Omega Hắn Thích Biết Thuật Đọc Tâm



Editor: Eirlys
- --
“Ấu trĩ? Cậu không cảm thấy chọc cậu ta rất vui à?"
Ý cười bên môi Phong Dã chưa biến mất, tay chống cạnh cửa sổ, mang theo tinh thần phấn chấn và nhiệt huyết của thiếu niên.

Thượng Quan Nghị: “......” Tôi có một câu thô tục không biết có nên nói hay không.
Ngày thường lớp trưởng lạnh mặt, một bộ dáng vô dục vô cầu vô cùng cao lãnh, tuy rằng vừa rồi bộ dáng tức giận rất là cảnh đẹp ý vui, nhưng trong lòng Thượng Quan Nghị càng vui vẻ nhiều hơn là khi Lạc Uẩn tức giận, dù sao một nửa bảng kiểm điểm mà hắn cống nạp lên đều là từ công lao vất vả của Lạc Uẩn.

"Anh, chừng nào thì anh có một chân với lớp trưởng sau lưng em đó?"
Hắn và Phong Dã có cùng một nhận thức, tình hữu nghị giữa Alpha rất đơn giản.

Tin tức tố của ai mạnh hơn, nắm tay càng cứng, thì lời người đó nói đều tính.Huống chi Phong Dã có quan hệ họ hàng với trường học.

Nguyên nhân là như vậy,cho nên bọn họ nghịch một chút, số lần trốn học nhiều một chút, nhưng lại không bị trường học ghi lại phạt nặng, nhất thời càng khẳng định địa vị của Phong Dã.
Phong Dã nhướng mày, giọng nói miễn cưỡng mang theo chút ý cười: “Muốn biết?”
Thượng Quan Nghị điên cuồng gật đầu: “Rất muốn.”
"Vậy cậu tiếp tục nghĩ đi, đây là bí mật giữa tôi và cậu ấy." Phong Dã khom lưng cầm lấy bóng rổ bên cạnh ghế ngồi ném cho hắn.

"Anh là bạn em hay là bạn cậu ta đó." Thượng Quan Nghị ôm bóng rổ, bĩu môi, lại cảm thấy có chút ấm ức: "Quả nhiên Alpha đều ngậm cái tốt trong mồm, có vợ quên anh em."
Tiết thể dục của ban hai, ban ba đều là một giáo viên.

Tới sân thể dục, Thượng Quan Nghị tiện tay
ném bóng rổ vào cạnh bồn hoa, học sinh hai lớp tập cùng nhau, thấp đứng trước, Phong Dã và Thượng Quan Nghị đứng hàng cuối cùng.

Giáo viên thể dục đếm nhịp, lắc lư xung quanh học sinh.

Từ tư thế tập thể dục đều có thể nhìn ra được ai là học sinh tốt, ai là những quả trứng không an phận nghịch ngợm.
Ví dụ như giữa sân phía trước có tiểu soái ca mặc áo khoác dê.

Thân hình cao dài, quần tây mặc trên người cậu có chút rộng, tư thế rất đúng.

Động tác thể dục đơn giản, nhìn qua ấu trĩ, nhưng một khi tập được thì là cảnh đẹp ý vui.

Lại xem mấy cái tư thế rề rà phía sau, Alpha trên người như là không có xương cốt, nhìn qua làm người ngại đỏ mặt.

Nhưng mà giáo viên thể dục chưa nói gì, hắn biết thể thao cường độ thấp không có sức hấp dẫn với Alpha, đoán chừng chờ hắn nói giải tán liền chạy đi chơi bóng rổ.
Lúc giáo viên thể dục nhìn Lạc Uẩn, Phong Dã cũng đang nhìn cậu.

Hắn rất thích vị trí như vậy, mắt nhìn lên trước liền thấy được người hắn yêu thầm.

Từ tóc mềm xoã tung, dọc theo cần cổ mảnh khảnh, ánh mắt thẳng xuống đi ngang qua sống lưng thẳng tắp.

Vừa lúc phải làm động tác duỗi thân, Lạc Uẩn nâng hai tay lên đỉnh đầu, áo sơ mi và áo khoác bị kéo lên một góc, lộ ra vòng eo thon mảnh khảnh, sau eo giống như dương chi bạch ngọc,trắng thuần tinh tế.

“......”

Tay Lạc Uẩn dừng lại, cúi đầu nhìn eo mình.

Không thể cho cậu một cái nút che lại suy nghĩ của Phong Dã à?
"Động tác tiếp theo, cúi người sờ mắt cá chân." Giáo viên thể dục lười biếng nói, giọng hoà vào ánh mặt trời ấm áp.

Lạc Uẩn như bình thường mà duỗi thẳng hai tay, lại cảm thấy ý ngại xẹt qua đầu.

Khi cậu khom lưng không thể không nâng mông lên.

Phong Dã chắc không đến mức biến thái mà nhìn chằm chằm chứ?
Khi thực hiện động tác lực chú ý của Lạc Uẩn liền bay theo, lúc tay cậu sờ đến mắt cá chân bên trái, quả nhiên lại nghe thấy giọng Phong Dã--
[Mắt cá chân của vợ nhìn thật tinh tế, cảm giác như là một tay của mình cũng có thể nắm được]
Còn tốt, không biến thái như trong tưởng tượng của cậu.

Không, không đúng, trọng điểm của cậu sẽ vì thế mà lệch mất!
Nếu như Phong Dã giáp mặt nói với cậu, cậu còn có thể mắng lại, nhưng hiện tại đối phương chỉ là nghĩ trong lòng.

A a a a a!
Phiền phức!
Tóm lại cậu không thể nói trước mặt Phong Dã: "Tôi có thể nghe thấy cậu nghĩ gì về tôi, đừng có nhớ thương tôi."
Lúc đó Phong Dã cười ái muội, trực tiếp đâm thủng: "Vậy cậu hẳn là biết tôi thích cậu, cậu có chấp nhận hay không?"
Tưởng tượng đến đoạn này, cả người Lạc Uẩn đều không được tự nhiên, bực bội lắc đầu, cọng tóc lắc theo bảy tám hướng.
[A a a a, vợ lắc đầu cũng thật đáng yêu.]
Lạc Uẩn: “......” Nắm tay cứng.
Trước khi giải tán, giáo viên đứng phía trước tuyên bố: "Tuần sau phải kiểm tra thể dục, bình thường ai không thích vận động thì nên chuẩn bị trước, đừng để đến lúc đó lưới cũng không qua được đó."
Một đám học sinh thở ngắn than dài, tâm trạng vui sướng khi được giải tán đều biến mất hơn nửa.

Trong trường có một tiệm trà sữa, cấp 2 và cấp 3 dùng chung.Một số học sinh thêm phương thức liên lạc với tiệm để có thể đặt trước.

Nếu không phải trong giờ giao thông cao điểm, tiệm còn kiêm luôn việc giao hàng.

Thượng Quan Nghị nhìn thoáng qua Phong Dã đưa cho tiệm trà sữa mấy trăm đô la*.

*Raw:几百元(Ji băi yuán)
100đola=2.323.500 VNĐ ( nếu so giá trị tiền Việt Nam thì chắc cũng hợp lý nhỉ -)
"Anh đây là tính tiền tháng à?"
"Không, không phải đã nói mời lớp trưởng uống trà sữa à?"
"Có cần nhiều tiền như này không?"
"Mời cả lớp thì tiền vẫn phải có."
Thượng Quan Nghị đứng lại, đầu óc xoay một cái liền hiểu.

Hoá ra đây là ngoài miệng nói theo đuổi người ta, thực tế mời uống trà sữa còn phải mời cả lớp chỉ vì cốt truyện tình yêu mất não cũ kĩ là mời lớp trưởng uống trà sữa.

Hắn cảm thấy trái tim bé nhỏ ôm Phong Dã thành tiểu đại ca bị tổn thương lần nữa.

Thượng Quan Nghị mặt dày nói: “Em muốn cái đắt nhất kia."
Phong Dã ừ một tiếng, nhặt bóng trong bồn hoa lên đặt trên đầu ngón tay xoay xoay vài vòng, lại phát hiện Lạc Uẩn ra ngoài sân thể dục.

Hình như không định ở lại.

Hắn còn định biểu diễn vài đường bóng đẹp đó.

Phong Dã: “Bọn họ chuẩn bị về lớp à?”
Thượng Quan Nghị lắc đầu: “Không biết,em đi hỏi Tô Nùng một chút."
Click mở tin nhắn WeChat, Thượng Quan Nghị liền biết rõ chuyện gì xảy ra: "Bọn họ muốn đi sân vận động đánh bóng chuyền, chúng ta cũng đi chơi thôi."
Một số Alpha khác trong lớp xúm lại đây, Phong Dã quay đầu nói với bọn họ nói: “Đi sân vận động.”
Nam sinh khác không hiểu--
"Sân bóng có ai đâu? Tại sao lại muốn đi sân vận động?"
"Dã ca, đánh ở bên này đi, đi qua đi lại tốn thời lắm."
Giọng Phong Dã lạnh nhạt: "Muốn đi thì đi theo, không đi thì các cậu tự đánh ở bên này."
Câu kia vừa thốt ra, mấy Alpha chỉ đành lết các thân lười nhác cùng nhau đi qua bên đó.

Nhận được ánh mắt cầu cứu của bọn họ, Thượng Quan Nghị bất đắc dĩ xoè tay chấm hỏi.

Bước lên trước vài bước kề bên tai Phong Dã, hắn nhỏ giọng nói: “Dã ca,thân làm huynh đệ tốt nhất của anh, em phải cho anh một lời khuyên mới được."
Đầu ngón tay Phong Dã làm bóng rổ xoay vòng vòng, không có dấu hiệu làm rơi bóng: "Có rắm mau thả."
Thượng Quan Nghị nghẹn lại, tự an ủi mình yêu đương hỏng não, "Đừng liếm chó,cuối cùng cũng chỉ còn hai bàn tay trắng."
Sau đó khuỷu chân của hắn đã bị Phong Dã dùng chân tác động vật lý lên.

Thượng Quan Nghị cảm thấy đã cứu Dã ca lại rồi, ít nhất là khi nghe thấy liếm cẩu còn biết tức giận, hắn đang định thao thao bất tuyệt khuyên anh nhà mình lạc đường phải biết về lại.

Nào biết Phong Dã nhếch môi, nói: "Không phải nói liếm đến cuối thì cái gì cần có cũng đều có à?"
“......” Thượng Quan Nghị cảm thấy từ điển ngôn ngữ của mình đã bay về số 0, hoá ra là vì cái này mà tức giận.

Hắn bày ra cái mặt nhìn thấu hồng trần: "Anh, anh hết thuốc chữa rồi."
***
Lạc Uẩn bên này còn chưa nhận được mấy phát bóng đã nghe thấy tiếng cãi nhau ầm ĩ ngoài cửa.

Lâm Khả bên kia lưới đối diện cậu nhìn thấy Phong Dã đến, mắt sáng lên, quên luôn chuyện tiếp bóng, bóng chuyền kẻ sọc xanh trắng vụt cái lăn trên đất.

Cũng không phải Lạc Uẩn sinh ảo giác, từ khi Phong Dã tới cách vách chơi bóng rổ, động tác của Lâm Khả ở bên này càng ngày càng nghiêm túc.

Sân vận động không chỉ có ban 2, ban 3, còn có học sinh thể dục.

Đám học sinh xúm lại xem học sinh thể dục chơi bóng rổ cũng chầm chậm chạy qua chỗ Phong Dã.

Đánh bóng chuyền mệt, Lạc Uẩn ngồi trên hàng ghế thở dốc, nghỉ ngơi chốc lát.

Bên kia lưới truyền đến tiếng hò hét.
Cậu ngước mắt lên nhìn.


Vóc dáng của Phong Dã cao, mặt mày lãnh duệ*, cánh tay khi thực hiện động tác bóng rổ lộ rõ đường cong cơ bắp, tóc đen rối loạn mang theo sự dã tính vô hại.

Học sinh không giấu được khí chất sắc bén của Alpha,mỗi một động tác tránh né trôi chảy, xuất sắc và nổi bật.

*Lãnh duệ: lạnh lùng, sắc sảo.

Rất ít người biết Lạc Uẩn cũng chơi bóng rổ.

Chẳng qua Alpha thích chơi với Alpha hơn.

Phần lớn Alpha không kì thị Omega và Beta, nhưng mà cơ thể bọn họ cường tráng, sợ khi vận động đối kháng không biết nặng nhẹ sẽ làm đối phương bị đau, vậy nên cũng chỉ chơi với Alpha là nhiều.

Ba người đối diện đều không ngăn được Phong Dã, động tác của hắn linh hoạt, làm động tác giả phá tường phòng thủ, lui ra sau giơ tay lên, bóng chuẩn xác lọt vào trong rổ, bóng kẻ sọc xanh đỏ phối với màu lưới lay động, giữa sân một mảnh hoan hô.

“A a a a, thật đẹp trai!" Lâm Khả ngồi ở chỗ nghỉ ngơi kích động ôm tay Lạc Uẩn, dùng sức lắc lắc.

Trong biển người, Phong Dã đột nhiên hướng ánh mắt về bên này.

Ánh mắt trong không trung đan vào nhau, cọ xát ra tia lửa.

Đối phương nhanh chóng nghiêng đầu, chạy loạn lên với đồng đội.

"Anh ấy có phải nhìn tôi không a a a!" Mặt Lâm Khả đỏ lên, biểu hiện cái thích ngây ngô, mông lung rất sống động.

Tô Nùng phụ họa: “Hình như thật sự nhìn chúng ta đó."
Lạc Uẩn mím môi không nói chuyện.

Nếu là trước kia, cậu căn bản sẽ không chú ý tới chi tiết này.
"Nhìn cả một ngày cũng không thấy Phong Dã ở gần omega nào." Lâm Khả đột nhiên nói, "Nên không phải Thượng Quan Nghị nói bậy chứ?"
Hắn không phát hiện cơ thể Lạc Uẩn hơi cứng lại, ánh mắt cũng hơi mất tự nhiên.

Lâm Khả lo nói chuyện của mình: "Lạc ca, bình thường cậu có thấy omega nào tới gần Phong Dã hay không?"
Lạc Uẩn xấu hổ đến mức đầu ngón tay cuộn tròn lại, hàm hàm hồ hồ nói: "Không có đâu."
Lâm Khả quay đầu lại hỏi Tô Nùng: “Không phải là cậu đó chứ? Trước kia trong nhóm rất nhiều người đều ngưỡng mộ cậu gần quan được lộc mà!"
Tô Nùng cười tươi: "Chỗ nào có thể chứ, nếu bọn tôi thật sự có gì, nhất định sẽ khoe trong nhóm đầu tiên."
Lâm Khả thả lỏng: "Vậy thì tốt rồi, nhưng mà tôi lại phải nhìn thêm, rốt cuộc là omega nào ở trong tối chọc chọc quyến rũ."
Đầu gối Lạc Uẩn trúng một mũi tên, chột dạ sờ chóp mũi.

May mà cậu không phải omega.

Lại nói, là Phong Dã ra tay trước, không có liên quan gì đến cậu.

"Tôi đi vệ sinh." Lạc Uẩn đứng dậy phủi sạch bụi trên quần áo.
Còn chưa kịp đẩy cửa, bên trong đã truyền đến tiếng da thịt cọ xát xuyên qua khe cửa bay ra, loáng thoáng mang theo âm thanh không khống chế được mà thốt ra khỏi miệng.

Lạc Uẩn chần chờ vài giây,từ từ mở cửa đi vào.
ABO là giới tính thứ hai đặc thù, nhà trường chia phòng vệ sinh theo nam nữ, vì riêng tư lại dùng ngăn phân chia.

Người gây chuyện không cẩn thận lựa chọn chỗ vắng mà dồn người bị hại đến góc, mặt trời xuyên qua cửa sổ bên trên chui vào.

Người ra tay cao to, mặc đồng phục, chắc là người ban thể dục.
Bọn họ đánh một Alpha khác.

Không khí ngưng trọng, Alpha bị đánh hình như cảm thấy mất mặt, vùi đầu thấp hơn.

"Nhìn cái gì mà nhìn, muốn làm anh hùng cứu A à?" Một nam sinh trong đó nói.

Lạc Uẩn bình tĩnh nhìn bọn họ vài giây,kéo cửa phòng gần nhất đi vào, tiếng đấm đá bên ngoài lại dần vang lên lần nữa.

Gen Alpha ở một mức độ nhất định quyết định tính cách của họ, là cuồng vọng, hiếu chiến, thô bạo.

Rất nhiều Alpha không được trấn an trong kỳ dịch cảm, tình huống nghiêm trọng sẽ xảy ra bạo động.

Đi xong vệ sinh ra ngoài, việc đánh người vẫn còn tiếp tục.

"Hai tuần nữa các cậu phải tham gia khảo hạch thành phố đúng không?" Giọng Lạc Uẩn lạnh nhạt, không gợn sóng nhưng lại làm nam sinh đang đánh người dừng tay lại.

“Cho nên? Cậu muốn nói cái gì?”Tên cầm đầu bỏ cổ áo người bị đánh ra, dần dần tới gần Lạc Uẩn.

Ánh mắt đối phương âm trầm, cảm giác nóng nảy trong kỳ dịch cảm tràn đầy ngực, pheromone bạo động trôi nổi trong không khí.

Vị rượu cay chui vào mũi Lạc Uẩn, là hương vị tin tức tố.

Vì sao cậu lại ngửi được mùi tin tức tố?
Thu hồi suy nghĩ, Lạc Uẩn đứng thẳng tắp, không mặn không nhạt nói: "Không có gì, chỉ là muốn nhắc nhở các cậu một chút, lỗi vi phạm nặng bị ghi lại sẽ không thể tham gia khảo hạch, lúc đó ảnh hưởng--"
"Mày uy hiếp ông đây?" Alpha cầm đầu không còn lý trí, dòng máu thô bạo tràn lên, hắn một phen nắm lấy cổ áo Lạc Uẩn, nắm đấm rất nhanh sẽ chạm tới.

Lạc Uẩn duỗi tay cản lại, bên mái thổi qua một làn gió,hương bạch tùng bao lấy vị bạc hà quét qua.

Giây tiếp theo, cậu nghe thấy tiếng hét thật lớn.

Lại mở mắt, Alpha vừa rồi bị đá bay hơn năm mét.

"Mày dám túm à? Người của ông đây mà cậu cũng dám xách?" Tiếng Phong Dã trầm thấp, không nhanh không chậm mà thu chân.
Không biết từ khi nào biến thành người nào đó Lạc Uẩn: “......”
Alpha bị một chân đá bay che bụng, ngồi lâu cũng không giảm đau lại được.

Ngoại trừ phần bụng đau có thể nhịn lại, đại não của hắn giống như có đao đâm loạn xạ.


Đó là sự khống chế của tin tức tố, từ gen quyết định cường thế tuyệt đối, Alpha sinh ra đã không giống nhau.

Lạc Uẩn không biết vì sao cậu có thể ngửi được tin tức tố được thả ra, nhưng lại nhanh chóng lẩn trốn, cậu lại ngửi được mùi thuốc sát trùng trong phòng vệ sinh.

Sắc mặt các Alpha lúc nãy đánh người và Alpha bị đánh đều không dễ coi lắm.

Lạc Uẩn không hiểu nhưng nhận thức khắc sâu của bọn họ mau đến, Phong Dã đang dùng tin tức tố công kích, bọn họ lập tức thả tin tức tố phòng vệ.

"Người của mày?" Alpha bị đá lau khô vết máu ở khoé miệng, không hề che giấu ý cười đểu trong mắt, nhìn chằm chằm Lạc Uẩn.
"Làm sao? Chẳng nhẽ là của mày?" Phong Dã chậc một tiếng, đôi mắt đen nhánh hiện lên sự thiếu kiên nhẫn, giọng nói vô cùng khinh thường: "Còn là ba đánh một, cần mặt mũi không, chó đến mức lấy đa số ăn hiếp thiểu số à? Không phế vật đến mức một chọi một không được đó chứ?"
"Chó nhà mày--" Nam sinh kia muốn đứng dậy ra võ lại bị hai đồng bạn ôm chặt.

"Anh, bỏ đi, đó là Phong Dã."
“Nhà hắn......”
Còn chưa dứt lời nhưng người ở đây đều hiểu.

Học sinh thể dục sắp khảo hạch, hiệu trưởng là cậu của Phong Dã, làm lớn không ăn được trái ngọt.

Alpha cầm đầu trừng mắt nhìn La Hạng Vũ ngồi dưới đất: "Lần này cho là mày gặp may mắn"
"Cảm ơn." Nam sinh ngồi xổm trong góc đứng lên.

La Hạng Vũ biết Lạc Uẩn, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy ảnh chụp của cậu trên bảng vàng danh dự của trường học, "Tôi là La Hạng Vũ ở ban 10, nếu không phải cậu lên tiếng --"
Lạc Uẩn rũ mắt cắt ngang hắn, giọng lạnh nhạt: "Không cần cảm ơn tôi, cảm ơn Phong Dã đi."
La Hạng Vũ cười ngượng ngùng với Phong Dã: "Cậu thật sự là người tốt."
Phong Dã xùy một tiếng, đây là lần đầu tiên hắn nhận được thẻ người tốt, khá buồn cười.

[Nếu không phải vợ tôi muốn xen vào thì ai thèm quản cậu chứ]
Hắn xoay người kéo ống tay áo của Lạc Uẩn: "Đi thôi, trà sữa nhận tội với cậu lạnh mất rồi."
Lạc Uẩn liếc tay Phong Dã,gân xanh trên mu bàn tay rõ ràng, đốt ngón tay rất dài.

Cậu thu mắt, lạnh nhạt ừ một tiếng.
Cậu nghĩ, rốt cuộc thì từ khi nào Phong Dã muốn đè cậu?
Đối với chuyện này, cậu hoàn toàn không biết gì cả.

Trở lại sân, liếc mắt một cái nhìn thoáng qua.Học sinh ban 3 mỗi người một ly trà sữa, còn lại cho học sinh ban 2.

Phong Dã chọn phần lớn là quả trà và trà sữa truyền thống.

Phong Dã cầm ly trà sữa dâu tây đại phúc qua đây: "Cái này cho cậu."
Đối diện với đôi mắt sáng trong của Lạc Uẩn, mặt Phong Dã có chút nóng, Lần trước tan học tôi thấy cậu xách ly này về."
[Chắc là thích vị dâu tây]
"Ừm, cảm ơn." Lạc Uẩn cầm trà sữa, ấm áp xuyên qua vỏ ly truyền tới lòng bàn tay.

Thượng Quan Nghị ở bên kia gọi, Phong Dã liền xoay người đi mất.

Trở lại chỗ ngồi, Tô Nùng hỏi cậu: “Vừa nãy cậu làm gì mà đi lâu thế?"
Lạc Uẩn: “Không có việc gì, gặp chút chuyện nên chậm một chút."
Lâm Khả ngạc nhiên phát hiện ra,ly trên tay Lạc Uẩn và trên tay bọn họ không giống nhau.

Hắn cũng nhận được trà sữa,lại thích vị dâu tây, nên nói: "Lạc ca, tôi có thể đổi ly với cậu không? Ly này tôi còn chưa mở, vị quả trà nhạt quá."
"Nhưng mà nếu cậu cũng thích vị trà sữa thì thôi." Hắn bổ sung.
Lạc Uẩn nắm chặt trà sữa trong tay.

Thật ra cậu không thích vị dâu tây, lần trước tan học chỉ là mua cho em gái.
Dư quang đặt ở trên người nam sinh đối diện bên kia lưới bóng chuyền.

Lạc Uẩn: “Tôi uống cái này thôi, tôi cũng thích vị dâu tây nữa."
- --
Tác giả có lời muốn nói:
Sửa lại một chút: Trước đó viết Uẩn Uẩn nhắm mắt theo bản năng nhưng lại không hợp lý.

Cậu là Beta, có năng lực đánh trả.

Bình thường cậu quản lỷ luật nên mới nhịn không được mà lên tiếng.

Hơn nữa trong sân vận động đều là người, cho dù đánh thật mọi người cũng sẽ giúp cậu.

- --
Mình rất muốn để tag cường công cường thụ, nhưng mà thôi.

Tương lai còn dài, từ từ cày tiếp >
--
Lần đầu tiên mình cảm nhận được sâu sắc cái gì gọi là VÔ SỈ:
.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Omega Hắn Thích Biết Thuật Đọc Tâm