Sau khi bị vả mặt, nữ phụ trèo lên người nam chính


Đầu đầy tóc vùi vào giữa cổ, ngậm da thịt nhẵn nhụi của cô cọ xát ở giữa hai hàm răng, bàn tay to lớn thoáng chốc đã mò vào trong bộ ngực ở dưới chiếc váy hai dây.
 
Mộc Trạch Tê chỉ có thể nghiêng đầu, nhưng không dám chọc giận Nghiêm Kỷ, vì đến cuối cùng người chịu khổ cũng chỉ là cô mà thôi. Vì để tránh né Nghiêm Kỷ, Mộc Trạch Tê đã lên tiếng đề nghị đi ra ngoài tản bộ cho tiêu thức ăn. 
 
Ngoại trừ việc không cho Mộc Trạch Tê về nhà, phải ở lại đây, không được phép từ chối thân mật, Nghiêm Kỷ gần như đồng ý mọi yêu cầu của cô, cả hai giống như đôi tình nhân đang yêu nhau đằm thắm.
 
Hai người thay áo ngủ, Nghiêm Kỷ còn thay cho Mộc Trạch Tê, chiếc váy đỏ như hoa hồng dài đến đùi, ngực váy được may kiểu cánh hoa và lá xếp chồng lên nhau như bông hoa nở rộ, vô cùng đẹp, khiến Mộc Trạch Tê giống như yêu tinh hoa quyến rũ.
 
Cô không trang điểm, không dùng son phấn, làn da trơn bóng trắng nõn, trong veo như tinh linh hoa.
 
"Nghiêm Kỷ, vì sao cậu có nhiều quần áo nữ như thế?" Mộc Trạch Tê nhíu mày, hỏi.
 
Từ đêm đầu tiên kia, Mộc Trạch Tê đã mặc váy trắng, áo ngủ sexy và nội y khó coi. Nếu Nghiêm Kỷ không phải kẻ biến thái muốn cho mình mặc như thế thì đó chính là chuẩn bị cho cô gái khác.
 

Chắc là có không ít cô gái quyến rũ Nghiêm Kỷ, bọn họ mặc những thứ này sao? Mộc Trạch Tê nghĩ vậy, trong lòng hơi ghen tuông, còn hơi tức giận.
 
Nghiêm Kỷ đã nhận ra, cảm thấy vui vẻ, không để ý sự kháng cự của Mộc Trạch Tê mà hôn lấy hôn để, nở nụ cười tùy tiện: "Ghen sao? Mộc Trạch Tê, những bộ quần áo này là làm theo số đo của cậu."
 
Nếu quá nhiều cô gái thì chẳng phải sẽ phải chuẩn bị quần áo cho từng người sao. Mộc Trạch Tê vẫn biết những chiêu trò lừa gạt dỗ dành của mấy cậu ấm nhà giàu. Cô xoa miệng bị hôn đến đỏ bừng, không nói lời nào. Bản chuyển ngữ được đăng tại trang luvevaland.co. Nếu bạn có đọc ở trang reup xong cũng nhớ giành chút thời gian ghé qua trang chủ đọc để ủng hộ cho nhóm dịch nhé. Nếu có thắc mắc mọi người có thể nhắn tin về page LuvEva land hoặc page Sắc - Cấm Thành. Xin cảm ơn.
 
Nghiêm Kỷ thấy cô có vẻ không tin, trong lòng chán ghét nên giận dỗi ghét bỏ lau miệng. Anh không vui đè cô xuống hôn, hôn đến mức cô thở gấp, sắc mặt đỏ bừng, môi óng ánh nước bọt mới chịu buông tha.
 
Nghiêm Kỷ cố ý xoa eo cô, lại sờ bầu ngực cách chiếc váy nhỏ, nói với giọng điệu khàn đặc: "Số đo của cậu người ngoài không sánh được, đây là đặt làm trước theo kích thước của cậu. Tất cả quần áo làm theo kích cỡ đó, bao gồm quần lót và nội y cậu mặc."
 
Thì ra là như thế...lần này trái lại khiến cho Mộc Trạch Tê thẹn thùng.
 
"Nếu cậu không tin, tôi dẫn cậu đi xem." Nghiêm Kỷ muốn kéo Mộc Trạch Tê đi, nghĩ đến việc vào căn phòng kia sẽ bảo cô mặc bộ khác, sau đó làm một trận thoải mái.
 
Mộc Trạch Tê mơ hồ nhớ đến cảnh tượng hôm say rượu, radar cảnh báo vang lên, cô vội vàng kéo Nghiêm Kỷ nói là muốn ngắm hoa.
 
Vườn hoa ở đây không đẹp tinh tế như nhà chính nhà họ Nghiêm nhưng cũng rất ra dáng. Mộc Trạch Tê nhìn thấy trong vườn hoa trồng nhiều hoa thược dược, đẹp đến mức ánh mắt cô sáng lên.
 
Những tầng lớp cánh hoa giống như người đẹp ung dung tao nhã, xinh đẹp chói mắt. Gió chầm chậm thổi qua, biển hoa dao động, hương hoa xông vào mũi.
 
Nghiêm Kỷ nhìn váy hoa trong đám hoa rồi lại ngắm hoa Mộc Trạch Tê. Cả hai lóe sáng chói mắt hòa với nhau, anh chợt cảm thấy Mộc Trạch Tê vẫn đẹp hơn một bậc.
 
Mộc Trạch Tê nhìn vườn hoa, nhiều nhất là hoa thược dược và hoa Ngu Mỹ Nhân quen thuộc ở góc khuất của vườn hoa. Cô hỏi: "Không phải cậu thích Ngu Mỹ Nhân nhất sao?"
 
Mộc Trạch Tê nhớ lần trước đi đến nhà chính nhà họ Nghiêm cũng không thấy Ngu Mỹ Nhân, đổi lại có rất nhiều hoa thược dược, chỉ thấy vài đóa Ngu Mỹ Nhân ở trong góc khuất.
 
Nghiêm Kỷ mở miệng trả lời: "Từng thích trồng nhưng bây giờ không trồng nữa."

 
Trái tim Mộc Trạch Tê run lên, vậy sau này khi Nghiêm Kỷ chán rồi, có phải cô và Ngu Mỹ Nhân sẽ có kết cục giống nhau không? Bỗng nhiên Mộc Trạch Tê nhớ đến kết thúc truyện mà La Nam Nam nói.
 
Dù Nghiêm Kỷ nói không thích Lâm Thi Vũ, vậy có phải sau này sẽ thích không? Đến lúc đó cô sẽ bị vứt qua một bên, ném ở ngóc ngách nào đó sao?
 
Máu xông lên não giống như chiếc búa tạ đánh vào ngực Mộc Trạch Tê, khiến trái tim Mộc Trạch Tê lại đau đớn nhói lên.
 
Trong phút chốc cảm thấy hoa này rất khó coi.
 
Nghiêm Kỷ nhìn hoa thược dược nhiều cánh: "Nói không trồng cũng là vì cậu, mà trồng thược dược nhiều cánh cũng là vì cậu."
 
Mộc Trạch Tê ngẩn người, vì cô sao? Cô nhìn Nghiêm Kỷ với vẻ mặt khó hiểu. Bản chuyển ngữ được đăng tại trang luvevaland.co. Nếu bạn có đọc ở trang reup xong cũng nhớ giành chút thời gian ghé qua trang chủ đọc để ủng hộ cho nhóm dịch nhé. Nếu có thắc mắc mọi người có thể nhắn tin về page LuvEva land hoặc page Sắc - Cấm Thành. Xin cảm ơn.
 
Nghiêm Kỷ nhớ lại chuyện gì đó, cười nói: "Trước đó có một lần cậu đến nhìn cả vườn Ngu Mỹ Nhân của tôi, còn nịnh nọt khen những bông hoa kia xinh đẹp. Sau đó cậu về hỏi ông của cậu là những bông hoa kia nếu làm bánh hoa tươi thì có ngon không. So với đẹp mắt, cậu vẫn rất thực tế, cảm thấy ăn ngon quan trọng hơn."
 
Mộc Trạch Tê khẽ giật mình, đúng là có chuyện như thế.
 
Ông Mộc Trạch Tê am hiểu chế biến bánh ngọt, cũng thường làm bánh từ hoa tươi, Mộc Trạch Tê rất thích. Cả vườn Ngu Mỹ Nhân kia rất đẹp, hoa lá tươi tốt, hương hoa xông vào mũi.
 
Khi đó cô không biết hoa có độc, chỉ biết hoa đẹp như thế nếu làm bánh thì ăn sẽ rất ngon, lúc đó cô nghĩ thế.
 
Vậy mà Nghiêm Kỷ cũng nghe được, rốt cuộc lỗ tai anh thính đến mức nào vậy. Gương mặt của Mộc Trạch Tê nóng lên.
 
Nghiêm Kỷ nhìn gương mặt đỏ bừng của Mộc Trạch Tê, cong môi cười xấu xa, chế giễu: "Tôi sợ cậu sẽ lén trộm hoa Ngu Mỹ Nhân về làm bánh, sau đó bị độc chết thì làm sao bây giờ. Như thế sẽ không còn chiếc đuôi nhỏ nịnh nọt, liên tục đi theo tôi gọi tôi là anh Nghiêm nữa."
 
Mộc Trạch Tê nghe chuyện còn bé của mình mà cảm thấy giống như bị kết án.

 
Nghiêm Kỷ nói tiếp: "Đào lên hết đem đi tặng cho người khác, sau đó lại trồng vài cây trong góc để tôi nhìn là được. Mà tôi cảm thấy hoa thược dược nhiều cánh này rất giống cậu, giống như hoa cướp ánh mắt của người khác vậy."
 
Mộc Trạch Tê nghe lời khen thẳng thắn này mà mặt đỏ lên, nhất thời không nói nên lời.
 
"Mộc Trạch Tê, có rất nhiều chuyện cậu đã tác động đến tôi. Cho dù tình cảm khi còn bé hay sau khi lớn lên, cậu đều để lại màu sắc trong lòng tôi. Chỉ là tôi phát hiện ra quá muộn, lúc cậu rời xa, màu sắc trong lòng tôi như tan ra, khiến lòng tôi loang lổ màu."
 
Giọng nói Nghiêm Kỷ réo rắt như nước, nói chuyện nghiêm túc lại như sóng lớn tràn vào lòng Mộc Trạch Tê, cuốn cô vào dòng nước chảy xiết khiến cô hoa mắt ù tai.
 
Mộc Trạch Tê kinh ngạc trừng to mắt, tim loạn nhịp, cổ họng khó khăn nuốt nước bọt.
 
Nước mắt như hạt châu đứt dây tí tách rơi xuống.
 
Nghiêm Kỷ luống cuống tay chân an ủi cô, khẽ dỗ rồi lại hôn.
 
Điều này như nói với Mộc Trạch Tê cô rằng lúc trước khi cô theo đuổi anh không phải tốn công vô ích, tình cảm giữa cô và Nghiêm Kỷ cũng không phải không thể dứt khoát. Bản chuyển ngữ được đăng tại trang luvevaland.co. Nếu bạn có đọc ở trang reup xong cũng nhớ giành chút thời gian ghé qua trang chủ đọc để ủng hộ cho nhóm dịch nhé. Nếu có thắc mắc mọi người có thể nhắn tin về page LuvEva land hoặc page Sắc - Cấm Thành. Xin cảm ơn.
 
Cô không còn áo giáp, không thể tiếp tục theo đuổi Nghiêm Kỷ được, chỉ có thể chọc anh phiền chán, tự an ủi mình phải buông bỏ.
 
Cô đã chứng kiến những tình tiết kì lạ không thể thay đổi. Cô biết vận mệnh sau này giữa Nghiêm Kỷ và Lâm Thi Vũ, chỉ là không có cô.

 


Nhấn để mở bình luận

Sau khi bị vả mặt, nữ phụ trèo lên người nam chính