Ông Xã Thần Bí Không Thấy Mặt


Duy Nhất ôm đầu gối cuộn tròn trên đất, đầu chôn thật sâu, cô chưa từng bị nhục nhã như vạy, cô không dám ngẩng đầu lên, tiếng cười chung quanh giống như tiếng nguyền rủa kinh khủng, cô hận mình không thể lập tức chết đi.


“Mấy người đang làm gì! Tan việc còn chưa về!” Đột nhiên một tiếng rống to vang lên.


Duy Nhất len lén nhìn về phía âm thanh, chỉ thấy trong thang máy chuyên dụng của Tổng giám đốc có hai người đàn ông, một là Tổng giám đốc, một người khác mặc comple màu đen đã từng gặp nhiều lần – núi băng nhà giàu số một Lãnh Ngạn, cô tức giận vô cùng, khó trách hôm nay cô xui xẻo như vậy, lại gặp anh ta!


Nổi giận là Tổng giám đốc, mà tòa núi băng này thấy người kia là cô thì sắc mặt thay đổi rõ rệt, lập tức xông tới cởi áo vest bọc lấy cô, sau đó ôm cô đi ra ngoài công ty.


Tiếng cười chung quanh như ngưng lại, Duy Nhất giấu mặt trong bộ ngực của anh, mùi vị trên áo sơ mi của anh hơi có cảm giác quen thuộc, tự nhiên, nước mắt nhục nhã trào ra, thấm ướt áo sơ mi của anh.


Mà nhân viên công ty nhìn mọi chuyện đang diễn ra, từng người ngây ra như phỗng, núi băng nhà giàu nhất không gần nữ sắc trong truyền thuyết lại có thể biết cởi áo mình đưa cho người phụ nữ này ôm ra ngoài?


“Nhìn cái gì vậy? Không muốn sau khi tan ca toàn bộ ở lại suốt đêm!” Tổng giám đốc tập đoàn Doãn thị Doãn Tiêu Trác căm tức nhìn đám người kia.


Trong nháy mắt, người trong sảnh chính biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.


Duy Nhất bị ôm đến xe BMW của nhà họ Lãnh, lái xe tiểu Thân thấy bọn họ, miệng há ra, “Thiếu… phu nhân.”


Duy Nhất đang khóc thút thít không nghe thấy ba chữ kia dừng lại ở giữa, cũng không ngờ, tại sao núi băng này lại biết xe của mình…


Anh đặt cô ở trên ghế, cũng không lấy lại áo của mình, lại đưa tay lướt nhẹ trên mặt cô, lau nước mắt cho cô.


Uất ức đầy bụng Duy Nhất không có chỗ phát tiết, một phát gạt tay anh ra, khóc lớn kêu, “Tránh ra! Đừng giả bộ làm người tốt! Mỗi lần gặp phải anh, giày cao gót của tôi sẽ bị xui xẻo! Anh là khắc tinh! Lần sau không cần hiện ra trong tầm mắt của tôi!”


Anh hơi sững sờ, nhưng không nói lời nào, đóng cửa xe, xe chậm rãi lái đi.


Anh trở lại sảnh chính tập đoàn Doãn thị, nhặt giày cùng váy rơi ở cửa thang máy lên nhìn kỹ, nói với Doãn Tiêu Trác, “Rất rõ ràng, giày cao gót bị người cắt trước đó, váy cũng bị rạch trước, đây là công ty của cậu, cậu phải cho tôi một công đạo.”


Doãn Tiêu Trác cười ha ha, “Tôi còn tưởng sao anh lại mua đồ kém chất lượng như vậy cho bà xã mặc, chỉ có điều…” Anh cười xấu xa, “Làn da của bà xã anh rất trắng! Ha ha ha!”


Nói xong nhanh chóng tránh đi, nếu không theo anh được biết kết quả của anh sẽ rất thê thảm…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận