Nhất Niệm Chân Ái FULL



Ngọc Nhiên không biết mình đã ngồi trong xe bao lâu, cô vẫn cứ xuất thần nhìn ra bên ngoài.

Ngoài đó hiện tại không có một bóng người qua lại, chỉ có mặt nước phẳng lặng thỉnh thoảng bị dao động bởi một vài cơn gió thổi qua.

Cuộc đời cô vốn tưởng sẽ thật hạnh phúc bên những người thân thương của mình.

Nhưng không ngờ sự thật lại tàn khốc đến vậy, cô không phải con cháu Đan gia.

Người mẹ mà cô luôn kính trọng lại là người cho cô biết bí mật động trời ấy.

Còn người anh trai mà cô luôn tin tưởng lại cũng hùa theo bà ấy mà dối lừa cô.

Những năm này thật không biết những gì họ nói đâu mới là giả đâu mới là thật.

Tim cô lúc này thật sự rất đau, đau đến nỗi không thở được.

Thế giới này thật sự không có thứ gì đáng để cô tin tưởng nữa hay sao? Vô thức nhìn sang Lâm Thiên Vũ vẫn luôn im lặng ngồi bên cạnh.

Sao anh không hỏi cô vì sao lại thành ra thế này? Hay là anh vốn không quan tâm?
- Thiên Vũ..

Anh có muốn hỏi gì không? _ Cô nhẹ nhàng lên tiếng.
- Đó là chuyện gia đình của em, anh cũng không tiện hỏi.

Nếu như em không muốn nói ra thì anh cũng sẽ không hỏi, nhưng dù đó là chuyện gì anh cũng sẽ luôn bên cạnh em.

Lâm Thiên Vũ cho cô một cái nhìn chắc chắn, hãy tin tưởng rằng anh sẽ mãi làm chỗ dựa vững chắc của cô.

Ngọc Nhiên lần nữa rơi nước mắt, giờ phút này cô thật sự không biết có thể dựa vào ai nữa.

Chỉ có Lâm Thiên Vũ, lúc này chỉ có anh ấy nguyện ý ở bên cô.

Cô mấp máy môi:
- Anh cả đời sẽ không dối gạt em đúng không?
- Nhất định sẽ không, anh hứa đấy!
Ngọc Nhiên thật sự cảm thấy đã quá đủ rồi.

Cô chỉ cần có anh ấy, người cho cô cảm giác được bảo vệ..

cho cô biết thế nào là thích một người.

Chỉ cần như vậy cũng đã đủ để cô tin tưởng và phó thác mặc anh.
- Vậy hãy đưa em rời khỏi đây, rời khỏi mảnh đất đầy muộn phiền này được không anh?
- Em đã nghĩ kỹ chưa?
- Ngay lúc này đây, mỗi lời em nói ra đều xuất phát từ đáy lòng mình.

Em chắc chắn mình không phải là xúc động nhất thời mới đưa ra quyết định ấy.
- Được, vậy đợi mai trời sáng chúng ta sẽ lên đường!
Hạ Lan Mộc Mộc đau lòng cầm tay Ngọc Nhiên không nỡ buông ra.
- Ngọc Nhiên cô đi rồi nhớ thường xuyên gọi điện về cho tôi đấy, nhất định không được quên tôi nghe rõ chưa!
- Tôi là đi du lịch giải sầu chứ có phải là đi luôn đâu mà trông cô đâu buồn thế?
Ngọc Nhiên có chút buồn cười nhìn Hạ Lan Mộc Mộc, cô không nói cho cô ấy biết rằng mình vừa gặp chuyện buồn.

Cô chỉ nói rằng sẽ cùng Lâm Thiên Vũ đi đâu đó một thời gian để giải khuây, để quên hết mọi chuyện vừa xảy ra.

Cô thật không muốn Hạ Lan Mộc Mộc một lần nữa lo lắng vì cô.
- Vậy được rồi, cô đi chơi vui vẻ nhé, tôi sẽ ngoan ngoãn ở nhà chờ cô!
Hạ Lan Mộc Mộc có chút trẻ con đáp lại, trông cô lúc này không còn một mảnh của cô gái lạnh lùng, ít nói hồi đầu Ngọc Nhiên mới gặp nữa.

Nhưng hình tượng cô ấy lúc này thật sự vô cùng đáng yêu.

Hạ Lan cô là người bạn thân nhất của tôi, thật mong cô sẽ mãi được hạnh phúc.

Ngọc Nhiên âm thầm cầu nguyện trong lòng.
- Mộc Mộc, bọn anh đi nhé! Em thay anh chăm sóc Nhĩ Tâm, một thời gian nữa anh sẽ về và đi thăm em ấy!
- Anh Thiên Vũ, anh yên tâm đi đi mọi chuyện ở đây đã có em lo!
Hạ Lan Mộc Mộc nuối tiếc tiễn hai người họ ra xe.

Cô tự an ủi bản thân, rồi họ sẽ nhanh chóng về thôi, cô sẽ không cô đơn lâu đâu.

Thế nhưng Hạ Lan Mộc Mộc không biết rằng chuyến đi lần này của Ngọc Nhiên lại thật sự rất lâu, rất lâu mới có sự trở lại.
Đan gia
- Mẹ..

vẫn chưa có tin tức gì của Ngọc Nhiên hay sao?
Đan Vĩnh Duy ngay khi biết tin Ngọc Nhiên đã biết sự thật về thân thế của mình, anh liền vội vàng đáp máy bay trở về nước.


Vừa vào nhà, anh liền gấp gáp hỏi mẹ.

Đan phu nhân tiều tụy lắc đầu, bà đã cho người đi tìm Ngọc Nhiên nhưng không có kết quả gì.

Những nơi cô có thể tới bà cũng đã tìm nhưng đều vô ích, con bé như bốc hơi khỏi thế giới vậy.
Đan Vĩnh Duy nóng ruột đứng ngồi không yên, anh ngồi xuống ôm mẹ vào lòng không ngừng an ủi:
- Mẹ đừng đau buồn quá, con nhất định sẽ tìm em về.
- Mẹ thật sự rất sợ con bé sẽ nghĩ quẩn..

Vĩnh Duy..

Mẹ xin lỗi, tất cả đều là lỗi của mẹ, mẹ..
- Mẹ đừng nói như vậy nữa, con tin Ngọc Nhiên của chúng ta là cô gái mạnh mẽ, con bé sẽ không nghĩ quẩn hay làm chuyện gì dại dột đâu.

Có thể lúc này em ấy đang không bình tĩnh được nên cần thời gian suy nghĩ.

Một hai ngày nữa con bé sẽ về thôi.
Đan Vĩnh Duy an ủi mẹ mình nhưng trong lòng anh thực chất lại không thể bình tĩnh đến vậy.

Anh cũng rất lo lắng điều mà mẹ anh vừa nói, Ngọc Nhiên thực sự có thể làm chuyện dại dột.
- Nhất định phải tìm em con về cho mẹ..

nếu con bé xảy ra mệnh hệ gì mẹ thật sự không thể sống nổi..
- Con đồng ý với mẹ sẽ đưa em ấy về, con hứa đấy!
Một tháng sau!
Ở một miền quê nọ, khí trời trong xanh phong cảnh thanh bình.

Trên nông trại dâu tây thỉnh thoảng vang lên tiếng nói cười đầy bận rộn.

Một âm thanh trong trẻo vang lên:
- Thiên Vũ, quả này đã chín chưa?
Ngọc Nhiên giơ một quả dâu tây lên hỏi Lâm Thiên Vũ đang đứng cách đó không xa.

Hôm nay cô theo mọi người ra vườn thu hoạch dâu tây.

Công việc bận rộn khiến cô trở nên vui vẻ hơn rất nhiều.

Một tháng qua ở lại trang trại nhà Lâm Thiên Vũ cô thật sự thấy rất hạnh phúc, cuộc sống ở đây thật sự rất thanh bình khiến cô không muốn quay lại nơi phố thị phồn vinh lắm thị phi ấy nữa.
- Quả đó vẫn còn nhỏ chưa chín đâu em! _ Lâm Thiên Vũ lại gần cô mỉm cười đáp lại!
- Vậy a..

Em cứ tưởng đỏ là chín..
- Trông như vậy mà không phải vậy, dâu tây cũng như con gái tụi em vậy.

Nhìn có vẻ đơn giản nhưng bên trong lại ngang bướng làm gì cũng lâu.

_ Lâm Thiên Vũ hài hước giảng giải cho Ngọc Nhiên.

Anh nhìn trong giỏ cô khẽ lắc đầu, những quả này ưn không chua thì cũng nhạt a..

- Ý anh là đang nói em ấy à? Hừ, đừng tưởng em không biết anh đang nói xấu em đấy nhé! _ Ngọc Nhiên tức giận trừng mắt nhìn anh, người này thật không lúc nào là không chọc cô.

Sao trước đây cô không phát hiện anh xấu tính như vậy nhỉ?
- Còn không phải sao? Anh theo đuổi em lâu như vậy rồi mà em vẫn ngang bướng giả câm giả điếc thờ ơ.

Nói đi bao giờ em mới đồng ý làm bạn gái anh đây hả? _ Lâm Thiên Vũ nhanh tay ôm Ngọc Nhiên vào lòng, không cho cô cơ hội giãy giụa.
- Ha ha..

Thả em ra, đừng chạm chỗ đó, thật nhột nha..

_ Ngọc Nhiên bị đột kích bất ngờ liền không nhịn được cười khanh khách.

Tiếng cười của cô giòn tan không vướng chút muộn phiền
- Không thả, nói đi, bao giờ em mới chịu chấp nhận anh đây?
- Nếu không chấp nhận anh thì em theo anh cả tháng nay làm gì? Thật đúng là tên mọt sách chậm hiểu.
- Em..

Ý em là? _ Lâm Thiên Vũ không dám tin hỏi lại.
- Em nói, em chấp nhận làm bạn gái của anh!
- Cái gì? Anh không nghe rõ! _ Lâm Thiên Vũ giả điếc hỏi lại.
- Em nói, Lâm Thiên Vũ anh là đồ mọt sách chậm hiểu..

Lêu lêu..

Ngọc Nhiên vừa buông lời xong liền thoát khỏi cái ôm của anh mà chạy đi.

Lâm Thiên Vũ ngay lập tức đuổi theo.

Tiếng cười vui vẻ của cô gái và chàng trai vang vọng khắp trang trại.

Những người nông dân đang thu hoạch dâu tây cũng ngừng động tác nhỏm người dậy nhìn họ.

Tiếng nói cười vang lên không ngớt, tất cả đều là lời chúc phúc cho đôi uyên ương này.
Phải chăng hạnh phúc chỉ đơn giản là như thế? Chỉ cần có tình yêu đích thực thì mọi thứ đều trở nên vô nghĩa.

Cuộc sống như vậy chính là ước nguyện của bao người, của nhân vật trong truyện, là của bạn..

Hay là của chính tôi.
HOÀN!
- THE END_.


Nhấn để mở bình luận

Nhất Niệm Chân Ái FULL