Nhật Ký Tẩy Trắng Của Ác Bá Xấu Xí



“Hắn thực sự nói như thế?” Lâm Thành vừa hỏi, tay vẫn thoăn thoắt nấu nướng trên bếp.
“Ừ.

Nhưng ngươi nhất định không được giận chủ tử.

Ngài ấy là do lần đó gặp ngươi thì bị đau đầu nên mới nói như thế.”
“Ta không trách hắn.

Hắn như vậy cũng là vì ta, sao ta có thể trách hắn chứ? Ít ra hắn vẫn ăn hết bát cháo ta nấu.

Vậy là được rồi.”
“Đúng rồi.

Chủ tử rất thích món ăn mà người nấu.

Ngươi có thể thông qua việc nấu ăn cho ngài ấy để khiến ngài ấy nhớ ra ngươi.”
Lâm Thành mỉm cười.

Hắn cũng hi vọng như thế.

Hắn nhớ lại ngày trước Thượng Nguyên vì yêu thích những món ăn hắn nấu nên đã mặt dày theo đuổi hắn.

Còn bây giờ có vẻ như hắn đang dùng khả năng nấu ăn của mình theo đuổi y.


Sự đời đúng là thay đổi thật không ngờ.
“Lâm Thành, quả nhiên là ngươi ở đây?”
Lâm Thành ngạc nhiên nhìn ra ngoài cửa.
“Đại ca, huynh về rồi.”
Theo lời của Nhậm Vũ, Nhậm Huyền đã ra ngoài từ sáng nhưng mọi chuyện trong phủ đều được Nhậm Vũ thông báo đầy đủ.

Mãi đến tối mới thấy y về tới.
“Nhậm Huyền, lâu lắm mới gặp.”
“Ừ.

Chào mừng trở về!” Nhậm Huyền nở nụ cười dịu dàng – “Chuyện ở đây ta đã tâu lên với bệ hạ rồi.

Bệ hạ muốn gặp ngươi.”
Lâm Thành nghe mà giật mình.
“Cái gì? Ngươi nói với bệ hạ? Cái này...”
“Đừng lo lắng quá! Bệ hạ là một đấng minh quân, cũng rất yêu quý Thành vương.

Chuyện của ngươi và chủ tử, bệ hạ đã biết từ lâu và luôn rất ủng hộ hai người.

Giai đoạn khó khăn này của ngươi nếu có bệ hạ hậu thuẫn sẽ rất tốt.”
Lâm Thành sững người trong chốc lát, gương mặt đột ngột đỏ bừng.

Hắn tự hỏi thế này có tính là “ra mắt nhà chồng” không nhỉ?
...***...
Sáng hôm sau, Lâm Thành được Nhậm Huyền hộ tống đưa vào cung gặp hoàng thượng.

Cuộc gặp này được bố trí một cách bí mật.

Lâm Thành phải cải trang thành thái giám và gặp hoàng thượng tại thư phòng của người.
Tần Thịnh Nam lớn hơn Thượng Nguyên bốn tuổi nhưng nhìn trưởng thành hơn rất nhiều.

Gương mặt thân thiện, hay cười, nhất là khi đó lại là của một vị quân vương, mang lại cho người đối diện tâm trạng thoải mái, đỡ áp lực vì cách biệt thân phận.
“Trẫm đã nghe A Nguyên kể nhiều về ngươi, bây giờ mới có cơ hội gặp.

Quả nhiên là một mỹ nam khuynh quốc khuynh thành a.”
Lâm Thành đỏ mặt ho khụ khụ.
“Bệ hạ, có thể đừng dùng những từ này để nói về diện mạo của thảo dân được không?”
Thịnh Nam bật cười: “Cái này là Tiểu Nguyên nói, không phải ta a.”
Lâm Thành đỡ trán.

Cái tên Thượng Nguyên đó không lẽ xem hắn là nữ nhân sao?
“Chuyện của ngươi trẫm đã nghe nói rồi.

Trẫm muốn gặp ngươi trước là để xem thử người mà Tiểu Nguyên nhìn trúng trông như thế nào; thứ hai là muốn thay mặt đệ đệ xin lỗi ngươi.”
Vừa nói Thịnh Nam vừa đứng dậy định cúi đầu xin lỗi.

Lâm Thành hốt hoảng vội cản lại.
“Bệ hạ, xin đừng làm vậy! Thảo dân không nhận nổi cái cúi đầu này của người đâu.”

“Là lỗi của ta nên ta phải xin lỗi.

Ngươi không cho vua xin lỗi sao?”
“Bệ hạ, thảo dân còn muốn sống thọ thêm mấy năm.”
Thịnh Nam bật cười.

Hắn bắt đầu hiểu tại sao Thượng Nguyên lại có thể thích người này nhiều đến như thế.

Đây là một con người rất thú vị.
“Chắc ngươi đã biết chuyện liên hôn của Tiểu Nguyên và công chúa Tây Vực rồi.

Chuyện này tuy là mẫu hậu ép hôn nhưng cũng có lỗi của trẫm.

Lúc Tiểu Nguyên và ngươi bắt đầu phát sinh mối quan hệ, trẫm đã biết và luôn tận lực giúp hai người che giấu mẫu hậu.

Nhưng đến khi Tiểu Nguyên bị thương đến mức suýt nữa mất mạng thì trẫm không thể giấu được nữa.

Nhưng mẫu hậu chỉ biết Tiểu Nguyên thích một thường dân chứ không biết đó là ngươi.

Chỉ riêng việc đó thôi mẫu hậu đã không chấp nhận được rồi.

Suốt ba năm qua mẫu hậu liên tục gửi cho Tiểu Nguyên tranh vẽ của rất nhiều vị tiểu thư, yêu cầu đệ ấy phải nhanh chóng thành thân nhưng Tiểu Nguyên luôn tìm mọi cách từ chối.

Nhưng cho đến cách đây một tháng, hoàng đế Tây Vực đưa theo công chúa Văn Á đến Đông Quốc lập quan hệ giao hảo.

Văn Á vừa nhìn thấy Tiểu Nguyên đã rất yêu thích, rồi nói chuyện với hoàng đế Tây Vực đề xuất việc liên hôn với Đông Vân quốc.

Mẫu hậu không hỏi qua ý kiến của trẫm đã tự mình chấp nhận việc liên hôn này.”
“Ban đầu trẫm đúng là đã kịch liệt phản đối, nhưng khi tiếp xúc với Văn Á, trẫm đã mềm lòng.

Công chúa Văn Á là một cô gái tốt, cũng rất xinh đẹp, tính cách rất mạnh mẽ, quyết đoán.

Nếu trở thành phi tử của Tiểu Nguyên ta nghĩ sẽ có ích cho việc thay đổi tình trạng hiện tại của nó, cho nên ta đã khuyên Tiểu Nguyên nên chấp nhận hôn sự.

Lâm Thành, đây quả thật là lỗi của trẫm.”
“Không đâu, bệ hạ.

Thảo dân hiểu suy nghĩ của người mà.

Lúc ấy ai cũng nghĩ là thảo dân đã chết rồi, người làm vậy cũng vì nghĩ cho A Nguyên.”
Đó quả thực là suy nghĩ lúc này của Lâm Thành.

Ban đầu đúng là hắn đã rất buồn và giận vì sau ba năm hắn mất tích, quá nhiều sự việc đã xảy ra khiến cho tình cảm của hắn và Thượng Nguyên lại càng thêm trắc trở và gian nan.

Nhưng rồi hắn chứng kiến Thượng Nguyên đã đau đớn đến như thế nào, đã vì hắn mà trở nên vô cảm đến mức này; nhìn thấy Cố Y Tịnh vẫn cố chấp tìm kiếm hắn suốt ba năm chưa bao giờ hết hi vọng; chứng kiến Nhậm Huyền và Nhậm Vũ luôn sống trong sự tự trách, vì hắn mà làm bao nhiêu việc; giờ đây lại được nghe những tâm tình đầy cảm động của hoàng thượng.

Hắn chỉ thấy hạnh phúc.


Hóa ra xung quanh hắn và Thượng Nguyên có rất nhiều người yêu quý và quan tâm đến hai người bọn hắn.

Có nhiều hậu thuẫn tuyệt vời thế này hắn sao có thể chịu thua, hắn nhất định phải cùng Thượng Nguyên sống thật hạnh phúc.
“Lâm Thành đã có kế hoạch gì tiếp theo chưa? Nếu cần gì cứ nói, trẫm sẽ giúp ngươi.”
“Tâu bệ hạ, thảo dân cũng đã có vài ý tưởng, quả thật rất cần bệ hạ giúp đỡ.”
...***...
Kể từ khi đổi đầu bếp, lần nào Tần Thượng Nguyên cũng ăn rất nhiều.

Mỗi ngày bốn bữa sáng, chiều, tối, đêm, đều rất hợp khẩu vị, mỗi lần món ăn một khác khiến từ lúc nào hắn bắt đầu tò mò và chờ mong xem sắp tới sẽ được ăn món gì.

Cho dù có việc phải rời phủ đi xa, Thượng Nguyên đều cố gắng trở về đúng bữa để ăn món do người đầu bếp đó nấu.
Thông thường đến giờ Tuất sẽ có người mang bữa ăn đêm đến thư phòng, nhưng hôm nay Thượng Nguyên đã ngồi chờ rất lâu rồi mà vẫn không thấy đồ ăn được đưa đến.

Hắn trước giờ luôn cố gắng kìm chế bản thân để không thể hiện trước mặt các thuộc hạ rằng hắn nghiện đồ ăn của người đầu bếp mới, luôn giả vờ ăn uống một cách thản nhiên.

Nhưng quái lạ là Nhậm Vũ dù biết rõ quá giờ ăn đêm của chủ tử cũng chả thèm đi hỏi thăm, vẫn điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra.

Thượng Nguyên rốt cuộc kìm không nổi phải lên tiếng:
“Ngươi đi hỏi xem tại sao đến giờ đồ ăn đêm vẫn chưa được đưa tới?”
“À, thuộc hạ quên chưa nói lại với chủ tử.

A Thành hồi chiều bị dính mưa nên bị cảm rồi, không thể nấu bữa ăn đêm cho người được.”
Tần Thượng Nguyên hốt hoảng đứng bật dậy.
“Cái gì? Y bị cảm? Sao các ngươi không nói sớm?”
“Chủ tử, người đã từng nói không muốn gặp A Thành mà, cho nên thuộc hạ nghĩ chủ tử có lẽ không quan tâm đến hắn.”
“Cái gì? Ai bảo ta không…”
Mới nói đến đây Thượng Nguyên liền im bặt.

Hắn nhớ đúng là cách đây mấy ngày hắn đã nói là không muốn gặp tên đầu bếp mới này, cũng nói không để y xuất hiện trước mặt hắn.

Thế mà chưa được bao lâu đã bị “vả mặt”.
“Thế hắn ta thế nào? Đã gọi đại phu đến khám chưa?”
“Thuộc hạ đã cho tìm đại phu xem cho y rồi, nhưng tình hình y hiện giờ thế nào thì… thuộc hạ cũng không rõ.”
Thượng Nguyên cả giận: “Từ lúc nào mà chuyện trong phủ ngươi lại hời hợt như vậy hả?”
“Chủ tử, ngươì tỏ ra ghét y như vậy thuộc hạ cứ nghĩ là người không thích y làm đầu bếp nữa nên cũng không để tâm lắm.”
“Cái tên này, sao bỗng nhiên ngươi lại nghe lời quá vậy hả?” Thượng Nguyên vung chân đá cho Nhậm Vũ một đá.
“Chủ tử, thuộc hạ nghe lời chủ tử cũng nổi giận a.”
Tần Thượng Nguyên không thèm cãi nhau với Nhậm Vũ, vội vàng chạy đi xem đầu bếp A Thành kia thế nào.
T/g: Mọi người đoán xem tiếp đến sẽ xảy ra chuyện gì?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Nhật Ký Tẩy Trắng Của Ác Bá Xấu Xí