Nhỏ Đáng Ghét ... Em Đã Cướp Trái Tim Anh Rồi !!!


Áng mây thứ 44 :Chỉ có màn đêm thấu hiểu tất cả!

Đôi khi chấp nhận buông tay không phải vì không muốn tiếp tục, mà là không còn sự lựa chọn.…Cái thế giới trước mắt có quá nhiều mâu thuẫn, ngờ vực. Và bạn lại đang mù mờ trong mớ hỗn độn ấy, không biết là gì cho đúng.…Chỉ biết hành động theo cảm tính, theo cách mà mình biết rằng sẽ có nhiều người hài lòng, dù tận sâu, rất sâu nơi lồng ngực bên trái, có cảm giác nhói đau. Nhưng nếu hành động theo cách khác, sẽ thấy dễ chịu hơn sao?"

Bầu không gian tĩnh mịch của góc phố nhỏ như tê dại trong cái giá buốt. Khoảnh sân rộng trước mặt đã phai màu theo năm tháng, ngôi nhà đóng đầy máng nhện cho thấy đã lâu rồi có ai đến đây.

Thu mình trên chiếc xích đu thân quen, Thiên Di òa khóc.

Hải Nhân đưa ánh nhìn dõi theo ngọn đèn hiu hắt, nhìn người con gái quan trọng nhất đời khóc tức tửi mà không làm gì được. Cậu tự trách bản thân mình vô dụng. Việc cậu có thể làm là đưa Thiên Di đến đây – căn nhà cũ của cô nhóc.

Có lẽ nơi đây là nơi làm cho sóc con có thể dễ dàng nấc lên và phó mặc cho lệ tuôn như mưa.

Lặng im nhìn những hàng nước mắt thi nhau tuôn rơi mà Hải Nhân đau thắt lòng. Ánh buồn man mác nhìn sang gương mặt bé nhỏ kia, cậu khẽ đưa tay lau khóe mắt nhạt nhòa của sóc con rồi thì thầm :

_ Bé Di ngoan, khóc như thế làm em xấu đi đấy! Nín nào, nếu em muốn rời khỏi nơi đây và bỏ lại kí ức đau buồn phía sau thì hãy theo anh về Mỹ nhé?

Với gương mặt nhạt nhòa, ướt đẫm nước mắt, Thiên Di khẽ chuyển tia nhìn về phía Hải Nhân, giọng lạc hẳn :

_ Hức, anh Nhân…. Hức… Em không muốn ở đây nữa… Em muốn đi thật xa. Em không muốn gặp lại con người vô tâm ấy nữa. Em ghét anh ta.

Đượm buồn. Hải Nhân không dám nhìn thẳng vào mắt Thiên Di nữa. Cậu cảm thấy có lỗi. Vở kịch này, cậu cũng có tham gia mà.

Khẽ đứng lên, cái bóng đổ dài dưới ánh đèn hắt hiu ven đường.

_ Anh sẽ đặt vé máy bay. Nhưng trước khi đi, em phải nhận lại cha, được chứ?

Thoáng nhớ lại cuộc gặp gỡ của mình và mẹ Thiên Di, bà nhờ cậu thuyết phục sóc con nhận cha trong nước mắt.

Nhìn Thiên Di để chờ đợi câu trả lời, mắt cậu mang một tia hy vọng mập mờ.

Đưa mắt nhìn vào khoảng không trống trãi, dõi theo con đường đau thương khi xưa. Bỗng chốc, quá khứ lại ùa về. Hình ảnh chiếc xe có trọng tải lớn lao như điên đến phía trước, một bóng người nhảy ra ôm chầm lấy hai đứa bé ngây ngô. Dáng người ấy nằm bất động bên đường, mùi tanh của máu xốc vào mũi, loan ra làm đỏ cả một khoảnh lớn.

Đôi mắt lại nhòe đi, Thiên Di khẽ nấc lên, chất giọng khô khốc mang đầy sự quyết đoán :

_ Em sẽ không bao giờ tha thứ cho ông ta.

Hải Nhân lặng người khi nghe Thiên Di nói thế. Dù cậu có nói thế nào đi nữa thì bây giờ, sẽ không có công dụng khi sự quyết đoán của ai kia thật dứt khoác.

Đứng phắt dậy khi không còn khóc được nữa, Thiên Di giương đôi mắt đỏ ngầu nhìn Hải Nhân.

_ Em ổn rồi. Mình về thôi.

Nỗi buồn ăn mòn trong cơ thể nhỏ.

Nỗi buồn lấn át mọi suy nghĩ của chàng trai trẻ.

Tất cả quyện vào đêm đen. Chỉ có màn đêm thấu rõ nhất dư âm buồn bã ấy.

------

“Thiên Di đang gặp nguy hiểm, đến hàng ghế thứ 98 trong công viên tình nhân mau.”

Ngồi thư thái trên chiếc ghế dài, tay khẽ mân mê hàng phím của chiếc điện thoại trong tay, giờ này cũng đã tối, liệu người nhận được tin nhắn có đến không!

Đôi khuyên màu bạc lấp lánh dưới ánh trăng bạt ngàn, tiếng lá xào xạc đến rợn người.

Vĩnh Kỳ khẽ hếch môi, thoáng hình thành nụ cười ma mị.

Dòng suy nghĩ liên hồi trấn áp trí óc cậu, mọi kế hoạch của Vĩnh Khoa cậu đã được biết. Và cả chuyện trong quán nước cũng vậy. Chỉ với mấy phút, mọi thông tin cậu muốn có điều đạt được. Ngay cả việc ông cậu quyết định về nước, cậu cũng được biết thông qua một người trong tổ chức.

Nói khó nghe hơn thì hôm đó, cái hôm Chính An hồng hộc chạy vào báo với Vĩnh Khoa và những gì họ nói với nhau điều lọt vào tai của người đang đứng tần ngần trước cánh cửa khép hờ. Vĩnh Kỳ cố tình nghe lén.

Tuy việc đó có hơi “không quân tử” cho lắm, nhưng cậu vẫn gạt bỏ “sĩ diện hảo” sang một bên và chú tâm lắng nghe.

_ 97… 98… hộc hộc hộc….

Triết Minh khom người thở hỗn hễn khi vừa đến nới. Cậu vừa chạy như bay vừa đếm số hàng ghế mà mình phóng vút qua. Khi nhận được tin nhắn từ một số lạ hoắc lạ huơ, nội dung tin nhắn hàm chứa ẩn ý, lại liên quan đến Thiên Di. Triết Minh không ngần ngại lấy cái áo khoác và nhanh chóng ra khỏi nhà. Cho xe dừng lại ở cổng công viên, cậu hớt hãi chạy vào đây với nét mặt lo lắng.

Với cái công ty to lớn thế này thì việc tìm một hàng ghế là rất khó. Phải chạy một quãng khá lâu và kiên trì thì mới tìm ra chính xác hàng ghế mình muốn đến. Và Triết Minh đã làm được điều đó. Chắc hẳn Thiên Di rất quan trọng với cậu. Hơn tất cả mọi thứ.

Đôi mày thanh tú chau lại nghi hoặc khi nhìn thấy Vĩnh Kỳ. Đứng lặng người một lúc lâu để điều hòa nhịp thở cho đều đặn, Triết Minh ngờ vực hỏi :

_ Sao anh lại ở đây?

Đung đưa chiếc điện thoại trong tay, Vĩnh Kỳ nhếch môi nhạt. Việc thay số là một việc làm thường trực của cậu, tính đến bây giờ, cậu đã có thể mở hẳn vài chục tiệm bán sim điện thoại.

_ Khá lắm. Không ngờ cậu có thể liều mình mà đơn thân độc mã chạy đến đây chỉ trong mấy phút khi tin nhắn vừa được gửi đi.

Nét khó hiểu trên gương mặt thấp thoáng mồ hôi hiện ngày một rõ, với tài trí hơn người thì Triết Minh nhanh chóng hiểu được vấn đề theo cách đơn giản nhất. Ngồi xuống cạnh Vĩnh Kỳ, Triết Minh nhíu mày khó chịu :

_ Vậy ra anh vẫn chưa tin tưởng tôi lắm!

_ Như đã nói, tôi không phải là kẻ thích nghe lời. Đặc biệt là lời nói không có chứng cớ xác thực. Vì vậy, tôi phải kiểm chứng rồi mới dám tin tưởng chứ!

Vĩnh Kỳ cười hếch môi, gương mặt dửng dưng đến lạ. Bên cạnh, Triết Minh gieo tia nhìn đầy giận dữ nhìn người đang mân mê chiếc điện thoại trong tay một cách thản nhiên.

_ Kiểm chứng? Muốn kiểm chứng thì đợi đến sáng không được sao, có biết bây giờ đã khuya lắm rồi không hả? Anh có biết anh vừa phá rối giấc ngủ của tôi không!

Khẽ cười khi nghe Triết Minh cáu gắt, Vĩnh Kỳ nhẹ nhàng đưa tay xoa đầu cậu như đang nghịch với một… con cún đáng yêu.

Gạt phắt cánh tay trên mái tóc của mình ra, Triết Minh nhăn nhó nhìn Vĩnh Kỳ :

_ Đừng có giở trò với tôi. Xem tôi là cún của anh à?

Một nụ cười thoáng bay theo làn gió vừa dịu qua.

Cho điện thoại vào túi, Vĩnh Kỳ đưa mắt nhìn vào màn đêm tối sậm trước mặt. Có phải đêm là lúc con người dễ dàng bày tỏ cảm xúc nhất!

Hai tay đan xen vào nhau, mái tóc lơ đễnh hòa nhịp cùng gió, lăn tăn trên đỉnh đầu.

_ Tình yêu… không có điểm đầu và điểm cuối. Cho nên, không biết tự bao giờ, con tim tôi lại lỗi mất một nhịp. Đúng là mình không thể kìm chế được cảm giác yêu một người, ngày qua ngày, nó dần mãnh liệt hơn…

Từng lời nói nhẹ tênh được thảy vào không trung với chất giọng trầm ấm. Người này thật khác xa Vĩnh Khoa.

Triết Minh ngồi cạnh bên, tiếp thu từng câu chữ rồi chợt… rùng mình, những gì Vĩnh Kỳ nói giống như đang… tỏ tình vậy. Mà ở đây, làm gì có ai khác ngoài cậu và Vĩnh Kỳ!

Hơi nghi ngờ giới tính của người kế bên, Triết Minh khẽ nhích người ra xa một tí và “phòng vệ” vì đây là nới vắng người tối tâm, không biết sẽ có chuyện gì xảy ra với cậu nữa.

Như đọc được những ý nghĩ điên rồ từ ai kia, Vĩnh Kỳ khẽ nhíu mày, quay sang người đang khép nép nhìn mình, gằng giọng :

_ Này, tên ngốc. Cậu nghĩ tôi biến thái à? Làm sao tôi có.. gì.. gì.. với cậu được hả? Làm như cậu là con gái vậy. – Đưa tay xoa càm, mắt Vĩnh Kỳ đột nhiên sáng lên – Hay là… cậu có tình cảm với tôi rồi! Không làm chủ được bản thân trước vẻ đẹp không ai sánh bằng của tôi nên mới có thái độ như vậy, nhỉ!

Một cơn gió đìu hiu thổi qua nhè nhẹ. Mọi thứ trở nên nhẹ tênh, bồng bềnh.

Triết Minh lườm Vĩnh Kỳ như cảnh cáo lời nói ve vãn của cậu, khẽ càu nhàu :

_ Ai bảo anh nói những điều kỳ lạ làm gì? Nhiều khi anh yêu tôi cũng không chừng!

Bật cười nhẹ, Vĩnh Kỳ đứng phắt dậy, cho một tay vào túi quần, tay kia để hờ trên khóe môi đỏ mộng, nói với chất giọng bỡn cợt :

_ Yêu thì cứ thừa nhận, tôi không keo đến nỗi không cho cậu một nụ hôn đâu.

Sỡn hết gai óc.

Triết Minh trừng mắt tên biến thái, đúng là rất nghi ngờ giới tính của Vĩnh Kỳ.

_ Làm ơn đi. Tôi không hứng thú với trai.

Câu nói của Triết Minh khẽ va vào tiềm thức người đang đứng. Đưa tay che miệng để không bật cười thành tiếng, Vĩnh Kỳ đang rất thích thú trong việc đùa giỡn với tên ngốc chạy đến đây khi nhận được một dòng tin ngắn. Cậu có thể tin tưởng tên nhóc ấy không?

Bẫng đi một lúc lâu thả cho tâm trí tự do, Vĩnh Kỳ khẽ quay đi, tóc cậu bay lơ phơ trong đợt gió đêm.

_ Cậu nghĩ tôi có hứng thú với trai à!

Hai tâm trạng hoàn toàn khác xa nhau.

Đâu ai đọc được suy nghĩ của ai. Chỉ có màn đêm mới có thể làm được điều đó. Chỉ có màn đêm mới thấu hiểu tất cả.

-----

Vĩnh Khoa ngồi tựa mình vào sofa. Cạnh cậu là Bảo Châu, còn có cả Chính An đang đứng dựa lưng vào cửa. Cậu giữ Bảo Châu lại là vì còn một màn chưa hoàn thành. Cậu biết chắc rằng Thiên Di sẽ trở lại lấy đồ và rời khỏi nhà. Đã diễn thì phải diễn cho giống, cho thật.

Vừa nhìn thấy chiếc xe trườn tới cái cổng cao lớn, Vĩnh Khoa khẽ ra hiệu cho Bảo Châu lại gần cậu. Đương nhiên là cô ả rất khoái chí.

Bước từng bước khó nhọc vào ngôi nhà đã-từng gắn bó khá lâu. Nơi đây hẳn là để lại nhiều kỉ niệm đẹp trông lòng sóc con. Nhưng buộc phải quên đi.

Đẩy cửa bước vào, đôi mắt buồn bã nhanh chóng được thay đổi. Một ánh nhìn khô khóc, sắc lạnh. Nó đã học được ánh nhìn này từ người làm đau mình.

Nào biết đâu ánh nhìn đó làm Vĩnh Khoa nhói lòng, cậu nhận ra được tia quen thuộc trong ánh nhìn ấy. Đó là cách cậu đã nhìn nó lúc ở quán nước cơ mà.

Khẽ quàng tay ôm ngang chiếc eo thon thả của Bảo Châu, dù không muốn cho lắm nhưng cậu cũng phải làm. Đôi môi đỏ mộng đã từng chạm khẽ vào môi Thiên Di đang dần tiến sát lại một gương mặt đẹp tuyệt. Đặt môi mình vào môi Bảo Châu trong sự khó chịu, Bảo Châu bất ngờ nhưng cũng hưởng ứng. Cô chủ động đáp trả nụ hôn ấy.

Chưa bao giờ Vĩnh Khoa muốn có một điều ước như lúc này, cậu ước gì người đang nghiễm nhiên ngồi trước mặt cậu là Thiên Di. Cả hai đâu có được nụ hôn thật thụ như thế này bao giờ!

Cái hôn thật dài, thật sâu trong sự đắm chìm của Bảo Châu, Vĩnh Khoa chỉ ngồi bất động và cố vẻ vời tài năng tự chủ động của Bảo Châu.

Cảm thấy đã đủ để dừng lại, Vĩnh Khoa khẽ đẩy người Bảo Châu ra, tay cậu khẽ sờ vào đôi gò má mịn màng, nở một nụ lạnh :

_ Tối nay em ở lại đây, nhé!

Bảo Châu vờ thẹn thùng rồi ngã lên bờ vai rộng, rắn chắc mang đến cho người ta cảm giác ấm áp.

Đứng chôn chân tại chỗ không biết trong bao lâu, có lẽ là ngay khi nụ hôn vừa bắt đầu. Thiên Di vẫn giương mắt nhìn những cử chỉ, hành động thân mật Vĩnh Khoa dành cho Bảo Châu. Có bao giờ ở bên nó cậu làm thế đâu!

Mọi thứ xung quanh dường như đổ sụp xuống, một thế giới trống trải rỗng tuếch ôm chặt lấy cơ thể bé nhỏ đang run liên hồi. Mảng đen bao trùm cả vũ trụ, cơ thể Thiên Di như rơi xuống một cái vực không có điểm dừng.

Trái tim nhỏ nằm yên trong khoang ngực khẽ nhói lên. Cảm giác đau đến khó tả.

Nhưng lần này Thiên Di không cho một giọt nước mắt nào cả. Sóc con muốn Vĩnh Khoa chứng kiến nó mạnh mẽ, nó mạnh mẽ hơn cậu tưởng nhiều.

Dựa người vào cửa, chiếc headphone được quàng hai bên cổ, Chính An khẽ nhắm mắt lại, cậu chẳng muốn nhìn cái cảnh hiện đang có chút nào.

Khẽ cười nhạt, Thiên Di mạnh dạn bước thẳng lên lầu để thu dọn đồ đạc trong phòng, nào biết đâu lúc nó bước đi có một ánh buồn khẽ dõi theo. Cũng nào biết đâu có những giọt nước mắt khẽ chạm mi mắt ai đó khi đưa tay mở cửa phòng.

Có nhất thiết phải tự làm đau nhau một cách tàn nhẫn đến vậy!

Vì bảo vệ người quan trọng nhất, Vĩnh Khoa bất chấp tất cả. Kể cả việc làm cho Thiên Di hận cậu.

_ Em đi nhé anh Chính An, chúc anh Giáng sinh vui vẻ!

Lê từng bước nặng trịch xuống lầu cùng cái vali hành lí, trên tay là con gấu đáng yêu nhận hôm sinh nhật. Thiên Di nhoẻn miệng cười nhìn Chính An làm cậu ngạc nhiên. Vẫn chưa đến giáng sinh mà.

Một cái gì loáng qua, Chính An cười nhẹ tênh nhìn con sóc bé nhỏ, cậu chắc đã biết được điều gì đó.

_ Em sẽ đến Mỹ cùng Hải Nhân?

Câu hỏi của Chính An vang đến tai Vĩnh Khoa, cậu bất động trong vài giây. Đó là điều mà cậu muốn mà. Nhưng sao… có gì đó nghẹn thế này.

Nhận được cái gật đầu từ Thiên Di, Chính An khẽ liếc nhìn người con trai đang ngồi trên chiếc sofa.

_ Em đi vui nhé. Nhớ gọi cho anh đấy! – Chợt, Chính An cho tay vào túi, lấy ra cái gì đó rồi đưa cho Thiên Di – Đây là quà sinh nhật muộn.

Chiếc hộp nhỏ màu hồng có một trái tim nhỏ điểm xuyến. Cái nơ to cũng hồng nốt là điểm nhấn thêm cho chiếc hộp bé xinh. Kèm theo đó, một chiếc hộp lớn hơn, tím sẫm là gam màu duy nhất, cái nơ cài mang màu tím nhạt hơn. Cả hai hộp quà điều thật bắt mắt.

Ngẩng người nhìn món quà mà Chính An vừa đưa, Thiên Di khẽ nheo mắt ngờ vực :

_ Sao lại có tới hai món?

Đưa tay gãi đầu, Chính An bật cười rồi nháy mắt, dúi hai hộp quà vào bàn tay nhỏ nhắn.

_ Vì em là cô gái đặc biệt nên sẽ nhận được hai món quà từ anh, một người cũng đặc biệt không kém.

Phì cười trước thái độ đáng yêu của Chính An, Thiên Di nhận lấy hai hộp quà xinh xắn rồi cho vào balô.

Trước khi ra khỏi cửa, Thiên Di không quên nói với lại.

_ Đi nhé. Hai người rất xứng đôi đấy. – Nở một nụ cười buồn, Thiên Di quay lưng lại, nét mặt vui đến lạ, khẽ nói tiếp – Khi nào cưới thì nhớ mời em nhé, chị Bảo Châu.

Lời nói của sóc con như hàng ngàn vết dao, chúng cứa sâu vào trái tim đang tổn thương.

Nhìn theo cái dáng nhỏ ngoài khoảng sân rộng. Trong tiềm thức, mạch cảm xúc đang thôi thúc cậu chạy ngay ra đấy và ôm chầm lấy thân hình mảnh mai. Nhưng lí trí cậu đủ tỉnh táo để gạt bỏ cái cảm xúc ấy.

Biết làm gì ngoài việc ngồi nhìn theo người con gái cậu yêu đang dần rời xa cậu.

Trái tim đang nhói lên nào đâu ai biết được. Tất cả, chỉ có màn đêm mới thấu hiểu được.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận