Tà Y


Trạm Ly Tiêu nhìn bóng lưng Thôi Bán Hạ, cánh môi khẽ nhếch, sau đó chắp tay đi tới ngự thư phòng, ánh mắt cũng chuyển thành bén nhọn... Người hắn phải đối phó đang ở chỗ này.


Thôi Bán Hạ theo Trình công công tới Vân Phượng cung, vừa đi, nàng vừa tò mò nhìn Trình công công. Trình công công này là tổng quản Vân Phượng cung, nói cũng kỳ quái, cung phi bên cạnh người ta đều là nữ quan, lại chỉ có hoàng hậu khác biệt, bên cạnh lại là công công.


Cho là ít đi một khối thịt, không có gì sự khác biệt với nữ quan... Thôi Bán Hạ yên lặng suy nghĩ trong lòng, sau đó lại hiếu kỳ quan sát Trình công công. Trình công công bộ dáng trẻ trung, cười lên còn có má lúm đồng tiền, chậc chậc, bộ dáng kia nếu nàng gặp ở kiếp trước, chắc chắn sẽ là tiểu bạch kiểm được bao nuôi nha! (nam nhân ẻo lả yếu ớt)


Bị hoàng hậu bao nuôi cũng không kém nhiều lắm, ha ha ha... Điều này cũng có thể nhỉ!


“Thôi cô nương cười cái gì vậy?” Trình công công bị tiếng cười đột ngột của Thôi Bán Hạ hù dọa.


“Không, không có gì.” Thôi Bán Hạ ho nhẹ một tiếng, nghiêm lại nét mặt, bày ra bộ dáng nghiêm chỉnh.


Trình công công cũng không hỏi gì thêm, chỉ cười nhìn Thôi Bán Hạ một cái. Thôi Bán Hạ bị nhìn đến dựng tóc gáy, hơn nữa đi vào Vân Phượng cung không thấy cũng một cung nữ nào, điều này làm cho nàng phát hoảng.


Trình công công dừng ở cửa, để Thôi Bán Hạ một mình tiến vào.


Thôi Bán Hạ nhún vai, đến cũng đã đến rồi, còn gì phải sợ nữa.


Bước vào tẩm cung hoàng hậu, Hinh hoàng hậu đang ngồi trước bàn cười nhìn nàng, trên bàn để một ít trà bánh.


“Tham kiến hoàng hậu nương nương.” Thôi Bán Hạ khom người thi lễ.


“Không cần đa lễ. Bán Hạ, ngồi đi.” Hinh hoàng hậu cười kêu nàng, thái độ rất gần gũi.


Thôi Bán Hạ ngồi đối diện Hinh hoàng hậu, có chút thận trọng nhìn nàng. Hoàng hậu tuổi cũng đã gần bốn mươi, nhưng nhìn lại như ba mươi tuổi, bảo dưỡng thật tốt, da thịt nhìn giống như thiếu nữ, phong thái duyên dáng sang trọng lại thêm một phần hồn nhiên.


Hinh hoàng hậu cười nhìn Thôi Bán Hạ trấn an: “Đừng lo lắng, ta sẽ không làm gì con, thật sự chỉ muốn cùng con tâm sự.” Sau đó tinh tế quan sát Thôi Bán Hạ, khẽ thở dài: “Dung mạo con đích thực là thừa hưởng từ Tuyết Vận.”


Nghe hoàng hậu nhắc đến mẫu thân, Thôi Bán Hạ vô cùng kinh ngạc. Trên mặt nàng hiện tại vẫn là một đống hóa trang.


“Mặc dù con che giấu, nhưng mặt mày ngũ quan vẫn giống Tuyết Vận tới năm phần.” Hinh hoàng hậu khẽ mỉm cười: “Tuyết Vận khỏe không?”


Thôi Bán Hạ kinh ngạc nhìn Hinh hoàng hậu: “Hoàng hậu, người biết...” Mẫu thân nàng chưa chết?!


Hinh hoàng hậu mặt mày dịu dàng: “Ở trên đời này không có cái gì là bí mật hoàn toàn, người muốn biết của nhất định sẽ biết, nhất là người quyền cao chức trọng.” Cho nên đối với thân thế Thôi Bán Hạ, người nên biết đều biết rõ, chỉ là không ai nói toạc ra.


Đối với việc lần này, bà thật vui mừng. Tỷ muội vẫn còn sống, đứa nhỏ của nàng cũng an toàn sống ở trong cung, vả lại ở nơi này cuộc sống của nó tốt hơn rất nhiều so với người khác đều, bởi vì được người che chở.


Không chỉ có Thôi thần y che chở, mà còn có người của Thái Y Viện, ngay cả con trai của bà - cái thằng nhóc luôn trầm ổn trấn tĩnh - tính kế với tất cả hoàng nhi, nhưng lại ra sức che chở con bé.


Thôi Bán Hạ không thể nghi ngờ là vô cùng may mắn, ở cái nơi… hoàng cung giống như chảo nhuộm đục ngầu này, chỉ có nàng sống chân thật nhất, chói mắt nhất, mới có thể khiến cho đứa nhỏ kia động lòng.


Nghe lời nói Hinh hoàng hậu, Thôi Bán Hạ cảm thấy vài năm nay bản thân lôn nơm nớp lo sợ, hành động lo lắng thân phận nhi nữ tội thần bị phát hiện thật là ngu ngốc.


Quả nhiên, trong hoàng cung này không ai đơn thuần, người đã sống qua hai kiếp như nàng cũng chẳng là gì, căn bản là âm mưu cơ chí thế nào cũng như múa rìu qa mắt thợ!


Ngẫm lại, đời này việc tà ác nhất mà nàng từng làm chính là muốn nôi dưỡng đứa nhỏ đơn thuần kia, kết quả thì sao? Nguyên tưởng rằng đã dưỡng thành một con thỏ trắng, kết quả lại là nuôi một con sõi xám xảo quyệt! Hơn nữa nàng còn bị con sói xấu xa đó ăn nuốt vào bụng!


Bây giờ còn cùng mẫu thân sói xám tâm sự!


Mẹ kiếp, nói liền nói đi! Thôi Bán Hạ dù thế nào ưỡn ngực tuyên bố: “Ta vẫn sẽ ở bên cạnh Trạm Ly Tiêu...”


“Ta sẽ không ngăn cản.” Hinh hoàng hậu mỉm cười nói: “Tiêu Nhi là nhi tử của ta, ta hi vọng nó hạnh phúc. Bán Hạ, ta phải cám ơn cho ngươi đã bên cạnh Tiêu Nhi, bởi vì có ngươi, tuổi thơ của Tiêu Nhi mới có thể không tịch mịch.” Cũng bởi vì có Thôi Bán Hạ, Tiêu Nhi mới có tâm tư ấm áp.


Không ngờ Hinh hoàng hậu sẽ nói rõ ràng như vậy, Thôi Bán Hạ vốn là chuẩn bị sẵng giọng tranh cãi, giờ lời nói bị nghẽn lại ở cổ, hơn nữa hoàng hậu còn nói cám ơn nàng, điều này làm cho nàng càng kinh sợ hơn rồi: “Ách, ta cũng không có làm cái gì có ích cho hắn...”


“Không, ngươi làm rất nhiều. Bán Hạ, ta chỉ hi vọng ngươi có thể lôn bên cạnh Tiêu Nhi, vĩnh viễn không xa rời hắn.” Hinh hoàng hậu vẻ mặt chuyển biến nghiêm túc: “Ngươi có thể hứa với ta không? Bán Hạ.”


Thôi Bán Hạ ngẩn người. Giọng điệu này là sao đây? Như thế nào giống như sợ Trạm Ly Tiêu bị nàng vứt bỏ: “Nếu nói vĩnh viễn thì quá xa vời, không chừng đến ngày nào đó Trạm Ly Tiêu sẽ thay lòng...”


“Sẽ không có chuyện đó.” Hinh hoàng hậu vô cùng tin tưởng mình con trai mình: “Người của Trạm gia một khi yêu một người chính là cả đời chung thuỷ.”


Thật sao? Thôi Bán Hạ hoài nghi, nàng nghĩ đến cái người Trạm gia đang ngồi trên long vị kia, không những hậu cung không thiếu, mà còn muốn ở chung một chỗ với hữu tướng.


Hinh hoàng hậu dễ dàng nhìn ra ý nghĩ Thôi Bán Hạ, không khỏi cười: “Hoàng thượng không giống, hơn nữa hoàng thượng cùng Hữu Tướng ở chung một chỗ, sẽ không chạm đến nữ nhân trong hậu cung.”


Giọng nói của Hinh hoàng hậu thật bình tĩnh, Thôi Bán Hạ không khỏi chớp mắt, không nhịn được bát quái: “Hoàng hậu, người không để ý sao?”


Bộ dạng Thôi Bán Hạ bát quái không khỏi khiến Hinh hoàng hậu buồn cười: “Ta và hoàng thượng cũng không có tình yêu nam nữ chân chính, trong lòng ta vốn đã có người khác.” Nàng giương mắt nhìn về phía ngoài cửa, trong tròng mắt một mảnh nhu quang.


Thôi Bán Hạ nghĩ đến ở ngoài giữ cửa là Trình công công... Trời ạ! Không thể nào! Hinh hoàng hậu nhìn Thôi Bán Hạ, thấy nàng vẻ mặt hoảng sợ, khẽ mỉm cười.


“Ban đầu ta vốn là muốn cùng hắn thành thân, nhưng hắn xảy ra chuyện, ta cho là hắn đã chết, mất hết ý chí nên để người nhà an bài vào cung, ai biết được hắn còn chưa chết, chung quy đã bỏ lỡ, không ngờ đến hắn lại giả trang thành thái giám vào cung theo ta... Hoàng thượng mặc dù biết cũng không nói gì, ngược lại hỏi ta có muốn xuất cung hay không, hắn có thể an bài. Nhưng ta không yên lòng Tiêu Nhi một người ở cung, cho nên vẫn lưu lại.”


Thôi Bán Hạ mặt ngốc sững sờ, nàng còn đắm chìm trong hoảng sợ. Thì ra là hoàng hậu thật có thể bao nuôi tình lang, hơn nữa tên tình lang này còn giả thành công công... Hoàng cung này thật quá đáng sợ, chuyện gì cũng có thể phát sinh nha!


“Ta biết rõ không thể cùng người thương ở chung có bao nhiêu khổ sở, cho nên ta sẽ không ngăn cản. Ta hi vọng Tiêu Nhi may mắn hạnh phúc, cũng hi vọng nữ nhi Tuyết Vận hạnh phúc. A, trước đây, khi ta cùng Tuyết Vận chưa gả ra ngoài còn từng nói đùa với nhau, nếu sinh ra một trai một gái có thể kết làm thông gia, không ngờ thật đúng là thành hiện thực rồi.”


Lời này Hinh hoàng hậu nói Thôi Bán Hạ đã không nghe vào rồi, nàng hiện tại đầy trong đầu rất hỗn loạn.


“...”


“Bán Hạ.”


“À?” Thôi Bán Hạ giật mình ứng tiếng.


“Vậy ta giao Tiêu Nhi cho con.” Hinh hoàng hậu giống như mẹ chồng tốt bụng vỗ nhẹ tay Thôi Bán Hạ: “Còn có, mới vừa rồi chúng ta nói là chuyện bí mật giữa hai người, đừng có nói ra ngoài!”


Hinh hoàng hậu cười rất là hiền lành, Thôi Bán Hạ lại toàn thân sợ hãi.


Nàng thế nào cảm giác Hinh hoàng hậu giống như đang cùng nàng nói... Ngươi nếu dám không tốt với con trai ta, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi.


Con bà nó! Chính vì có người mẫu thân như thế này mới nuôi dạy được đứa con thế kia, đúng là mẹ nào con nấy!


Trạm Ly Tiêu ngươi đang ở đâu? Còn không mau chạy tới cứu ta a a a ——


Trạm Ly Tiêu chính là đang bận đối phó với lão hoàng đế giảo hoạt.


Đến ngự thư phòng, Trạm Ly Tiêu cũng lười chơi chữ với Thiên Tỳ Đế, hắn còn đang vội đi Vân Phượng cung cứu Thôi Bán Hạ!


Vì vậy, mở miệng hắn liền nói ngay tới trọng điểm: “Con muốn cưới Hạ Hạ làm thái tử phi.”


“Không được!” Thiên Tỳ Đế thẳng thắng cự tuyệt: “Trẫm đã chọn cho con một thái tử phi rồi, khuê nữ của Lý thượng thư...”


Trạm Ly Tiêu không muốn nghe những thứ này nói nhảm: “Trừ Hạ Hạ, ai con cũng không muốn!”


Thiên Tỳ Đế híp con mắt, khí thế uy nghiêm khiếp người: “Ngươi bây giờ là muốn phản kháng trẫm? Đừng tưởng rằng trẫm không biết thân thế Thôi Bán Hạ, ngươi sẽ không sợ trẫm đang cơn thịnh nộ mà xử tội Thôi Bán Hạ...”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận