Quan Gia


Chương 587: Mấy ông hiểu xây dựng kinh tế sao?- Đây có liên quan phương diện sản nghiệp nguồn năng lượng, nhưng, Hạo Dương chúng là thị xã lớn, hạt cảnh hơn 1000 kilomet vuông, 800 ngàn nhân khẩu, trên 80% là nhân khẩu nông nghiệp. Nói trắng ra, chúng ta trên danh nghĩa là thị xã lớn, trên thực tế là một huyện, mà là huyện nông nghiệp. Cái đáy như vậy, đơn giản dựa vào nguồn năng lượng, bán kim loại màu là không đủ, không có cách nào chống đỡ kinh tế toàn thị xã nhanh chóng phát triển. Kinh tế toàn thị xã phải nhanh chóng phát triển, chính phủ mới có tiền, quần chúng cũng phải có tiền, phải tìm thêm nhiều phương phápTiếp theo nhắc tới vấn đề phương diện thứ haiHội nghị công việc bí thư hôm nay, chủ yếu là thảo luận vấn đề kinh tế, tất nhiên là do Chủ tịch thị xã xướng diễn viên chính. Chu Bằng Cử thậm chí cảm thấy, Tống Hiểu Vệ không nên sắp xếp như vậy. Đây là hội nghị công việc bí thư đầu tiên mà sau khi bí thư Tống ông đảm nhiệm, ông thảo luận xây dựng kinh tế, chẳng phải hai tay dâng quyền chủ động nhường cho Lưu Vĩ Hồng sao?Rốt cuộc ai mới là Bí thư Thị ủy?Xem ra Tống Hiểu Vệ ở quá lâu trong cơ quan lớn, đối với vài thủ đoạn nhỏ trong quan trường địa phương, vẫn không tinh thông lắm. Hội nghị công việc bí thư đầu tiên, e rằng toàn do bí thư Tống ông diễn thuyết, cũng là có thể. Công tác xây dựng đảng, công tác cán bộ, công tác tuyên truyền, đều có thể nói mà. Mọi người phụ họa vài câu, hội nghị này cứ như thế qua đi rồi? Cần gì phải nhường cho Lưu Vĩ Hồng đến thể hiện tài năng!Tống Hiểu Vệ khẽ mỉm cười, nói:- Chủ tịch thị xã Lưu, có phải muốn làm một chợ thương mại đại hình hay không?Tống Hiểu Vệ nói như vậy, nhìn như thuận miệng hỏi, trong đó lại rất có nội hàm. Bởi vì sau khi Tống Hiểu Vệ nhậm chức, chỉ cùng Lưu Vĩ Hồng giao tiếp qua một lần, nói chuyện lệ làm, Lưu Vĩ Hồng cũng không có nói tới phương án này với y, chỉ là nói những lời khách khí. Mà bây giờ, Tống Hiểu Vệ đều biết chuyện này, bởi vậy cũng biết, nhất định là có người khác báo cáo qua với y rồi. Phải nói khi ủy viên thường vụ khác hay là Phó Chủ tịch thị xã và Bí thư Thị ủy giao tiếp, thỉnh thoảng nói tới xây dựng kinh tế ở thị xã, cũng không phải không có khả năng. Nhưng thiết tưởng này của Lưu Vĩ Hồng, chỉ ở trên hội nghị thường vụ mở rộng thảo luận một lần, sau đó không còn nhắc nữa, nói cách khác, phương án này, dường như cũng chỉ có thể coi như là một thiết tưởng thỉnh thoảng thoáng qua trong đầu Lưu Vĩ Hồng, lại có vị ủy viên thường vụ nào hay Phó Chủ tịch thị xã sẽ chủ động báo cáo Tống Hiểu Vệ? Khi giao tiếp với Bí thư Thị ủy, mọi người thường chỉ nói đến công tác phân công quản lý của mình, vô duyên vô cớ, vì Chủ tịch Lưu thiết tưởng làm tuyên truyền làm gì?Cái này chỉ có thể có một lời giải thích, Tống Hiểu Vệ đã hỏi tới biện pháp thi hành chính trị của Lưu Vĩ HồngBí thư Tống đối với Chủ tịch thị xã Lưu cảm thấy rất hứng thú!Về phần Bí thư Tống rốt cuộc muốn chân thành hợp tác cho nên mới cảm thấy hứng thú với Chủ tịch thị xã Lưu hay là bởi vì "Cảnh giác" mà đối với Chủ tịch thị xã Lưu cảm thấy hứng thú, tạm thời vẫn chưa biết được.Lưu Vĩ Hồng trên mặt không sợ hãi, dường như căn bản không nghe hiểu “nội hàm” trong câu nói này của Tống Hiểu Vệ, gật gật đầu, nói:- Là như vậy, Bí thư Tống. Chúng ta là thủ phủ địa khu, nên có bộ dáng thủ phủ. Hơn nữa nội thành mới của chúng ta đã có quy mô, cũng có điều kiện căn bản. Chợ thương mại tổng hợp đại hình, tôi cho rằng cần phải lập tức xây dựng lên.Lưu Vĩ Hồng đem phương án quy hoạch lại nói một lần, bổ sung nói:- Trước mắt nội thành mới chủ yếu là tòa lầu văn phòng cơ quan đơn vị và ký túc xá người thân, phương tiện phục vụ buôn bán còn không có đuổi kịp. Nội thành mới người chưa đông đúc, cuộc sống dân cư cũng không tiện. Khoản này phải nhanh chóng theo kịp. Có bầu không khí buôn bán, thành nội mới mới có thể thật sự sinh động lên, trở thành một bộ phận của thị xã Hạo Dương chúng ta. Bằng không cho quần chúng cảm giác chính là một thành thị hoàn toàn bị tách ra. Cán bộ ở thành nội mới, quần chúng ở thành nội cũ, ảnh hưởng này cũng không tốt lắm, quần chúng trong lòng sẽ có ý kiến. Phải nhanh chóng đem thành nội mới, cũ hòa hợp nhất thể.Lưu Khánh Long cười nói:- Chủ tịch thị xã Lưu, quần chúng của chúng ta, giác ngộ không thấp vậy chăng?Lời này nghe cũng như là thuận miệng mà phát, kỳ thật cũng có ám chỉLưu Vĩ Hồng anh cũng không nên khơi mào gây mâu thuẫn giữa cán bộ và quần chúng!Lưu Vĩ Hồng nhìn y một cái, thản nhiên nói:- Bí thư Khánh Long, thống trị thành thị, không phải dựa vào giác ngộ của quần chúng, mà là quy hoạch đẹp chínhLưu Khánh Long sắc mặt liền hơi đổi, hơi không hài lòng.Lưu Vĩ Hồng không thèm để ý. Lưu Khánh Long ông không có việc gì bắt lỗi tôi làm gì? Ông không khách khí với tôi, tôi lại hà tất phải khách khí với ông! Xây dựng kinh tế, là Chủ tịch thị xã cai quản, ông là Phó bí thư đảng và quần chúng đừng nâng cao quan điểm lung tung.- Chủ tịch thị xã Lưu, quy hoạch này quả thật rất có khí phách, nhưng phải chứng thực, không dễ dàng chăng? Cần tài chính cũng không phải là số lượng nhỏ. Ủy ban nhân dân thị xã có phương án dự toán cụ thể sao?Tống Hiểu Vệ không để ý tới lời nói sắc bén giữa Lưu Vĩ Hồng và Lưu Khánh Long, lập tức hỏi.- Có. Toàn bộ chợ thương mại, thiết kế chiếm đất diện tích tám trăm ngàn mét vuông, nơi giáp giới giữa thành nội mới và cũ, phân là khu vật liệu xây dựng, khu hàng kim loại và khu phân tán mặt hàng nhỏ. Nếu toàn bộ xây dựng xong, dự toán là 150 triệu. Kỳ hạn xây dựng là 2 năm, chia làm 3 giai đoạn hoàn thànhLưu Vĩ Hồng thuận miệng đáp, số liệu nói ra lưu loát không hề có cản trở, có thể thấy phương án này, vẫn luôn xoay chuyển trong đầu hắn, đã cực kỳ thuộc làoMấy vị bí thư khác đều thầm hít một ngụm khí lạnh, bao gồm Cổ Kiến Hiên vẫn lão tăng nhập định, đều lộ ra vẻ mặt giật mìnhThật đúng là một khoản kinh phí lớn!Đây là thu nhập tài chính phải chi trước bao nhiêu năm mới có thể làm lên được? Bản thảo bắt đầu, kế hoạch không có lớn như vậy, dự toán cũng chỉ có bốn mươi triệu. Trải qua luôn mãi sửa chữa, không ngờ dự toán cần 150 triệu?Chốc lát, Chu Bằng Cử khóe miệng hiện lên mỉm cười, nói:- Chủ tịch thị xã Lưu, áp lực tài chính này quá lớn đi?Lúc trước công ty quản lý năng lượng, dự toán một trăm triệu, Lưu Vĩ Hồng nói tự nghĩ biện pháp giải quyết. Hiện tại thình lình lại chui ra dự toán 150 triệu, cho dù anh có bạn gái giàu có ở Giang Khẩu, cũng không có nhiều tiện vậy chăng? Thứ này cũng phải thấy thực lực mới được, đơn thuần thổi phồng, cũng thổi không ra chợ thương mại 800 ngàn mét vuôngNhóc con chính là nhóc con, mơ mộng hão huyền, khoác lác không soạn bản nháp.Lưu Vĩ Hồng cười cười, nói:- Đồng chí Bằng Cử, nếu đơn thuần dựa vào tài chính đầu nhập, ngân hàng cho vay, áp lực tài chính quả thật rất lớn, dựa vào thực lực hiện tại của thị xã Hạo Dương, trên cơ bản chính là lâu đài trên không, mơ mộng hão huyền thôiChu Bằng Cử liền cười lắc đầu, không nói gì nữa.Hoá ra anh cũng biết là mơ mộng hão huyền.- Tuy nhiên, phương thức phương pháp xây dựng kinh tế là nhiều và đa dạng mãi mãi không chỉ một hình thức. Nếu đổi một ý nghĩ, vấn đề tài chính, cũng không phải không thể giải quyếtHơi tạm dừng một chút, Lưu Vĩ Hồng lại chậm rãi nói, mang theo chút giọng điệu "khuyên răn"Chu Bằng Cử lập tức nhướn mày, thanh âm đề ột ít, nói:- Ồ mời Chủ tịch thị xã Lưu chỉ giáo, nếu không dựa vào tài chính đầu nhập, không dựa vào ngân hàng cho vay, chợ thương mại này làm sao xây lên?Lưu Vĩ Hồng thản nhiên cười, nói:- Chỉ giáo không dám nhận, hôm nay chỉ là nghiên cứu thảo luận một chút- Sở dĩ tôi đề nghị thành lập cục Xúc tiến đầu tư chính là muốn có tác dụng này. Chợ thương mại, chính phủ không đầu tư một phân tiền, cũng không cần một phân tiền ngân hàng cho vay. Chính phủ chỉ cung cấp đất cung cấp chính sách, cung cấp hậu cần trợ giúp xây dựng chợ thương mại, phát thẩu chỉnh thể. Tìm kiếm một công ty lớn có thực lực đến thầu hạng mục này. Sauk hi xây dựng, chợ thương mại hoàn toàn giao cho công ty đó quản lý, họ lại phân khu chuyển nhượng cho thuê, thu hồi tiền thuê. Trong thị xã chúng ta, chủ yếu là thu thuế, giải quyết nhân viên vào nghề, kéo theo sản nghiệp hạ du phát triểnLời vừa nói ra, đám người Tống Hiểu Vệ đột nhiên ngơ ngác nhìn nhau.Không ngờ còn có thể làm như vậy? Nghe ra dường như cũng có chút đạo lý. Thương nhân đầu tư xây dựng chợ thương mại, sau đó cho thuê hoặc là bán ra mặt tiền cửa hiệu, thu hồi đầu tư, theo lý luận nói, cũng là khả thi- Chủ tịch thị xã Lưu, trên lý luận làm như vậy khả thi Nhưng, dự toán tài chính quá khổng lồ rồi chăng? Rất ít có công ty có thực lực như vậy! Chí ít địa khu Hạo Dương chúng ta tìm không ra ông chủ lớn đến như vậyChốc lát, Chu Bằng Cử nghi hoặc nói. đọc truyện mới nhất tại . - Cho nên phải thu hút đầu tư, chủ động đi ra ngoài, đi tìm ông chủ lớn bên ngoài. Chỉ cần chúng ta cho đủ chính sách ưu đãi, tin tưởng có thể tìm được thương giaLưu Vĩ Hồng chắc chắc nói. Đời sau rất nhiều chợ thương mại, gần như đều là dựa theo hình thức thao tác này, ví dụ thành công chỗ nào cũng có.- Chợ thương mại sau khi xây xong, mang đến kỳ ngộ phát triển cho thành thị là chưa từng có, không chỉ có thể làm sống động kinh tế của thị xã Hạo Dương, giải quyết vấn đề vào nghề của hàng trăm ngàn người, còn có thể kéo theo một số lớn sản nghiệp trung hạ du bồng bột phát triển. Đối với chúng ta cổ vũ xã, thị trấn xí nghiệp phát triển, cũng là một trợ giúp rất lớn. Đi tốt bước cờ này, toàn bộ kinh tế phát triển của thị xã Hạo Dương có thể lên một bậc thang lớn- Vậy, chợ thương mại sau khi làm lên, quyền tài sản tính ai?Đặt câu hỏi là Chu Bằng Cử. Mọi người đang ngồi, thực sự hiểu xây dựng kinh tế, ngoại trừ Lưu Vĩ Hồng, cũng chỉ có Chu Bằng Cử. Tống Hiểu Vệ và Lưu Khánh Long cũng chưa như thế nào tiếp xúc qua sự vụ xây dựng kinh tế, nghe như thiên thư. Cổ Kiến Hiên trước kia cũng đảm nhiệm qua Chủ tịch huyện một thời gian rất dài, tuy nhiên lúc đó còn chưa đề xướng phân chia đảng chính, Chủ tịch huyện kỳ thật chính là trợ thủ, cũng không thể nói là tinh thông xây dựng kinh tế- Quyền tài sản đương nhiên tính nhà đầu tư. Ai đầu tư, ai được lợi- Như vậy, đất thì sao? Đất giao không cho bọn họ sử dụng sao?Lưu Vĩ Hồng cười cười, nói:- Đây chính là một trong những điều kiện ưu đãi. Hạo Dương chúng ta không phải thành thị vùng duyên hải, cũng không có chính sách ủng hộ quá lớn, nếu không có một chút điều kiện ưu đãi, người ta vì sao muốn tới đầu tư? Đồng chí Bằng Cử vừa rồi cũng nói qua, 150 triệu tài chính, cũng không phải con số nhỏ. Đương nhiên, điều này, đất chỉ là giao cho họ sử dụng, có thời hạn nhất định. Qua thời hạn này, họ phải nộp tiền thuê đất. Hoặc là ở thị xã lấy đất mà nhập cổ phần, chiếm quyền tài sản nhất định, chia hoa hồng. Nhưng đây là chuyện sau này, trước mắt phải dùng điều kiện ưu đãi này trước, thu hút khách hàng qua đây mới được- Chủ tịch thị xã Lưu, vừa rồi cậu nói chợ thương mại, có một khu vực chuyên môn là khu giao dịch mặt hàng nhỏ, hình như chúng ta đã có một cái chợ mặt hàng nhỏ rồi chăng?Lưu Khánh Long còn nói thêm, y vừa mới bị Lưu Vĩ Hồng "Khinh bỉ" một phen, trong lòng không phụcLưu Vĩ Hồng cười nói:- Chợ mặt hàng nhỏ vốn có, toàn bộ cải tạo thành chợ trang phục và chợ đồ điện. Như vậy, bố cục chỉnh thể khá hợp lý rồiNghe ra, Chủ tịch thị xã Lưu thật đúng là tính trước kỹ càng


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Quan Gia