Ông Xã Thần Bí Không Thấy Mặt


Duy Nhất không biết mình dùng bao nhiêu dũng khí mới có thể lại đứng trước cửa thang máy công ty một lần nữa. Sau đám người chen chúc, cô ép mình ngẩng đầu ưỡn ngực.


Khi đồng nghiệp liên tiếp quay đầu lại, trong mắt vẫn cười nhạo và bàn luận qua lại, dáng vẻ mập mờ vẫn khiến trái tim Duy Nhất đau nhói thật sâu sắc, không biết bao nhiêu lần cô nói với chính mình: Duy Nhất, phải kiên cường, nước mắt của mình không thể để người khác nhìn thấy!


Vì vậy, bên môi tràn ra nụ cười tự tin nhất, hào phóng vừa đủ mà chào hỏi với một đồng nghiệp nhìn quen mắt, nhớ hình như tên là Mary, “Hi! Mary! Buổi sáng tốt lành!”


Mặt của đối phương cũng đỏ, lúng túng tránh né trả lời cô, “Hi, buổi sáng tốt lành!”


Tiếng bàn luận đột nhiên ngừng lại…


Duy Nhất cười, lần này là cười thật lòng, dừng lời đồn bằng trí tuệ, thì ra tất cả đơn giản như vậy!


“Duy Nhất, tới thang máy bên này!” Một giọng nam rất ôn hòa.


Duy Nhất theo tiếng nói nhìn sang, Tổng giám đốc Doãn Tiêu Trác đang ở thang máy riêng của anh ta đợi cô.


Cô ưu nhã phất tay với Mary, “Vậy tôi qua đó! Có muốn cùng đi?”


“Không! Không! Cảm ơn!” Mary đỏ mặt lắc đầu, không phải không muốn, mà là không dám, không phải ai cũng có thể lên thang máy riêng của tổng giám đốc, cô còn chưa đến mức lỗ mãng như vậy.


“Duy Nhất, về sau cô có thể sử dụng thang máy này!” Ánh mắt của Doãn Tiêu Trác ôn hòa như giọng nói của anh ta.


“Cám ơn tổng giám đốc!” Tiếp tục mỉm cười xinh đẹp.


Cửa thang máy mở ra, Duy Nhất và tổng giám đốc cùng nhau bước vào thang máy, sau lưng hoàn toàn yên lặng như tờ…


“Tại sao?” Duy Nhất vào trong thang máy mới hỏi vấn đề này.


“Hả?” Dường như Doãn Tiêu Trác không hiểu ý của cô.


“Tại sao đối xử với tôi khác với người khác?” Là bởi vì Doãn Tử Nhiên sao? Duy Nhất thật sự hy vọng không xảy ra hiểu lầm thêm nữa.


Doãn Tiêu Trác cười, cười đến thâm thúy mà u buồn, “Không nên làm tổn thương cậu ta.”


“Người nào? Doãn Tử Nhiên” Duy Nhất cho là người tổng giám đốc nói là Tử Nhiên, bọn họ là anh em, không phải sao?


Doãn Tiêu Trác lại lắc đầu, “Lúc nó còn nhỏ, chưa từng trải qua thất bại, làm tiêu tan nhuệ khí của nó cũng không phải chuyện xấu.”


“Cái đó đúng…” Duy Nhất không hiểu.


“Lãnh… Dực.” Anh định nói Lãnh Ngạn, đột nhiên sửa lại.


Đây là người thứ hai nói với cô lời giống vậy…


“Tôi còn chưa từng thấy anh ấy, sao lại tổn thương anh ấy?” Tiếng thang máy vang lên, cuối cùng, Duy Nhất cúi đầu đi ra khỏi thang máy, cảm giác sa sút này, gọi là uể oải sao?


Chưa từng thấy? Doãn Tiêu Trác không hiểu…


Trái tim Duy Nhất bị lời Doãn Tiêu Trác nói quấy rối, nhớ lại rất nhiều cực kỳ nhiều, lời cảnh cáo của Tần Nhiên, hôn nhân kỳ quái, thái độ của Lãnh Dực, cô không phủ nhận, cô bắt đầu có hứng thú với người tên Lãnh Dực này, có ỷ lại…


Đột nhiên cô hơi hoảng sợ, thừa dịp công ty còn chưa chính thức vào giờ làm, gọi điện thoại cho Mỹ Mỹ, “Mỹ Mỹ, tớ hỏi cậu một chuyện, nếu như yêu một người sẽ có biểu hiện như thế nào?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận