Tận Thế Vui Vẻ



Dư Nhạc nhìn về hướng Biển phế tích hút hai điếu thuốc, sau đó mới đóng cửa sổ xe lại, chính thức khởi động xe.

Ông ta điều chỉnh kính chiếu hậu, nhìn hai người trẻ tuổi đã ngồi ở phía sau, một lúc lâu mới hừ một tiếng.
"Nhờ phúc của hai người, tôi sẽ phải lái xe mệt muốn chết." Tay trái ông ta nắm lấy tay lái, tay phải giơ ngón giữa với Đường Diệc Bộ, "Nếu lát nữa mà va chạm..."
"Đồ tiên sinh đã nói, nếu chiếc xe này xảy ra chuyện, hắn ta sẽ tự tay giết ông." Đường Diệc Bộ lại nở nụ cười tươi rói không chê vào đâu được kia, cũng nhấn mạnh hai chữ "tự tay".
Dư Nhạc chửi thầm một câu thô tục.
Động cơ xe việt dã bọc giáp nặng nề vang lên, mấy cái màn hình thao tác xuất hiện trong tay Dư Nhạc.

Đối với thuyền trưởng phải điều khiển chủ hạm thuyền Tẩu Thạch Hào, chút thao tác này chỉ là việc cỏn con - Dư Nhạc cũng không thèm nhìn, chỉ tiện tay điểm mấy cái lên màn hình, chiếc xe đột nhiên đổi hướng, chạy về hướng rời xa Biển phế tích.
Nguyễn Nhàn tựa lên cửa sổ, cảnh hoang vắng ngoài cửa bị bóng đêm hòa tan, nhạt nhòa hẳn đi.

Chúng lùi lại như bay, cỏ cây khô cạn và cát đá nhòe thành một màu không khác nhau mấy.
Phải ở trong con thuyền rách nát một ngày, Đường Diệc Bộ hưng phấn hơn anh nhiều.

Robot hình người kia lại bắt đầu lẩm nhẩm bài "Bắt chước mù quáng" kia, lấy một tấm vải mềm tự trên kệ xuống muốn trang trí cho Châu Sắt đang gặm lưng ghế kèn kẹt kia.
"Nếu ở đây có thể tắm rửa thì tốt." Đường Diệc Bộ nhiệt tình bình luận, vứt Châu Sắt được lau khô cho Nguyễn Nhàn, ngay sau đó nhét đống lon nước anh đào trong ba lô vào thủ đông.

"Tôi vẫn luôn muốn đến Thành liên hợp ngầm, tôi muốn để lại một ấn tượng tốt cho nó."
Nguyễn Nhàn nhận lấy Châu Sắc, vật nhỏ kia lăn nửa vòng trên đùi anh rồi bắt đầu khẽ cắn nút thắt kim loại trên ống tay áo.

Nguyễn Nhàn búng vào cái vỏ dày của nó hai cái: "Có vẻ chỗ nào cậu cũng thấy hứng thú."
Có Dư Nhạc, bọn họ không thể thoải mái giao lưu nữa, ít nhất Đường Diệc Bộ sẽ không thể dùng cách nói chuyện kì quái giống trước đó.

Nguyễn Nhàn nhìn chằm chằm Đường Diệc Bộ đang liều mạng dùng khăn lông lau mặt, thả chậm hô hấp.
Trước khi đến Thành liên hợp ngầm, mình cần phải tiếp tục ngụy trang thành người yêu với robot hình người kia.

Gió êm sóng lặng là tốt nhất, nếu xảy ra chuyện gì, mình vẫn phải dùng cách hôn.

Chắc khẩu súng máu dùng để chữa thương kia phải đợi đến khi vào trong thành mới có đất dụng võ.
"Bởi vì rất mới mẻ." Đường Diệc Bộ rót nước từ máy chế nước để lau vết máu dính trên mặt.

"Mỗi khay nuôi cấy đều có một bộ sinh thái của mình, đây là một cách mạo hiểm không tệ."
Lúc nói lời này, Đường Diệc Bộ vẫn không có cảm xúc gì.

Trừ lúc cố ý ra vẻ để Dư Nhạc xem thì vẻ mặt của hắn đã sáng hơn chút.


Robot hình người kì quái đó thật sự vừa ý với chuyến du lịch này.

Cứ như bọn họ chỉ định ra nước ngoài du lịch, chứ không phải đang làm những việc nguy hiểm dưới mắt não chủ.
"À." Nguyễn Nhàn nhìn phía ngoài cửa sổ, quyết định đổi góc độ để thử.

"Tôi còn tưởng rằng cậu sẽ không dẫn theo Châu Sắt, rốt cuộc nó cũng không có tác dụng gì với cậu mà."
"Nó muốn làm bạn với chúng ta!" Trên mặt Đường Diệc Bộ viết "sao anh có thể nói như vậy", nghe vào có chút khiếp sợ.

"Nó không giống Dư Nhạc, thực đơn của nó căn bản không giống chúng ta.

Nếu không có xung đột về lợi ích thì tục ngữ nói vẫn rất đúng, nhiều bạn cũng là nhiều con đường..."
Nguyễn Nhàn bắt đầu thấy đau đầu, Dư Nhạc trên ghế điều khiển thì hừ một tiếng vang dội: "Ít nhất Dư Nhạc có thực đơn giống ngài còn biết lái xe, thứ này trừ việc kêu cạc cạc thì biết làm gì nữa? Không phải ở đâu cũng có chỗ nguy hiểm như Điểm chôn vùi."
Châu Sắt kêu cạc một tiếng rõ to, nhảy dựng lên đâm vào cửa kính chống đạn.

Tấm kính nứt ra một tiếng rắc.
Dư Nhạc: "..."
"Dư tiên sinh, căn cứ vào mức độ yêu thích của Đồ Duệ với chiếc xe này, tôi nghĩ vết nứt vừa rồi rất đáng cho một đấm." Đường Diệc Bộ khen ngợi vuốt ve Châu Sắt, nó phát ra những tiếng khò khè, híp ba con mắt nhìn chằm chằm Dư Nhạc.
"Đừng cổ vũ nó." Nguyễn Nhàn day huyệt thái dương, "Tấm kính này hỏng chẳng tốt cho ai cả, Dư tiên sinh đã sờ vào súng rồi."
Châu Sắt tủi thân phát ra những tiếng cạc cạc liên tiếp.
"Tôi tưởng nó không thích chúng ta ngày nào cũng lôi nó đi khắp nơi." Đường Diệc Bộ thò người ra sờ sờ Châu Sắt nằm ở trên đùi Nguyễn Nhàn, "Chúng ta phải đặt một cái tên cho nó."
"Tôi cảm thấy "Cầu Ngu" không tồi." Dư Nhạc nói thầm, Châu Sắt lại kêu một tiếng bén nhọn, tặng cho tấm kính chống đạn thêm một vết nứt nữa.
"Anh có ý tưởng gì không, Nguyễn tiên sinh?" Đường Diệc Bộ không để ý tới Dư Nhạc, chớp chớp mắt với Nguyễn Nhàn.

"Dù sao con người...!Khụ, mọi người đều thích đặt tên cho một thứ nào đó."
"Tôi không có ý tưởng gì, tôi cũng chưa từng nuôi con gì cả." Nguyễn Nhàn quay đầu đi, lại nhìn về phía ngoài cửa sổ lần nữa.
Cẩn thận nghĩ lại, có vẻ anh không có quá nhiều thứ thuộc về mình.

Đương nhiên, anh đã từng có tiền, có được tài sản phong phú mà người khác tích góp cả đời cũng không có.

Nhưng anh không có thời gian cũng không cơ hội để tiêu chúng -
Tuy phòng trong viện nghiên cứu được bố trí theo ý anh, nhưng ngày nào cũng sẽ có người chuyên môn đến khử trùng.

Qua 25 tuổi, bệnh tình của anh lại chuyển biến xấu, cơ bản sẽ không bước ra khỏi căn nhà của viện nghiên cứu.

Cơ thể anh dần dần suy yếu, món ăn ngày ba bữa dần dần thiếu sự đa dạng, cuối cùng chỉ có thể ăn thứ đã được xử lý đặc biệt, hoặc là dứt khoát thông qua truyền dịch và thuốc me để duy trì dinh dưỡng cần thiết.
Tài sản trong tài khoản nhanh chóng gia tăng, nhưng cuộc sống của anh lại càng ngày càng rút ngắn.
Về sau NUL-00 đã trở thành đối tượng trò chuyện duy nhất của anh.

Là người đứng đầu viện nghiên cứu, dáng vẻ bệnh tật của anh khiến người ta sợ hãi, không có mấy người dám lớn tiếng nói chuyện ở trước mặt anh, càng miễn bàn đến việc thẳng thắn tiến hành giao lưu với anh.
Mà thậm chí cái tên NUL-00 còn không phải do anh đặt, chỉ là hệ thống đánh số của dự án đó.

Nếu tất cả có thể quay lại, có lẽ anh nên đặt một cái tên đặc biệt cho nó, thậm chí anh còn chưa bao giờ hỏi về suy nghĩ của nó nữa......
"À..." Đường Diệc Bộ hơi mất mát thở dài, lôi anh ra khỏi hồi ức.

"Nói cách khác chỉ còn anh, tôi và Châu Sắt.

Bây giờ tao sẽ đọc tên, mày thích thì kêu ba tiếng, không thích thì kêu một tiếng."
Nguyễn Nhàn quay đầu lại, Đường Diệc Bộ nhấc Châu Sắt lên trước mặt mình, nhìn thẳng với ba con mắt nhỏ kia.
"Kẹo tròn."
"Két."
"Bánh trôi."
"Két."
"Su kem."
"Két......"
"Bánh rán."
"Két!"
"Nó bắt đầu run rẩy." Nguyễn Nhàn không nhìn được nữa, thân thiện nhắc nhở.

"Cậu nói cứ như rất muốn ăn nó."
"Nhưng nó là hình cầu." Đường Diệc Bộ nghiêm túc tỏ vẻ, nỗ lực đối diện với Châu Sắt.

"Những cái tên đó hay hơn Châu Sắt nhiều."
"Cậu đang muốn nói "ăn ngon hơn nhiều" sao...!Thôi, để tôi ngẫm lại." Nguyễn Nhàn day trán, cuối cùng đưa tay gõ lên người Châu Sắt.

"π, cái tên này thế nào? Ít nhất cũng có liên quan đến hình cầu."
"Cạc cạc cạc!" Châu Sắt cuống quít khẳng định.
"Vậy thì π." Nguyễn Nhàn nhún vai, "Nó thích cái tên này."
"Nghiêm khắc mà nói, cách phát âm cái này cũng là một loại đồ ăn." Đường Diệc Bộ không phản đối, "Anh chỉ bỏ thêm lớp đóng gói thôi."
"Tôi nói chen một câu ha." Dư Nhạc trịnh trọng quay đầu lại, ngắt lời cuộc đối thoại này.


"Lúc trước hai cậu đã tốt nghiệp mầm non chưa?"
Châu Sắt vừa có tên mới đã đập vào kính chống đạn lần thứ ba, Dư Nhạc nhìn vết nứt mới ra lò mà nuốt nước miếng: "Cứ coi như tôi chưa nói...!Thôi, nói chuyện đứng đắn vậy.

Hai người bao nhiêu tuổi rồi?"
"Hơn 28." Nguyễn Nhàn rất dứt khoát.

Trên một ý nghĩa nào đó, đây là lời nói thật.

Châu Sắt vừa đâm cửa kính xong lại bò lên đùi Nguyễn Nhàn, thở phì phò.
"25 tuổi." Đường Diệc đứng đắn nói dối.
"Tuổi trẻ thật tốt, còn có thể làm mấy trò con bò trước mặt đối tượng." Dư Nhạc tặc lưỡi một lát, "Người già hâm mộ lắm đấy, ông đây đã 36 rồi.

Về sau phải gọi anh Dư, nghe thấy không?"
"Dựa theo tốc độ này, chúng ta còn khoảng bốn ngày là có thể đến Thành liên hợp.

Hơn nữa tính cả thời gian tìm kiếm hỏi thăm quân phản kháng chắc cũng tầm nửa tháng.

"Về sau" của ông là chỉ trong khoảng thời gian này sao?" Đường Diệc Bộ không có ý tốt chọc chọc vết nứt trên kính.
"Bốn ngày mẹ nhà cậu, ông đây còn phải ngủ!"close
"Ông có thể trao quyền cho tôi, tôi giúp ông lái-"
"Nằm mơ!" Dư Nhạc phì một tiếng, thuận tay ấn vào icon âm nhạc.

Tiếng nhạc Bach(*) bay ra, khuôn mặt Dư Nhạc khổ sở hẳn đi: "Mẹ ông Đồ Duệ..."
(*) Johann Sebastian Bach là nhà soạn nhạc, nghệ sĩ organ, vĩ cầm, đại hồ cầm, và đàn harpsichord người Đức.
Ông ta điều chỉnh vòng tay kim loại của mình, không đến mười giây sau, nhạc Bach bên trong xe biến thành tình ca réo rắt.

Lão Dư haiz một tiếng thật dài, rung đùi đắc ý theo nhịp.
"Có bài của Coral · Wang không?" Đường Diệc Bộ bắt đầu gọi món ăn.
Dư Nhạc liếc hắn một cái, mơ hồ ậm ừ.
"Có bài của Coral · Wang không, anh Dư?" Đường Diệc Bộ rất biết tiến lùi.
"Chờ phát xong bài này, tôi sẽ bật cho cậu một bài, khẩu vị của tên nhóc cậu cũng đại chúng đấy." Dư Nhạc vừa lòng tỏ vẻ, "Hơn nửa đêm lái xe cũng nhàm chán, nói chuyện với tôi một lát, tôi bật năm bài cho cậu."
Đường Diệc Bộ nhanh chóng gật đầu.

Nguyễn Nhàn xé một túi thịt bò viên, không có ý định gia nhập cuộc trò chuyện.

Đáng tiếc Dư Nhạc không buông tha anh dễ dàng như thế - không biết là tò mò hay là thật sự có lòng nghi ngờ, thuyền trưởng tiền nhiệm của thuyền Tẩu Thạch chọn một đề tài khá trí mạng.
"Hai người quen nhau như thế nào?" Từ góc độ này, bọn họ chỉ có thể nhìn thấy gáy của Dư Nhạc, cùng với đôi mắt sắc bén trong kính chiếu hậu: "Tôi nói chứ chất lượng của hai cậu rất tuyệt.

Thời buổi này phần lớn những người có thể sống sót đều là dưa vẹo táo nứt, thỉnh thoảng có một mỹ nhân thì cũng chỉ muốn yên ổn, cùng lắm là xứng với một tên dưa vẹo táo nứt thôi.

Đừng nói đến xác suất đồng tính, hai người khác phái đều hoàn hảo đã rất hiếm thấy rồi.

Quen biết trước tận thế? Hay là...?"
Nguyễn Nhàn lập tức cảnh giác.

Không nhắc đến việc hiểu biết của mình về thế giới này không nhiều, bởi vì sức khỏe nên kinh nghiệm yêu đương của anh cũng bằng không.

Mà Dư Nhạc lại là một tay già đời, sợ rằng mình nói vài câu đã lòi đuôi rồi.
Anh dừng động tác nhai nuốt, nhìn về phía Đường Diệc Bộ, cố để giọng nói lười biếng chút: "Cậu nói đi, Diệc Bộ."
"Sau tận thế." Đường Diệc Bộ vô cùng tự nhiên tiếp nhận đề tài, đôi mắt hơi cong lên vì nụ cười.

"Chính là trùng hợp như vậy, không phải trước kia tôi ở khay nuôi cấy 1036 sao?"
"Ừm, cái này tôi đã nghe Đồ Duệ nói rồi."
"Lúc ấy tôi ở bên ngoài tìm tài nguyên quý giá, kết quả gặp gỡ Nguyễn tiên sinh mới bò từ cabin ngủ đông ra.

Khi đó anh ấy vẫn còn mơ màng, ngay cả đứng cũng không vững.

Tôi ôm anh ấy về căn cứ, cứ như vậy mà quen biết."
"Ai da, anh hùng cứu mỹ nhân à."
Khuôn mặt Nguyễn Nhàn có chút cương cứng, lời nửa thật nửa giả này của Đường Diệc Bộ khiến cả anh cũng phải tin.
"Tóm lại là có mối quan hệ như thế, tính cách của hai chúng tôi cũng rất hợp nhau.

Thường xuyên qua lại, mọi chuyện liền thành bây giờ." Đường Diệc Bộ sờ sau gáy Nguyễn Nhàn.

"Cứ như vậy."
"Lừa con nít đấy hả?" Dư Nhạc bám riết không tha, "Tiểu Nguyễn, cậu nói tiêp đi.

Rốt cuộc vì sao hai người lại yêu nhau? Cậu không giống loại người sẽ lấy thân báo đáp, sao lại coi trọng tên nhóc khiến người ta ghét bỏ này? Nếu ngày nào đó cậu muốn đá hắn, tôi cũng có thể suy xét về nam giới..."
"Ban đầu tôi cảm thấy hắn rất phiền nhân." Nguyễn Nhàn nuốt thịt bò viên trong miệng xuống, bình tĩnh nói.


"Khi đó cơ thể tôi yếu muốn chết, chuyện đầu tiên hắn làm là hôn tôi."
Nếu Đường Diệc Bộ đã ném lá bài này đến thì anh cũng có thể tiếp được.
"Đó là bởi vì thân thể của anh...!Anh yêu cầu hô hấp nhân tạo!" Đường Diệc Bộ oan ức kêu lên, không biết vẻ oan ức kia có phải giả vờ không.
"Không ảnh hưởng đến việc tôi thấy cậu rất phiền.

Mặt khác, không có bao nhiêu đàn ông thích bị một tên đàn ông khác ôm vào lòng đâu."
"Ê, anh nói vậy là làm khó người khác, tôi không thể kéo hay là khiêng -"
Nguyễn Nhàn bật cười.

Nội dung cuộc đối thoại này và phản ứng đều rất hợp lý, cho dù là ai cũng không tìm được điểm khả nghi.
"Chúng tôi thật sự quen biết như vậy, không tính là vui vẻ lắm." Nguyễn Nhàn nhún vai với Dư Nhạc, "Đến nỗi tôi thấy hắn thế nào á? Sau đó tôi phát hiện hắn là một người đơn thuần một cách bất ngờ.

Có một lần rõ ràng sắp bị đánh lén, tên ngốc này vẫn còn kéo tôi nhảy một khúc bên ngoài phế tích.

Tôi biết hắn không nghĩ quá nhiều, nhưng...!cảm giác cũng không tồi."
"Ồ, được đấy Tiểu Đường." Dư Nhạc huýt sáo.
"Còn nữa, tôi thích đôi mắt của hắn, cứ như vậy." Nguyễn Nhàn lại ném một viên thịt bò vào trong miệng, đưa cái túi nhựa cho π trên đầu gối.
"Anh thích đôi mắt của tôi?" Đường Diệc Bộ dán mặt qua, "Anh chưa từng nói với tôi..."
"Đừng quá đắc ý." Nguyễn Nhàn đẩy mặt robot hình người kia ra.

"Người tỏ tình là tôi, tên này cũng đồng ý.

Tạm thời tôi cũng không có ý định tìm đối tượng khác.

Còn có muốn hỏi nữa không? Hỏi thêm một câu thì phải trả phí đấy nhé."
"Haiz, đáng tiếc." Dư Nhạc tăng nhanh tốc độ.
Lúc Nguyễn Nhàn dựa vào lưng ghế, Đường Diệc Bộ lại thò đầu qua, nhanh chóng cọ vào gò má anh.
"Anh thật sự thích đôi mắt của tôi sao?" Robot hình người kia hứng thú bừng bừng tiếp tục.
"Câm miệng đi."
"Tôi có thể cho anh nhìn nhiều hơn." Đường Diệc Bộ vui vẻ đáp, "Dù sao tôi cũng sẽ không nhìn chán."
Hô hấp của Nguyễn Nhàn dừng lại trong chớp mắt, sau đó anh nở một nụ cười hoàn mỹ của người yêu với Đường Diệc Bộ, tiếp tục ăn thịt bò viên trong túi.
Lão Dư trợn trắng mắt, lướt danh sách bài hát một lát mới đổi sang bài "Không từ mà biệt" của Coral · Wang.

Ông ta đột nhiên đánh tay lái, thời gian đã đến gần đêm khuya.
"Thấy không, bên kia chính là tường chết của khay nuôi cấy 1036."
Ông ta hất cái cằm râu ria xồm xoàm về phía bên phải cái xe.

Tường chết đen sì gần như bị bóng đêm nuốt hết.
"Lại đi về phía trước thêm mấy km sẽ là bức tường chết của thành phố này.

Thành phố ngầm cách khay nuôi cấy trong rừng rậm mấy cái đầm lầy và núi non.

Muốn đến thành phố ngầm, Biển phế tích là con đường an toàn nhất.

Nếu không phải chọn đường núi, đường biển, hoặc là số 1489..."
Ông ta còn chưa nói xong, vòng tay điện tử của Nguyễn Nhàn đã phát ra những tiếp bíp bíp.
"Ai da, nơi này còn có tín hiệu? Mới mẻ vậy." Lão Dư đạp phanh, chiếc xe rãi dừng lại ở hoang dã trung.

"Nhận đi?"
Nguyễn Nhàn liếc qua cái tên trên màn hình, sau đó xoay người lại, chắn Đường Diệc Bộ khỏi phạm vi rà quét của màn hình.
Sau lưng anh hơi đổ mồ hôi.
Tên của Quan Hải Minh nhảy lên trên màn hình, nhưng rõ ràng hắn không nên có năng lực gửi tín hiệu ra ngoài tường chết mới đúng.

Bọn họ vừa mới lừa được Dư Nhạc, thử thách đã đến một lần nữa-
Ở trong lòng Quan Hải Minh, Đường Diệc Bộ không phải là bạn trai ngọt ngào của anh, mà là STR-Y loại 307a231 gần như không có ý thức.
Chuyện này phiền toái rồi..


Nhấn để mở bình luận

Tận Thế Vui Vẻ