Nhân Ngư Hãm Lạc FULL



Bạch Sở Niên tự lo cho mình còn không xong, cũng không có thời gian trấn an quả bóng cá mềm yếu sợ cứng trước mặt hội trưởng, ngay cả khi chính hắn đứng trước mặt hội trưởng cũng có chút sợ hãi, huống chi một thí nghiệm còn đang trong giai đoạn nuôi dưỡng.
"Cậu có thể đối với sai lầm của mình còn chưa biết rõ ràng." Ánh mắt Ngôn Dật lãnh đạm nhưng nghiêm khắc: "Thân là cấp dưới của tôi, vi phạm quy chế giúp thi, hợp đội bất hợp pháp trong kỳ thi, tiêm thuốc gây ảo giác AC cho cơ thể thí nghiệm trong thời kỳ nuôi dưỡng, cuối cùng còn đem điểm số lên mức cao kỷ lục, để cho tất cả mọi người đều chú ý đến các cậu, cậu rất được đấy."
"Cũng thường thôi.

Dù sao tiêu đề của tuần này của các bài báo hẳn là của chúng tôi rồi." Bạch Sở Niên nhỏ giọng trả lời: "Hơn nữa, giúp thi không phải cũng là giúp con trai ngài thi sao."
"Câm miệng lại." Hội trưởng Ngôn xoa xoa huyệt thái dương đột ngột trướng trướng đau đớn: "Lục Ngôn đã bị Lục Thượng Cẩm chiều đến vô pháp vô thiên, tôi sẽ giáo huấn lại nó sau."
"Chúng tôi nhận được tin tức rằng có một sự cố nghiêm trọng trong kỳ thi ATWL." Ngôn Dật uống một ngụm nước: "Đề bài bị giả mạo.

Nghe nói là do một bò sát omega làm, hắn trộm một lượng lớn dữ liệu thí nghiệm của viện 109, sau đó đen vào hệ thống thi ATWL, một giây trước khi bắt đầu thi cấy vào chương trình giả mạo, đem dữ liệu thí nghiệm của viện 109 kết hợp hỗn loạn với nhau, chúng ta hiện tại vẫn chưa tìm được dấu vết của hắn, cũng không rõ mục đích của hắn là gì."
"Bò sát omega...!là cái gì vậy?"

Người ta biết rằng bò sát là một thuật ngữ trong lĩnh vực Internet về công nghệ thu thập dữ liệu, không đề cập đến một số sinh vật.
"Là tuyến thể lập trình." Ngôn Dật trả lời them: "Một loại tuyến thể không có sinh mệnh, nhân tạo cấy chip quark vào tế bào, thông qua chương trình thức tỉnh phân hóa, thuộc về tuyến thể nhân tạo, năng lực bò sát omega có thể xem là hacker hàng đầu."
"Còn có một chuyện khác nữa đau đầu hơn." Ngôn Dật tiếp tục nói: "Viện nghiên cứu 109 sau khi phát hiện số liệu bị rò rỉ lập tức chuyển bản sao lưu và tiêu hủy cơ sở dữ liệu, nhưng trong quá trình này, rất nhiều số liệu biến mất, cùng nhau biến mất còn có mấy thí nghiệm đặc chiến được cất giữ tại viện 109."
"Hẳn là đều là bò sát omega kia đang âm thầm quấy rối." Ngôn Dật nói: "Viện nghiên cứu 109 không dám công khai đối nghịch với tôi, nhưng cơ thể thí nghiệm đặc chủng của bọn họ bị mất đi rất nhiều như vậy đối với chúng ta mà nói cũng không phải là một chuyện tốt, chúng ta phân bố ở các khu vực khác nhau có rất nhiều tai mắt và đặc công rất nhiều, rất dễ bị thương bởi những thí nghiệm này."
"Cho nên tôi liên lạc với căn cứ PBB, bảo bọn họ phái bộ đội đặc chủng tiêu dấu thu hồi cơ thể thí nghiệm lại, trong khoảng thời gian này cậu và con cá của cậu cũng không nên ra ngoài gây chuyện thị phi nữa."
Ngôn Dật cắn mạnh bốn chữ gây chuyện thị phi: "Về phần cậu, trước tiên cùng tôi trở về nhà tù Liên Minh nhận phạt đã."
"Còn Rimbaud thì sao."
"Cậui không cần quản."
"Ò"
Bạch Sở Niên trước khi đi quay trở về thay cho Rimbaud một cái bình chống viêm sắp truyền hết, đeo còng tay thay bình truyền dịch cực kỳ bất tiện, dây xích không cẩn thận treo trên móc, tháo nửa ngày không tháo xuống được.

Bạch Sở Niên nhẹ nhàng bẻ còng tay, cẩn thận từ trên móc xuống lấy lại cổ tay, lại giống như nặn bùn cao su đem vết đứt gãy cùng một chỗ, chất đống chăn cho quả bóng cá trốn ở góc giường xong rồi mới đi.
Trong lúc nhất thời các đặc công trong tòa nhà Liên Minh đều say sưa ăn dưa thị phi, tâm phúc mà hội trưởng sủng ái coi trọng nhất bị nhốt lại, nghe nói là phái người thay phiên nhau trông coi hắn viết bản kiểm điểm suốt 72 giờ, thỉnh thoảng lại có một trận ánh sáng mạnh chiếu rọi, hắt nước, hút oxy trong phòng giam, đem bộ tra vấn thẩm vấn kia cho con sư tử trắng nhỏ không biết trời cao đất rộng này phạt hết một lần.
Ba ngày sau, Bạch Sở Niên từ trong phòng giam đi ra, trong tay cầm một chồng bản kiểm điểm đã viết xong, ước chừng hai vạn chữ, viết đến cuối cùng vừa buồn ngủ vừa ngoằn ngoèo, chữ viết đều biến thành chữ như ở bùa trừ tà.
Trước khi đi ra, Bạch Sở Niên từ trước gương hồ nước bẩn thỉu trong phòng giam soi qua, quầng thâm nhanh chóng kéo lên mặt, râu không cắt tỉa lộn xộn mọc lên cằm, sắc mặt vàng rọt tiều tụy.
Dọc theo đường đi về phía văn phòng hội trưởng, không ít đặc công omega lướt qua hắn, thuận tiện chào hỏi:
"Sở ca đã được ra rồi à."
Bạch Sở Niên ngây ngô: "Ừm, tuân thủ pháp luật, tôi là công dân tốt."
"Sở ca vất vả rồi, đợi lát nữa đến chỗ tôi uống rượu không? Đón gió tẩy trần cho anh."
Bạch Sở Niên: "Đường xa ngàn vạn, an toàn đầu tiên, đã lái xe thì không uống rượu bia, kẻo người thân hai hàng nước mắt."

"Sở ca, Sở ca Sở ca, cho tôi xem anh kiểm điểm viết cái gì đi."
Bạch Sở Niên: "Xem cái quần què!"
Bạch Sở Niên cũng không nhớ rõ mình đi vào văn phòng hội trưởng như thế nào, làm sao đặt bản kiểm điểm lên bàn, làm sao sau khi hội trưởng gật đầu, bước chân phiêu hốt trở về căn hộ nội thành liền ngã vào trong giường không hề đứng dậy nữa.
Thế cho nên hắn không phát hiện, bên kia giường có thêm một cái bể cá thủy tinh siêu lớn, bên trong chứa đầy nước, Rimbaud nằm dưới đáy nước ngủ, nghe được động tĩnh mới bơi ra mặt nước nhìn một chút.
Bạch Sở Niên nằm sấp trên giường ngủ rất say, sắc mặt tiều tụy trắng bệch.

Rimbaud bò đến mép giường, nhẹ nhàng vươn đầu ngón tay miêu tả sống mũi nhỏ hẹp thẳng tắp của alpha, kéo lông mi của hắn.
Rimbaud ngẩng đầu nhìn đèn chùm phòng ngủ một cái, búng ngón tay làm cho nó mất điện, phòng ngủ thoáng cái trở nên tối đen không thấy năm ngón tay.
"En..." Rimbaud dùng đầu đuôi khuấy trong bể cá thủy tinh, bong bóng xuất hiện khi khuấy động dòng nước biến thành từng con sứa huỳnh quang màu xanh lam, sứa tụ tập phù du trong bể cá, bể thủy tinh biến thành một ngọn đèn đêm màu xanh lam, ấm áp trong phòng ngủ hiện ra một mảnh màu sắc biển sâu.
Rimbaud bò đến bên cạnh Bạch Sở Niên, phóng thích ra tin tức tố ôn hòa vây quanh hắn, dùng khuỷu tay cùng đuôi quấn lấy alpha vào trong ngực, lấy tư thái bảo hộ ngủ ở bên người Bạch Sở Niên.
Bạch Sở Niên liên tục năm ngày không được ngủ trọn giấc đã đến trạng thái thiếu ngủ nghiêm trọng, cơ hồ là ngất đi, thẳng đến sáng ngày thứ ba mới tỉnh lại, cả người đau nhức, mắt sưng đến không mở ra được.
Nằm mơ màng trên giường thì có mùi hôi thối chui vào khoang mũi, Bạch Sở Niên đột nhiên bừng tỉnh dựng thẳng đứng người dậy: "Mình quên tắt khí đốt sao?"
Ngay cả giày cũng không để ý kéo chân chạy vào phòng bếp, không nghĩ tới nhìn thấy có một con cá ở bên trong, trên tuyến thể sau gáy dán một miếng băng dính, xem ra đã đem máy ức chế kia nhổ bỏ rồi.
Trên người Rimbaud buộc tạp dề điểm sóng màu lam, ngồi trên bếp dùng đuôi cuốn lấy chảo, dựa vào chất liệu sắt dẫn điện tinh khiết thổi bánh mì nướng.
Trong mâm cơm trong tay anh chất đống một nắm tro, nhìn thấy là bởi vì điện quá lớn trực tiếp cacbon hóa thành lát bánh mì, bị Rimbaud nghiêm túc xếp thành hình trái tim.
Trong phòng bếp còn có rất nhiều thức ăn bị cháy đen, tuy rằng nhìn không ra nguyên hình nhưng đều bị cưỡng ép chất thành hình trái tim, cố gắng gom góp một bàn bữa sáng yêu thương.
Bạch Sở Niên nghĩ rất nhiều từ ngữ khích lệ, nhưng trong kẽ răng chỉ có thể miễn cưỡng vắt ra một câu bảo vệ năng lượng môi trường.

Hắn đi qua cởi tạp dề trên người Rimbaud xuống treo lên người mình, rửa chảo, lau khô, đổ dầu vào rồi đập vỡ hai quả trứng gà bỏ vào trong.
Alpha mới tỉnh ngủ không bao lâu, tóc chưa kịp chải nên xù thành một mớ lộn xộn, trên người chỉ mặc một chiếc áo vest bó sát màu đen cùng quần short rộng thùng thình đứng trước bếp lặng lẽ lật trứng chiên.

Rimbaud ngồi ở trên tủ bên cạnh, yên lặng cúi đầu nhìn hai đoạn bắp chân thon dài của hắn, bởi vì lúc làm nhiệm vụ trường kỳ mặc quần áo tác chiến, cho nên những nơi này không lộ ra nên giờ nhìn rất trắng.
Bạch Sở Niên chiên trứng gà chín, tưới gia vị cực kỳ tươi ngon, gạt vào đĩa đẩy cho Rimbaud: "Ăn cùng nhau đi, tôi cũng không biết nấu cơm."
Rimbaud ngơ ngác cầm đĩa trứng chiên lên trong mắt lam lấp lánh, sau đó đem đĩa nhét vào miệng ăn, thật cẩn thận thu hồi trứng chiên, dùng màng bảo vệ thực phẩm đóng gói lại, làm đồ trang sức dán lên bể cá của mình.
Bạch Sở Niên: "Tôi sẽ nhịn đến khi nó phát mốc!"
Ăn xong điểm tâm, Rimbaud dựa vào điện từ lơ lửng rời khỏi phòng bếp, vào trong tủ quần áo lấy ra một bộ đồng phục cảnh sát.
Bạch Sở Niên: "?"
Rimbaud lấy một tờ giấy trong túi đồng phục cảnh sát ra cho hắn xem, Bạch Sở Niên nhận lấy nhìn lướt qua, là bút tích của hội trưởng.
"Tôi ở sở cảnh sát liên minh sắp xếp cho Rimbaud một chức vị, giúp cậu ấy làm quen với hoàn cảnh con người, tiền lương sẽ được trả cho cậu ấy đúng hạn, phí sinh hoạt của cậu ấy cũng ở đây, dù sao tiền thưởng nửa năm của cậu bị khấu trừ rồi, sau này cậu cũng không thể uống gió Tây Bắc, trong khoảng thời gian này cậu ở trong nhà tốt nhất nên làm chút việc nhà để cho bản thân không quá vô dụng.

(Ký tên Ngôn Dật)"
"......! Vẫn còn quan tâm như vậy." Bạch Sở Niên sờ sờ mũi, ngẩng đầu nhìn thấy Rimbaud đã mặc cảnh phục chỉnh tề, quần áo là tùy chỉnh theo hình thể đặc thù của anh, tay áo ngắn màu đen cùng áo giáp ngắn da, đeo bên ngoài băng dưỡng ẩm quấn quanh nửa người trên.
"Cổ áo quá hở, cúi đầu cũng có thể nhìn thấy ngực (có băng vải che)...!và cơ bụng." Bạch Sở Niên ngậm một điếu thuốc, cúi đầu thắt chặt cà vạt cho Rimbaud: "Thật không biết anh có thể đảm nhiệm được công việc gì nữa."
Rimbaud ngồi ở trên bàn ăn, rũ mắt nhìn mi mắt alpha rũ xuống, trên một tầng mí mắt mỏng manh bò lên mấy mạch máu nhỏ, khi nâng lên thì giống như cánh hoa đào xếp chồng lên nhau, ngón tay thon dài rõ ràng thuần thục quấn cà vạt thắt nút.
Rimbaud bỗng nhiên nhếch khóe môi, giơ tay kéo cà vạt lộ ra một mảnh cơ ngực và xương quai xanh bị băng bó dưỡng ẩm vạch ra đường viền.
Rất nhiều sinh vật đều có bản năng theo đuổi sắc đẹp, động tác vừa rồi Bạch Sở Niên hắn muốn xem lại một lần nữa.


Nhấn để mở bình luận

Nhân Ngư Hãm Lạc FULL