Nháo hỉ



Mưa liên tục suốt ba ngày, thời tiết vô cùng ảm đạm.

Mưa gió khởi nguồn cho cơn bão, quả thật nói không sai.

Trên mặt đất đầy tàn thuốc, Hứa Tương Mi nhả khói ra, lắng nghe giọng nữ lạnh lùng trên điện thoại, buồn bực đến mức giật mạnh tóc mình hai cái.

Tối hôm đó sau khi đưa Hứa Tương Mi về nhà, Tạ Bách Ninh liền biến mất, điện thoại gọi không được, người cũng tìm không ra. Hứa Tương Mi cũng không biết phải làm sao nữa.

Câu cuối cùng mà anh nói với cô chính là: “Tương Mi, em hãy cho anh một chút thời gian.”

Cô không hiểu câu nói này có nghĩa là gì? Anh cần thời gian để làm gì?

Hứa Tương Mi chỉ biết rằng, trong lòng cô tràn ngập sự bất an và trống rỗng.

Cô không chỉ một lần cảm thấy hối hận. Nếu như cô không quá hoảng loạn, nếu như cô không đến bệnh viện, thì có lẽ điều này đã không xảy ra.

Tuy nhiên, không có nếu như.

Trong đám tang của bà, cô ở trước linh đường dập đầu ba cái, rồi ngay lập tức rời đi, từ đầu đến cuối không hề nhìn hai người kia lấy một lần.

Hứa Tương Mi hận Ôn Bội và Ôn Trường Đình, nhưng lại không có cách nào đổ lỗi cho họ.

Cuộc sống chính là như vậy, có nhân thì sẽ có quả, quả báo sẽ luôn tìm đến, không ai có thể trốn khỏi. Đây là chuyện vốn đã được định sẵn, đến cũng đã đến rồi, trốn tránh cũng chỉ vô dụng mà thôi.

Cô chỉ lo lắng cho Tạ Bách Ninh, anh chịu đựng được không? Anh thế nào rồi?

Hứa Tương Mi thà bị anh mắng, còn hơn là bị anh lạnh nhạt.


Bên ngoài cánh cửa, Lê Cửu Lạc đã gõ một lúc lâu, mày càng lúc càng nhíu chặt.

Anh gọi dì giúp việc lấy chìa khóa dự phòng, mở cửa, vừa bước vào đã bị khói đen làm cho sặc sụa ho khan.

Trong phòng tối om, rèm cửa đóng chặt, không có bất kỳ một chút ánh sáng nào. Lê Cửu Lạc bật đèn lên, cảnh tượng trước mắt khiến mặt anh sa sầm.

Hứa Tương Mi ngồi trên mặt đất, mái tóc rối bù như cỏ dại, đôi mắt đỏ ngầu, sắc mặt trắng gần như trong suốt, cả người toát ra sự tàn tạ không nói nổi thành lời.

Anh cảm thấy lòng mình đau nhói, bước đến, nhìn xuống cô: “Sao lại thành cái bộ dạng người không ra người ma không ra ma này vậy hả?”

Cô ngước mặt lên, thấy rõ người đến, lẩm bẩm nói: “Cửu Lạc, là cậu à.”

Lê Cửu Lạc kéo cô dậy, dịu giọng hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Cô đứng thẳng dậy: “Cửu Lạc, nếu cậu biết rằng tôi có chuyện gì đó muốn giấu cậu, cậu sẽ tức giận chứ?”

Lê Cửu Lạc nhíu mày: “Cậu có chuyện giấu tôi?”

Hứa Tương Mi nhìn chằm chằm vào anh: “Cậu có giận không?”

“Chuyện lớn hay chuyện nhỏ?”

“Chuyện lớn, một chuyện rất lớn, cậu nói thật đi, sẽ tức giận sao?”

Anh suy nghĩ một lúc: “Tôi sẽ.”

Cô lại nói: “Nhưng tôi che giấu nó là vì muốn tốt cho cậu.”

Lê Cửu Lạc nói: “Lời nói dối thiện ý cũng là một loại lừa dối. Cậu không thể tước đi quyền được biết sự thật của tôi.”

Miệng Hứa Tương Mi đắng chát: “Anh ấy nhất định cũng sẽ giận tôi.”

“Ai?”

Lê Cửu Lạc rất nhanh đã phản ứng được: “Cậu có chuyện giấu Tạ Bách Ninh?”

Cô gật đầu: “Ừ.”

Trong lòng Lê Cửu Lạc có chút nhẹ nhõm, thật ra thì, anh vốn tưởng cô bị Tạ Bách Ninh bắt nạt. Anh mở rèm cửa, đẩy cửa sổ ra, một làn gió mát thổi vào, thổi tan khói thuốc trong phòng.

Anh tò mò hỏi: “Nói cho tôi biết, cậu đã giấu anh ấy điều gì?”

Hứa Tương Mi mím môi.

Anh dụ dỗ cô: “Cậu không muốn tôi phân tích vấn đề này giúp sao?”

Cô có chút dao động, định mở miệng, nhưng lại nuốt trở về.

Lê Cửu Lạc cũng không ép buộc cô: “Thôi quên chuyện đó đi, đừng nói nữa, nghe dì nói cả ngày nay cậu không ăn gì cả, tôi đưa cậu đi ăn cơm.”

Mặc kệ Hứa Tương Mi có đồng ý hay không, anh vẫn nắm chặt lấy cánh tay cô, kéo ra ngoài. Miệng vẫn không ngừng nói: “Có phải cậu gầy đi không? Cảm giác cánh tay nhỏ đi một vòng rồi này.”

Hứa Tương Mi hất tay ra, nói: “Ôn Bội không có chết.”

“Không chết thì không chết… Cậu nói ai? Ôn Bội?” Lê Cửu Lạc dừng lại.


“Tôi biết Ôn Bội còn sống, nhưng tôi đã không nói với Bách Ninh.”

“Bây giờ anh ấy biết rồi?”

“Xui xẻo bị bắt gặp được.” Hứa Tương Mi nhăn mặt: “Nếu cậu là anh ấy, cậu cảm thấy thế nào?”

“Cảm thấy thế nào thì không biết, nhưng tôi thực sự muốn mình là Tạ Bách Ninh.”

Hứa Tương Mi liếc mắt, rút tay ra, trở về phòng ngồi xuống ghế sô pha: “Tôi đang rất khó chịu. Cậu nghiêm túc một chút đi”

Lê Cửu Lạc cũng theo sau, đối với việc Ôn Bội sống hay chết anh không hề cảm thấy hứng thú, trực tiếp ngồi ở trên bàn trước ghế sô pha: “Tại sao không nói với Tạ Bách Ninh? Bởi vì không có Ôn Bội, cậu sẽ có cơ hội sao?”

“Tôi là loại người này à?” Cô nghiến răng phẫn nộ nói.

Lê Cửu Lạc cười nói: “Tất nhiên là cậu không phải, vậy thì, tại sao?”

Hứa Tương Mi dễ chịu hơn một chút: “Ôn Bội không yêu Bách Ninh, cô ấy yêu Ôn Trường Đình, tôi không biết cô ấy và Ôn Trường Đình đã sử dụng cách gì, nhưng cô ấy không phải thực sự chết vì khó sinh. Hai năm trước, tôi tình cờ gặp họ ở Toulouse. Khi đó trạng thái tinh thần của Bách Ninh không được tốt cho lắm, tôi không dám nói ra, sợ anh ấy không thể chịu đựng được.”

Lê Cửu Lạc chặc lưỡi: “Thật không thể ngờ được, lòng can đảm của Ôn Bội cũng không hề nhỏ.”

Hứa Tương Mi không nói gì.

Anh cười nói: “Theo ý của cậu, Tạ Bách Ninh hèn nhát đến vậy sao? Cậu nghĩ anh ấy không thể chịu đựng được, không có nghĩa là anh ấy thực sự không thể chịu đựng được, cậu đánh giá thấp khả năng chịu đựng của anh ấy quá rồi.”

“Anh ấy yêu Ôn Bội. Nếu biết mình bị vợ phản bội, anh ấy chắc chắc sẽ vô cùng đau khổ.”

“Vậy còn bây giờ? Bây giờ thì không đau khổ?”

Hứa Tương Mi không nói nên lời, cô cũng góp phần khiến anh bị tổn thương, có lẽ đã càng trầm trọng hơn.

Lê Cửu Lạc nhấn mạnh: “Hai người ở bên nhau, điều quan trọng nhất chính là sự thẳng thắn. Cho dù đó là vì muốn tốt cho Tạ Bách Ninh, cậu cũng không nên che giấu anh ấy. Ngoại trừ cậu có bản lĩnh giấu anh ấy sự thật suốt đời.”

Rất hiển nhiên, cô không có năng lực đó.

Hứa Tương Mi đỏ mắt hỏi: “Lê Cửu Lạc, tôi nên làm gì bây giờ?”

Cô rất ít khi thể hiện vẻ ngoài yếu đuối như thế này, rất đáng thương, trong lòng Lê Cửu Lạc cảm thấy đau đớn và mềm yếu. Anh biết rất rõ: “Có phải là không thể liên lạc được với anh ấy?”

Hứa Tương Mi nói: “Ừ.”

Lê Cửu Lạc nhịn không được cúi xuống chạm vào tóc cô, thở dài: “Đối với một việc lớn như vậy, anh ấy nhất định không thể vượt qua ngay được, cậu hãy cho anh ấy một chút thời gian.”

Trong lòng cô rối loạn: “Cậu nói, liệu anh ấy có nghĩ tôi cũng tham gia vào những trò lừa gạt của Ôn Bội và Ôn Trường Đình không?”

“Vậy cậu có tham gia không?”

“Làm sao có thể? Tôi sẽ không làm điều đó.”

Lê Cửu Lạc gật đầu: “Tôi tin cậu, Tạ Bách Ninh nhất định cũng sẽ tin.”

Cô vẫn không yên tâm: “Vậy liệu có khi nào anh ấy sẽ nói chia tay với tôi không?”

“Chỉ vì cậu không nói với anh ấy chuyện này?”


“Đúng vậy.”

“Không đâu.” Lê Cửu Lạc cười lớn.

Hứa Tương Mi mơ hồ nhìn anh.

Anh chủ động đưa ra câu trả lời: “Chỉ là nhất thời tức giận mà thôi, đợi cho cơn giận tiêu tan thì tốt rồi. Dù sao thì nếu là tôi, tôi sẽ không vì một người phụ nữ không yêu mình mà chia tay với một người phụ nữ rất yêu mình. Càng huống chi, mặc dù chuyện này không phải là chuyện nhỏ, nhưng Ôn Bội thực sự còn sống, coi như là một tin tốt. Ít nhất thì sự giày vò trong lòng Tạ Bách Ninh sẽ giảm đi. Cậu nói thử xem, có người đàn ông nào mà không cảm thấy tội lỗi với người vợ đã qua đời vì sinh con cho mình?”

Hứa Tương Mi nghiêm túc nghĩ về điều này, đúng là rất có lý.

Lê Cửu Lạc lại nói: “Cậu cũng đừng tự mình doạ mình như vậy, nếu Tạ Bách Ninh thực sự không có bất kỳ trách nhiệm nào, tôi cũng sẽ không đồng ý để cậu và anh ấy ở bên nhau. Cậu yên tâm đi, mọi chuyện không tệ như cậu nghĩ đâu.”

Cuối cùng Hứa Tương Mi cũng đã cười: “Mượn lời may mắn này của cậu, cảm ơn nhé.”

Anh đứng dậy: “Thôi khỏi đi, đại tiểu thư của tôi, chỉ cần cậu chịu xuống lầu ăn chút gì đó, là tôi đã lạy trời lạy đất cảm tạ rồi.”

Cô nói: “Được rồi.”

Lê Cửu Lạc nói đúng.

Tạ Bách Ninh theo Hứa Tương Mi đến bệnh viện. Khi nhìn thấy Ôn Bội vẫn còn sống, ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu anh không phải là Ôn Bội vẫn còn sống sao? Mà là, Hứa Tương Mi biết rõ nhưng lại che giấu anh, Tạ Bách Ninh thực sự rất tức giận.

Nhưng khi cô đỏ mắt, bất lực và bối rối nói, cô không có ý giấu anh. Sự trách cứ trong lòng Tạ Bách Ninh ngay lập tức tiêu tan.

Cô đã vì anh mà bỏ ra quá nhiều, sao anh lại có thể không hiểu, cô thực sự chỉ vì không muốn thấy anh bị tổn thương. Cô nàng ngốc nghếch này.

Đối với sự lo lắng về việc chia tay của Hứa Tương Mi, Tạ Bách Ninh căn bản là chưa từng đưa ra giả thiết như vậy. Anh tin rằng cô sẽ không làm vậy, và anh cũng không có ý định đó.

Ngoài việc sốc và bối rối lúc ban đầu, khi đã bình tĩnh lại, trong lòng Tạ Bách Ninh cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Ôn Bội không chết, hơn nữa còn đang ở bên người đàn ông mà mình yêu, đối với Tạ Bách Ninh mà nói, điều này không phải là một sự giải thoát hay sao?

Bị lừa dối thì có làm sao? Anh có Hứa Tương Mi, vậy là đủ rồi.

Nhưng có một điều khiến anh không thể hiểu được, cũng rất đau lòng. Con anh đâu?

Hứa Tương Mi đã bỏ qua điểm này. Nhưng Tạ Bách Ninh đã từng thực sự cảm nhận được niềm vui khi được làm cha. Anh không thể nào quên được, đứa bé đâu rồi?

Hôm nay mưa đã tạnh, nhiệt độ cũng có chút tăng lên.

Tạ Bách Ninh lái xe đến trấn nhỏ, đến quán trà đã được chỉ định.

Trong một căn phòng đơn giản và kín bưng, Ôn Trường Đình và Ôn Bội đều mặc đồ đen, mang một vẻ mặt nặng nề, bộ dạng muốn quyết đấu đến cùng.

Tạ Bách Ninh ngồi đối diện với họ, ánh mắt thẳng tắp, trong trẻo nhưng lạnh lùng, anh hỏi: “Con tôi đâu?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Nháo hỉ