Quyến luyến không quên


Hơi thở nam tính quen thuộc tới gần, Kiều Luyến sợ tới mức ngừng thở.
    Cô thấy mặt anh cách cô không tới năm centimet, sợ tới mức nói chuyện cũng không được rõ ràng cho lắm , "Thẩm, Thẩm tiên sinh?"
    Anh híp mắt, trong ánh mắt hiện lên một chút bối rối không thể nhận ra, làm cho Kiều Luyến cảm giác giờ phút này anh, có chút kỳ quái.
    Sau đó, chợt nghe thấy anh mở miệng: "Hôm nay cô thật sự nên cảm ơn tôi."
    Kiều Luyến mở to hai mắt nhìn, chợt nghe thấy anh nói tiếp: "Hao tổn tâm cơ đổi điện thoại của tôi, cô không phải là muốn vào tổ, buộc tôi ra tay giáo huấn cô ta?"
    Kiều Luyến ngây dại.
    Hóa ra, anh nghĩ cô là người như vậy?

Cô không nghĩ sẽ bị anh hiểu lầm, "Di động không phải do tôi cố ý lấy sai, tôi. . . . . ."
    "Chứng cớ."
    Hai chữ, làm cho Kiều Luyến không biết nói tiếp thế nào.
    Lấy sai điện thoại, thì lấy đâu ra chứng cớ? !
    Cô căn bản không có biện pháp nào chứng minh mình trong sạch cả.
    Kiều Luyến rất nhanh  nắm tay, "Tôi không có bảo anh giúp ta."
    Thẩm Lương Xuyên " À" một tiếng, "Tương lai nếu không cẩn thận tuôn ra cô là Thẩm phu nhân, hôm nay tôi mà  không cứu cô, sẽ trở thành lịch sử đen tối."
    Cho nên, anh ra tay, là bởi vì vì cái này?
    Kiều Luyến ngây dại.
    Tiếng còi xe bỗng nhiên vang vọng ở bên tai, xuyên thấu qua cửa kính, có thể nhìn thấy chủ xe phía sau không kiên nhẫn mà bóp còi.
    Lúc này Thẩm Lương Xuyên mới ngồi lại vào vị trí, khởi động xe.
 Thần sắc anh khôi phục như thường, nhìn phía trước, nhưng trong lòng thủy chung vẫn không thể bình tĩnh được.
    Cô nói cảm ơn anh, tiếng cảm ơn này vang vọng bên tai anh, nhưng lại mang theo nồng đậm sự châm chọc.
    Tám năm trước cô đối xử với anh như vậy, mà hiện tại, anh lại ở đây giúp cô. . . . . .

Tự nhiên lại có cảm giác tức giận.
    Anh đem cửa kính xe mở ra một cái khe hở, có gió lạnh tiến vào, cỗ tức giận này, cuối cùng cũng giảm bớt.
    Dư quang nhìn về phía cô, phát hiện từ khi cô nói câu kia với mình, vẫn luôn cúi đầu trầm mặc.
    Giờ phút này, tốc cô bị gió thổi bay, cô theo bản năng ôm lấy cánh tay của mình, cả thân thể đều bị đông lạnh đến phát run.
    Còn lại một chút tức giận, bỗng nhiên vì vậy mà không còn nữa.
    Anh bất động thanh sắc đóng cửa kính xe lại, anh tiếp tục nhìn thấy phía trước.
    Rất nhanh, bọn họ trở về tới biệt thự Thẩm gia.
    Xe dừng lại, Thẩm Lương Xuyên xuống xe trước, căn bản không đợi Kiều Luyến liền trực tiếp đi phòng khách.
    Kiều Luyến rốt cuộc cũng nhẹ nhàng thở ra, cảm giác ngay cả hô hấp đều thông thuận liềnđứng lên.
    Cô xuống xe, đi vào phòng.
    Phòng khách đã không còn bóng dáng của Thẩm Lương Xuyên, quản gia đi tới, "Kiều tiểu thư, tiên sinh ở trên lầu phòng ngủ."
    Kiều Luyến nghe nói như thế, "Ừ"  một tiếng, lên lầu, đi phòng khách.
    Thẩm Lương Xuyên hiện tại khẳng định không muốn nhìn thấy cô, thì cô cần gì phải qua đó để anh cảm thấy khó chịu?
    Một lát sau, quản gia gõ cửa tiến vào, "Kiều tiểu thư, tiên sinh nói cánh tay cô bị thương, nên để cho tôi giúp cô xử lý một chút."

    Anh còn nhớ rõ trên cánh tay của cô còn có vết thương?
    Rồi liền lắc đầu, vỗ vỗ đầu mình.
    Kiều Luyến a Kiều Luyến, ngươi cũng đừng tự mình đa tình nữa!
    ——
    Miệng vết thương để ý tốt, quản gia rời đi không lâu, lại đem lên cho cô bữa tối tinh xảo.
    Kiều Luyến ăn uống no đủ, nằm ở trên giường, Cầm điện thoại của Thẩm Lương Xuyên lên nhìn.
    Hiện tại có cần qua tìm anh đổi lại điện thoại hay không?
    Kiều Luyến xuống giường, đi ra khỏi phòng, đi tới cửa phòng ngủ chính, lặng lẽ mở ra cửa phòng, chợt nghe thấy âm thanh nước chảy trong phòng tắm.
    Cô nhất thời cảm thấy hưng phấn, trong lúc định nhân cơ hội này đi tới tìm điện thoại, cửa phòng tắm lại bỗng nhiên"Cạch" một tiếng bị mở ra, Thẩm lương Xuyên mặc áo tắm, đi ra.
~~~~~~~
Hic, mình thật sự muốn bỏ truyện này!!!!!!!!!!!!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Quyến luyến không quên