Tà Đạo Tu Tiên Lục


"Không xong, ta còn quên Hầu Quang Bình cũng đã ở đuổi theo chúng ta." Linh Cơ kêu thầm bất hảokhông trung truyền đến tiếng cười của Hầu Quang Bình, tốc độ của hắn, mặc dù bắt kịp Linh Cơ cùng u linh, nhưng hắn có thể bắt được một chút hành động hành động của bọn họ. Khi hắn đến, vừa lúc ở không trung thấy Linh Cơ cùng lũ u linh đối chiêu, đã nhìn thấy Linh Cơ đã hao hết năng lượng bản thân, dọa bọn u linh chạy mất, còn mình thì lại xụi lơ trên mặt đất. Bằng không, đúng là mượn mấy lá gan nữa, hắn cũng không dám ở đó mà lộ diện. Dù sao, ở trong lòng hắn cho rằng, Linh Cơ vốn là minh tộc công chúa, thực lực tự nhiên là cao nhân. Nắn nếu không có mười phần nắm chắc trước, hắn sẽ không coi thường vọng động, đây cũng là nguyên tắc làm việc của hắnTrên không trung, tiếng cười của Hầu Quang Bình tiếng cười vừa dứt, tiếng gọi to của Trần Nhược Tư lại vừa truyền vào tai Linh Cơ: "Linh Cơ, nàng ở đâu ?" Trần Nhược Tư tiếng vừa dứt, Linh Cơ thấy xa xa ánh sáng thoáng hiện rồi một chút, tiếp theo một quang cầu, tung bay lên mang theo ánh sáng rực.Tại ánh sáng chiếu rọi xuống, Linh Cơ nhìn thấy Trần Nhược Tư đang ở chung quanh hết nhìn đông tới nhìn tây tìm tìm, hắn biết Trần Nhược Tư giờ phút này vốn là đang tìm tìm chính mình, nhưng Nàng muốn trả lời Trần Nhược Tư, nhưng nàng thấy chính mình lực bất tòng tâm rồi, yết hầu nàng đúng là phát những thanh âm. Nàng cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn Trần Nhược Tư tìm quanh quẩn vô vọng, trong lòng cảm thấy không phải , nước mắt từng giọt rơi xuống"vù" tiếng xé gió vang lênmột bóng đen, từ trên trời lao xuống, cấp tốc bay xuống khu vực cáo ánh sáng, cách xa một trượng sơ với vị trí của Trần Nhược Tư.Trần Nhược Tư bị giật mình bởi bóng đen, khiến cho hắn vô cùng hoảng sợ, người run rẩy, nhưng rất nhanh trấn tĩnh, hắn nhìn chằm chằm người tới dò xét rồi một chút, tức giận mắng: "Lão ô quy hỗn đản ngươi, sao luôn như âm hồn bất tán đi theo ta? ngươi muốn dọa chết ta à?""Dọa chết rồi ngươi tốt hơn, ta còn lo lắng dọa không ngươi không chết đây?" Hầu Quang Bình cười lạnh một tiếng, nói: "tiểu tử, ngươi lúc nào lại có thể quyến rũ minh tộc công chúa thế? Nàng ta vì ngươi, thiếu chút nữa bỏ mạng rồi, ha ha ha, ngươi muốn biết tiểu tình nhân của ngươi ở địa phương nào sao?……"Trần Nhược Tư mắt trừng mắt Hầu Quang Bình, nổi giận mắng: "Con mẹ ngươi hỗn trướng lão ô quy, ngươi nghĩ rằng ta sẽ lại tin lời của ngươi nói sao? Bằng bản lãnh của ngươi, không có khả năng là đối thủ của nàng, mau cút đi, bằng không, chờ nàng trở lại, ngươi nhưng sẽ không có mạng mà quay về làm xuân thu đại mộng của ngươi đâu."Hầu Quang Bình cũng không biết là đào đâu ra tính đó, cũng không vì Trần Nhược Tư nhục mạ mà phát hỏa, hắn ngược lạivừa cười vừa nói: "Ê, thằng khốn vô tri, thật không biết trời cao đất rộng, dù sao ngươi hôm nay được chết. ta phải cho ngươi làm một việc tốt, để cho nàng công chúa tiểu tình nhân của người, cùng ngươi ra đi cũng tốt." nói xong, hắn hưng phấn nở nụ cười quỷ dị.Trần Nhược Tư thấy Hầu Quang Bình hưng phấn đắc ý như thế , đoán được hắn có mười phần nắm chắc rồi, không khỏi vì Linh Cơ lo lắng, trong lòng thầm nghĩ: "khó mà biết Linh Cơ thật sự rơi vào tay hắn hay chưa, không được, ta phải nhẹ giọng với hắn" nghĩ tới đây, mở miệng nói: "lão ô quy, ngươi luôn miệng nói cần giết chúng ta, nhưng ngay lúc đó ở chỗ này theo ta một người, mà hắn căn bản là không ở chỗ này, vậy ngươi nhưng thật ra nói nói xem, hắn người bây giờ ở nơi nào a?""ha hả, nói cho ngươi cũng không phương, ta đối với ngươi thật là rất có hảo cảm , chỉ là ngươi rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt, ta đã không có cách nào, chỉ có thể vốn là cho các ngươi này đối với khổ mệnh uyên ương, gặp trên cuối cùng một mặt, sau đó đem cho các ngươi tới hoàng tuyền rồi." Hầu Quang Bình xoay người, chỉ chỉ Linh Cơ chỗ,nơi địa phương, nói: "công chúa của ngươi tiểu tình nhân phải ở bên kia, sắp tắt thở rồi, mau đi nhìn một cái đi." nói xong, hắn hưng phấn lớn tiếng nở nụ cười.Trần Nhược Tư mặc dù không tin hắn có chỉ phương hướng có thể tìm được Linh Cơ, nhưng hắn hay là hào không lưỡng lự,không suy nghĩ thêm rất nhanh hướng về Hầu Quang Bình có chỉ phương hướng, chạy trốn rồi đi.Ánh sáng của linh phù trên không trung, khi Trần Nhược Tư rời đi dần dần ảm đạm rồi tắt, trong rừng cây lại trở lại trạng thái hắc ámTrần Nhược Tư chạy về trước được trượng, cảm thấy mùi máu xộc vào trong mũi, hắn không khỏi kinh hoảng, thầm nghĩ: "chẳng lẽ nàng thật sự gặp chiuyeenj, mùi máu này không phải là giả mà chính là mùi máu của Minh tộc nhân" Nghĩ tới đây trong lòng cảm thấy khó chịu, nước mắt không cầm được trào ra, hắn gân cổ lớn tiêng hô: "Linh Cơ, nàng có sao không, nàng ở đâu, chỗ nào? "trong bóng đêm, hắn không được phân biệt phương hướng, chỉ dựa vào mùi máu mà chạy vội tớiHầu Quang Bình ở phía sau Trần Nhược Tư chậm rãi bước tới, trêu đùa: "Hỗn tiểu tử, xem ra các ngươi hai người cảm tình rất sâu đậm?"Trần Nhược Tư trong lúc chạy vội, vấp phải vật gì đó trên ngã lăn trên mặt đất, hắn lồm cồm bò lên, thở hổn hết khóc nghe rất thương tâm: "Hỗn đản, ngươi thật vô tích sự lúc này lại còn ngã, thật vô dụng…" Truyện được copy tại Truyện FULLLúc này, cách đó không xa bên cạnh hắn, phát ra vài tiền kêu khàn khàn yếu đuối, Trần Nhược Tư nghe được liền phân biệt đương hướng âm thanh truyền đến lập tức quay đầu qua. Một mùi thơm ngát nhẹ nàng theo gió đưa tới mũi hắn. Ngửi được mùi thơm trong lòng hắn trở nên rất hưng phấn: "Làn nàng, đây là mùi hương của nàng"Bỗng nhiên, một quả cầu sáng từ sau Trần Nhược Tư nhằm hắn bay nhanh tới. Trần Nhược Tư chẳng bận tâm đến, hắn nhờ ánh sang của quang cầu thất rõ vị trí của Linh Cơ, không chậm trễ chạy ngay tớiQuang cầu này không phải là công kích Trần Nhược Tư mà hqb thấy Trần Nhược Tư chạy loạn không đành lòng, nên phát quang cầu này để chiếu sang giúp hắn. Trong lòng hắn còn một tia hy vọng nghĩ sau này có thể chiêu dụ Trần Nhược Tư phục vụ cho hắnTrần Nhược Tư nâng Linh Cơ đang thương nặng dậy, rơi nước mắt, sờ sờ trên người này không thấy có vết thương nào, liền hỏi: "có chuyện gì xảy ra, xem người nàng dường như không có một vết thương, sao lại có mùi máu, ta còn tưởng là máu của nàng? Thật là ta sợ muốn chết"Linh Cơ mở miệng mỉm cười, như không có phát ra âm thanh, nàng lắc đầu vô lực, muốn trả lời câu hỏi vừa rồi của hắnTrần Nhược Tư nhìn thấy Linh Cơ tái nhợt mặt, trong lòng thầm nghĩ: "xem hắn này hình dáng, nên vốn là năng lượng hao hết, thân thể suy yếu mà xuất hiện bệnh trạng rồi, cũng không biết chữa thương bí quyết đối với hắn có hay không sẽ có hiệu. Quản không được nhiều như vậy rồi, trước thí xem thử nói lại." muốn nghĩ tất, Trần Nhược Tư ngồi thẳng rồi thân thể, mặc niệm khu động vạn tượng Càn Khôn giới chú ngữ, sau đó mượn vạn tượng Càn Khôn giới lực lượng, vi Linh Cơ thi nổi lên chữa thương bí quyết đến.Trần Nhược Tư thấy Linh Cơ mặt tái nhợt trong lòng thầm nghĩ: "Xem bộ dạng của nàng, là do năng lượng cạn kiệt, thân thể suy yếu mà ra, không biết là bí quyết chữa thương có hiệu quả với nàng không. Kệ, cứ thử xem rồi tính" Nghĩ là làm, Trần Nhược Tư ngồi thẳng, niệm Vạn Tượng Càn Khồn chú ngữ, sau đó dùng năng lượng Vạn Tượng Càn Khôn thông qua bí quyết chữa thương cho Linh CơTheo miệng Trần Nhược Tư, trận trận kim sắc quang mang từ cổ tay hắn, không nhập vào cơ thể mà theo miệng hắn, xuất bích lục quang mang bay tới Linh Cơ trên mặt đấtCách đó một trượng, Hầu Quang Bình quan sát thấy không khỏi há hốc mồm, trong lòng buồn bực nói: "Tiểu tử này luyện của cửa công phu sao lại có phương pháp chữa thương này? Kim sắc quang mang trên cổ tay nó là cái gì đây? Xem ra tiểu tử này lai lịch không đơn giản chút nào. Chỉ cần nó quy thuận làm môn hạ của ta, tương lại nhất định có thể giúp ta một tay…., mà hắn không quy thuận tương lai nhất định là một mối họa vô cùng " Nghĩ tới đây hắn thầm thở dài một hơi rồi quyết tâm, hôm nay nếu nó quy thuận ta hắn sẽ sống còn không tuyệt không thể nương tayLúc sắc quang mang cuồn cuộn chuyển vào cơ thể Linh Cơ, một luồng ấm ấp tràn vào cơ thể nàng, khiến cho nàng cảm thấy cơ thể đang từ từ khôi phục. Lúc này nhìn thấy Hầu Quang Bình đằng chằm chằm nhìn bọn họ, mà cũng đang tiến gần đến, trong lòng sinh ra một dự cảm xấu, nàng quát to: "Trần Nhược Tư không cần lãng phí sức lực cho ta, mau dừng tay lại, lưu lại năng lượng mà tìm cơ hội tốt mà đào tẩu"Trần Nhược Tư chẳng vì tiếng quát của Linh Cơ mà đình chỉ chữa thương, lục sắc quang mang còn đang theo miệng hắn tung ra cuồn cuộn không dứt, hướng về cơ thể Linh Cơ tiến nhập. Trần Nhược Tư giờ phút này trong lòng cho rằng không có việc gì có thể hơn việc chữa thương cho Linh Cơ


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Tà Đạo Tu Tiên Lục