen thuộc bao vây lấy.

"Vô Hà..." Ý Như bỗng nhiên căng ra mí mắt, đỉnh đầu là màn lụa mờ mịt như yên, chung quanh cũng không có thân ảnh của người khác.

Mới vừa rồi chẳng lẽ lại là nằm mơ, nhưng mà nơi này là nơi nào?


Trong lúc đầu óc hỗn độn không rõ, bốn nam nhân mang mặt nạ nối đuôi nhau đi vào phòng, bưng bồn rửa mặt cùng chén canh, đưa tới trước mặt nàng.

Sau khi Ý Như uống thuốc xong thấy tốt lên không ít, hỏi bọn hắn là người phương nào, chỉ là trầm mặc không hồi đáp, giống như cái người câm.

Ý Như càng nhìn càng cảm thấy quen mắt, mơ hồ nghĩ đến cái gì, một chưởng chụp bay mặt nạ của một người trong đó.

Nàng hít hà một hơi.

Quả nhiên bốn người này là con rối nàng chế tạo cho Ngọc Vô Hà.

Ngọc Vô Hà khẳng định cũng ở gần đây.

Hoàn Ý Như gần như phát điên lao ra khỏi phòng, kẽo kẹt một tiếng đẩy cửa chạy ra ngoài.

Một nam nhân thân hình như ngọc thụ, đứng ở dưới không gian đỏ rực như lửa, gió to gào thét thổi tới, trường bào màu đen lay động theo gió, cùng mới mặt nạ màu trắng đối lập rõ rệt.

Hắn không tiếng động ngóng nhìn Ý Như, giống như trải qua thương hai tang điền, vẫn luôn cô đơn ở đó, chờ đợi nàng trở lại.

Ý Như đi đến trước mặt hắn, giơ tay khẽ run vạch trần bạch diện cụ.

Dung mạo hắn khó có thể diễn tả bằng ngôn ngữ, ngũ quan không hề tì vết, như đao khắc sâu ở tâm khảm của nàng.

Nàng nhất thời buồn vui lẫn lộn, yết hầu nghẹn ngào, nước mắt to như hạt đậu chảy xuống: "Vô Hà..."


Một bàn tay lạnh lẽo nhẹ nhàng lau đi nước mắt của nàng, mang theo triền miên thương tiếc.

Đôi mắt hắn thâm trầm tựa hải, mỏng lạnh mà tịch mịch, trong đó đều là bóng dáng của nàng: "Ta vẫn luôn ở đây."

"Ngọc Vô Hà, ngươi đồ đáng chết." Ý Như đánh đấm bộ ngực của hắn, giống như mưa nhỏ rơi xuống, "Đột nhiên đem ta đẩy xuống, bức ta nhìn thấy ngươi chết, vì sao ngươi cường đại như vậy lại không thể thay đổi vận mệnh của ngươi."

Ngọc Vô Hà bắt lấy tay nàng, phủng ở trong lòng bàn tay: "Đồ ngốc, vận mệnh là không thể thay đổi."

Ý Như hỏi: "Vậy ngươi tại sao phải đưa ta trở về mười sáu năm trước?"

"Ngươi cần thiết phải trở về, đó là vận mệnh của ngươi, muốn chạy cũng không thoát được."

Ý Như vẻ mặt ngạc nhiên: "Ta không hiểu..."

Ngọc Vô Hà cũng không phân trần, ôm lấy nàng: "Ngươi không cần phải hiểu, hết thảy có ta ở đây."

Trong lòng Ý Như vừa động, hắn vẫn cường thế như vậy.

Tay áo Ngọc Vô Hà hướng rào chắn vung lên, phong lưu bừa bãi: "Đây là đài lên trời ta kiến tạo ra, vừa vặn hôm nay làm xong, có thích hay không?"

Đài này cao chừng trăm trượng, ẩn ở trong mây mù lượn lờ. Ý Như từ chỗ cao quan sát phòng ốc phía dưới, rất có cảm giác vừa xem mọi núi nhỏ.

Ý Như nói: "Tạo ra địa phương cao như vậy, ngươi lại có cái mục đích gì?"


Ngọc Vô Hà nhìn lên hắc ám bị nuốt hết trên đỉnh, "Cầu tiên đài, tên như ý nghĩa, là tiên đăng thánh địa hoàng đế cầu tiên."

Ý Như trừng lớn đôi mắt: "Hoàng đế, là Cố Giản Từ, nhị đệ của ngươi?"

Ngọc Vô Hà cười khẽ một tiếng: "Muốn trở thành thần tiên như vậy, ta liền làm như hắn mong muốn."

***

Editor: Thực ra trong lúc bắt đầu edit truyện này t mới đọc được kết cục thứ hai của truyện và cảm thấy thỏa mãn vô cùng nên sau khi edit vài chương đầu t đã nhảy xuống edit kết cục thứ hai trước.

Còn các nàng thích kết cục nào nè? Cmt cho t biết nhé.

À một tin vui nữa là t sắp khai hố mới. Hố mới sẽ là một tập truyện, giống như tập hợp các đoản văn siêu sủng, siêu dễ thương.

Mong các nàng ủng hộ.

Mãi yêu????????????




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Người rối tướng công