Sủng Phi Vô Độ Cuồng Phi Phách Lối Của Bạo Quân



Sau khi giải quyết hết thủ lĩnh quân phản loạn và sơn phỉ, những tên còn lại bị lục soát khắp nơi, không thả một tên nào ra cả.

Việc bắt hết quân phản loạn và sơn phỉ được tiến hành trong vòng ba ngày, trong ba ngày này Quyền Mạch Ngự và Tư Tuyết chưa từng gặp nhau.

“Tư Tuyết cô nương, nơi này có người bị thương!”
Tư Tuyết đáp lại, tăng tốc băng bó vết thương cho người bị thương trước mặt rồi cầm hòm thuốc chạy sang chỗ khác.

“Ngươi bị thương ở đâu?” Tư Tuyết hỏi.

“Ở đây, Tư Tuyết cô nương.

” Một thị vệ trả lời.

Tư Tuyết quay ngươi đi đến rồi ngồi xuống nhìn, cả người người đó đều là máu, trên thân có vô số vết thương.


“Đau quá…” Người kia đau đớn rên.

“Kiên trì một chút.

” Tư Tuyết dừng vải ướt lau vết thương trên người hắn ta để thấy rõ xem nơi nào bị thương.

Hơn một giờ sau Tư Tuyết mới băng bó hoàn toàn cho hắn ta, đồng thời cho hắn ta dùng thuốc mà mình đặc chế.

“Hoàng thượng nhân từ.

” Ngươi kia khó khăn mở miệng nói.

Tư Tuyết cười đứng dậy đến chỗ một người bị thương khác.

“Nếu như trúng độc thì nói trước với ta.

” Tư Tuyết vừa đi vừa nói với người bên cạnh.

Vừa nói xong thì Tư Tuyết dừng chân lại, Quyền Mạch Ngự đang đứng ngay trước mặt nàng.

Tư Tuyết sững sờ hồi lâu, nàng chớp mắt, đột nhiên nở nụ cười.

“Chủ tử!” Tư Tuyết gọi Quyền Mạch Ngự, nhào thẳng vào ngực hắn, bám trên người Quyền Mạch Ngự như con gấu túi.

Quyền Mạch Ngự đưa tay ôm lấy Tư Tuyết, cúi đầu hôn nàng.

“Có nhớ ta không?” Quyền Mạch Ngự thấp giọng hỏi.

Những thị vệ của điện Cô Tinh thấy cảnh này thì không hẹn mà cùng quay người không nhìn nữa.


Điều không nên nhìn thì chớ nhìn…
“Nhớ ngài, nhớ lắm nhớ lắm, vẫn luôn nhớ ngài, muốn nhanh chóng nhìn thấy ngài.

” Tư Tuyết ôm chặt Quyền Mạch Ngự làm nũng.

“Ba ngày không gặp mà hành động của nàng lại càng làm ta vui vẻ.

” Quyền Mạch Ngự cười nhìn Tư Tuyết nói.

Tư Tuyết không nói gì nữa, chỉ ôm chặt Quyền Mạch Ngự.

Sau khi ôm hồi lâu, Tư Tuyết xuống khỏi người Quyền Mạch Ngự, dắt tay hắn, thấp giọng cười.

“Những người bị thương còn lại các ngươi phụ trách chăm sóc.

” Quyền Mạch Ngự nhìn về những thị vệ kia, nói.

“Vâng.

” Đám người vội đáp lại.

Sau đó Quyền Mạch Ngự nắm tay Tư Tuyết đi thẳng.

“Chủ tử đi đâu vậy?” Tư Tuyết ngước mắt hỏi Quyền Mạch Ngự.

“Đưa nàng trở về.

” Quyền Mạch Ngự trả lời.


Tư Tuyết nghe Quyền Mạch Ngự nói vậy thì ngẩn người nhưng cũng không nói gì thêm, cứ để Quyền Mạch Ngự dắt mình đi.

Sau khi đi một đoạn, Tư Tuyết đột nhiên nhớ ra điều gì đó, nàng ngẩng đầu nhìn Quyền Mạch Ngự.

“Chủ tử, vậy ngài thì sao? Ngài đi đâu?” Tư Tuyết hỏi.

“Đến Đông Lăng.

” Quyền Mạch Ngự trả lời, dừng một chút, hắn bổ sung: “Nam U liên thủ với Quan Cao, Đông Lăng đã bị chiếm rồi.


Tư Tuyết sững sờ sau đó im lặng hồi lâu, không nói gì cả.

“Vậy…” Tư Tuyết tiếp tục muốn hỏi gì đó.

Quyền Mạch Ngự đột nhiên dừng bước lại, Tư Tuyết cũng ngẩn người dừng theo.

“Toàn bộ hoàng thất của Đông Lăng đều đã bị giết, chỉ còn lại một công chúa, Nam U yêu cầu ta phải tự mình đến đó, Cô Vực và Đông Lăng giao hảo nhiều năm, ta đương nhiên phải cứu nữ nhi của Đông Lăng vương.

” Quyền Mạch Ngự nói với Tư Tuyết.

Nghe Quyền Mạch Ngự nói vậy, Tư Tuyết ngơ ngác gật đầu.

Vậy chắc chắn phải cứu, nhưng sao Quyền Mạch Ngự lại nói chuyện với nàng nghiêm túc như vậy chứ?


Nhấn để mở bình luận

Sủng Phi Vô Độ Cuồng Phi Phách Lối Của Bạo Quân