Thập Niên 70 Ấm Áp



"Cái kia, chị....!Chị trở về làm lại cho em, chị đột nhiên có chút đói bụng.

"Ôn Hân liếm liếm vụn bánh táo trên khóe miệng, cố gắng giữ lại hình tượng cho chính mình.
Tiểu Hắc Tử ngược lại rất săn sóc, nhìn Ôn Hân đổ đầy mồ hôi không tiếp tục làm khó cô về vấn đề này, đổi sang đề tài khác, ánh mắt sáng ngời, ánh mắt đầy sùng bái, "Chị, chị vừa mới chạy thật nhanh! ”
Ôn Hân không khách khí cười cười, "Đương nhiên, bằng không sao lại là chị của em! ”
"Phần tử xấu đó cũng là chị bắt được sao? Sao chị lại bắt được hắn? Chị thật tuyệt vời! "Tiểu Hắc Tử không nhìn thấy thời khắc đặc sắc kia, thập phần tiếc nuối hỏi thăm.
Ôn Hân há miệng muốn khoe khoang, nhưng bỗng nhiên nhớ tới chuyện vừa rồi, lại vội vàng khép miệng lại, quay đầu khẩn trương nhìn xung quanh, đưa tay lên miệng ra hiệu, hạ thấp giọng, "Suỵt, chuyện này ngàn vạn lần đừng ra ngoài nói bậy, đây chính là chợ đen, nếu bị người khác phát hiện chúng ta đi bán đồ kia, bị người ta bắt được, đó cũng không phải chuyện nhỏ, không là sẽ bị bắt đi phê bình và đánh đập! ”
Tiểu Hắc Tử nhìn bộ dáng ôn Hân bỗng nhiên nghiêm túc chớp chớp mắt, nghe được bị phê bình, đánh đập tức thu lại vẻ mặt, nghiêm túc gật gật đầu, " Em biết, thắng quân ca đã nói với em, bảo em đi cung tiêu xã bán.


Ôn Hân hài lòng gật đầu, cô không nhìn lầm người, thằng nhóc này thông minh đấy.
"Tiểu Hắc Tử ~"

Hai chị em vừa mới thỏa thuận xong về vấn đề này, phía sau liền truyền đến một trận hô hoán, hai người quay đầu nhìn lại, phía sau là một con lừa nhỏ quen thuộc, lắc lắc hai cái lỗ tai nhỏ, lôi kéo một chiếc xe ván gỗ rách nát đang chạy về phía hai người bọn họ.
Trên xe lừa một trái một phải ngồi, đội trưởng Triệu vẻ mặt nghiêm túc cùng Vương Đại Lực vẻ mặt vui mừng.
" Anh Đại Lực" Tiểu Hắc Tử vui vẻ vẫy tay chào.
Có xe lừa để ngồi, có thể tiết kiệm cho bọn họ không ít thời gian, xe lừa dừng bên cạnh hai người, Ôn Hân cùng Tiểu Hắc Tử lập tức vui vẻ lên xe.

Trên xe chở rất nhiều đồ tốt, Tiểu Hắc Tử mới lạ lật xem, Vương Đại Lực ở bên cạnh giới thiệu, nói đây đều là phần thưởng của các cá nhân tiên tiến trong đội do xã nhân dân cấp.
"Hai người sao lại đi cùng nhau, đây là lên trấn làm gì vậy?" Vương Đại Lực khác với Triệu Thắng Quân và Lương Cao Tử, tính cách hoạt bát, tuy rằng từ khi Ôn Hân lên xe, tầm mắt của anh ta chưa từng dám dừng lại trên người cô, nhưng rốt cuộc vẫn dám lấy hết dũng khí nói chuyện phiếm với cô gái xinh đẹp này.
Ôn Hân cùng Tiểu Hắc Tử trao đổi một ánh mắt, Tiểu Hắc Tử dẫn đầu mở miệng, " Em, lên....!Lên trấn đi cung tiêu xã đổi trứng cho mẹ.

"Nói xong còn chột dạ sợ Vương Đại Lực không tin, cố ý mở giỏ của mình ra, cho Vương Đại Lực nhìn cái giỏ trống rỗng.
Nhưng mở giỏ ra, lại lộ ra một cái hộp cơm, Tiểu Hắc Tử mới nhớ ra, vội vàng lấy hộp cơm ra, đặt vào trong giỏ của Ôn Hân, "Chị Ôn Hân, hộp cơm này cho chị.


Hộp cơm này là Lương Cao Tử đưa tới vào buổi sớm hôm nay, Ôn Hân đi ra ngoài liền nhìn thấy hộp cơm này đặt ở trên tường ở sân, giống hệt cái Lương Cao Tử đưa tới ngày hôm qua, Ôn Hân rất buồn rầu, trải qua chuyện ngày hôm qua ở nhà anh ta ăn cơm, Ôn Hân không muốn đi nhờ vả ăn cơm cùng nữa, nhưng còn chưa có thời gian hơn nữa cũng không biết phải mở miệng với Lương Cao Tử như thế nào.
Bên trong hộp cơm trưa vẫn còn đặt một chiếc bánh bột ngô trộn bột mì tinh và một quả trứng luộc.

Ôn Hân không ăn, vừa lúc buổi trưa làm xong bánh táo, liền cùng Tiểu Hắc Tử cùng nhau lên trấn, lúc xuất phát, Ôn Hân mắt liếc tới hộp cơm này, vì thế liền mang theo cho Tiểu Hắc Tử làm cơm trưa.

Thiếu niên choai choai đang tuổi lớn Tiểu Hắc Tử, một ngày hai mươi bốn giờ, cơ hồ mỗi một khắc đều là đói bụng, nghe Ôn Hân nói cho nó ăn, lại là loại bánh ngô trộn mì và trứng gà luộc, trên đường không nói hai lời liền ăn hết, một buổi chiều nhiều chuyện bận rộn như vậy nên không để ý đến, lúc này mới nhớ tới nên đem hộp cơm trả lại cho Ôn Hân.
Hộp cơm này có đặc điểm rất riêng, vốn là một hộp cơm sắt màu xanh quân đội bình thường, không có gì kỳ quái, nhưng mẹ của Lương Cao Tử là một người phụ nữ siêng năng, nhất định phải khoác tấm vải bên ngoài hộp cơm, lấy từng miếng từng miếng vải may cùng một chỗ, một mặt vì giữ ấm, cũng vì tránh cho hộp cơm bị va đập.

Nhưng lần này, bị Vương Đại Lực tinh mắt nhìn thấy.
Đây rõ ràng chính là hộp cơm sáng nay Lương Cao Tử cầm mà!
Trong lòng Vương Đại Lực hốt hoảng, Ôn Hân ở bên cạnh giải thích với anh lý do lên trấn là để gửi thư giới thiệu cho trạm y tế, anh cũng không nghe thấy, trong đầu toàn là hộp cơm của Lương Cao Tử.
Anh sững sờ ngẩng đầu nhìn Ôn Hân, tầm mắt dừng lại trên khuôn mặt tươi cười của Ôn Hân, ngày đó lúc té xỉu cô nằm trên chiếc xe lừa này, Vương Đại Lực cẩn thận đánh giá diện mạo của cô, nhưng ngày đó sắc mặt cô nhắm mắt lại cũng không tốt, trước mắt tươi cười sáng sủa, ánh mắt đen nhánh sáng ngời giống như bầu trời đầy sao ban đêm ở Dương Thạch Tử, vừa nhìn như vậy, thật sự so với Lý Nhị Nữu xinh đẹp gấp trăm lần.


Một cô gái xinh đẹp như vậy, sao có thể tiện nghi cho Lương Cao Tử xấu xa kia chứ, nếu cô ấy làm đối tượng của Lương Cao Tử kia, Vương Đại Lực trong lòng ngàn vạn lần không phục!
Ôn Hân cảm nhận được ánh mắt Vương Đại Lực, nghi hoặc nhìn về phía anh ta, tầm mắt hai người giao nhau, Vương Đại Lực vội vàng quay mặt đi chỗ khác, cúi đầu ngập ngùng nói, " Hai người....hai người giữa trưa ở...!Ăn trong thị trấn, hả? ”
Vương Đại Lực trong lòng làm điều bất chính, Ôn Hân và Tiểu Hắc Tử cũng đều mang theo ý định xấu, hai người chột dạ liếc nhau, Ôn Hân trả lời, "À, buổi trưa tôi và Tiểu Hắc Tử đi ra vừa vặn gặp nhau, cậu ấy không ăn cơm, tôi vừa vặn mang theo cơm dư, ngay trong trấn liền cùng nhau tùy tiện một ít.


Vương Đại Lực giống như bắt được vấn đề, vẻ mặt nghiêm túc ngẩng đầu nói với Ôn Hân, "Sao có thể ăn tùy tiện, hai người cũng không thể như vậy, ăn cơm phải ăn nghiêm túc, mang theo một hộp cơm ăn tùy tiện, giống ngày đó cô bị đói ngất xỉu, thiếu chút nữa dọa tôi chết.


Ôn Hân hồ nghi nhìn Vương Đại Lực, cảm thấy lời này của anh ta rất kỳ quái, Tiểu Hắc Tử cũng ngẩng đầu nhìn Vương Đại Lực kỳ quái.
Vương Đại Lực nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của hai người, phản ứng lại, vội vàng giải thích, "Không phải, ý tôi là ngày đó, cô ngất xỉu, cô nằm trên xe lừa của tôi, lúc đưa cô đến trạm y tế trấn, tôi còn tưởng cô đã chết, thiếu chút nữa dọa chết tôi.


Ôn Hân kỳ thật không biết ngày đó mình hôn mê là như thế nào đi đến trạm y tế được, trước khi hôn mê xung quanh chỉ có một mình Triệu Thắng Quân, sau khi tỉnh lại cũng chỉ có một mình Triệu Thắng Quân, vì vậy Ôn Hân đương nhiên coi như Triệu Thắng Quân một mình đưa cô đến trạm y tế.

Cô không biết, Vương Đại Lực trước mắt này cũng đưa tay ra giúp đỡ khi mình hôn mê.
Vương Đại Lực hiển nhiên từ ánh mắt mê mang của Ôn Hân, không ngờ chính mình ra sức giúp cô, mà cô gái xinh đẹp này cũng không biết?
"Cái gì? Cô không biết sao? "Vương Đại Lực không tự chủ được tăng âm lượng.
"Anh Thắng không nói với cô sao? Làm thế nào có thể! "Vương Đại Lực rất tức giận, cảm thấy Thắng Quân ca không có suy nghĩ gì đến mình, chuyện tốt anh hùng cứu mỹ nhân này sao có thể không nói cho người ta biết được.
Ôn Hân nhìn Vương Đại Lực rất kích động, vội vàng trấn an anh, "À, ngày đó anh ta cũng không nói chuyện với tôi, có thể đã quên.


"Quên đi? Chuyện này cũng có thể quên?!" Vương Đại Lực kinh ngạc giật mình nói!
"Chuyện này sao có thể quên được không?" Vương Đại Lực quả thực không thể tin được.
"Hôm đó tôi kéo xe đưa cô đến thị trấn, đến trạm y tế, bởi vì tôi phải đi lấy hạt giống cho đội trưởng ở công xã, không thể trì hoãn, mới để anh Thắng đưa cô vào.

Dọc theo đường đi chỉ có hai người chúng ta, chỉ có hai người mà anh ấy cũng có thể quên? "Vương Đại Lực cực lực muốn chứng minh bản thân trước mặt cô gái xinh đẹp, càng nói càng kích động, thanh âm bất giác càng ngày càng cao.

"Ba!"
Một bàn tay hạ xuống sau gáy Vương Đại Lực, khiến anh ta cúi đầu một cái, mới cắt đứt lời oán giận của Vương Đại Lực.
"Dọc theo đường đi cậu gào lên cái gì, gào to cái rắm cậu! Không thể yên tĩnh được à? "Đội trưởng Triệu ngồi bên cạnh vẻ mặt nghiêm túc rốt cục nhịn không được ra tay, lớn tiếng quát lớn Vương Đại Lực bên cạnh.
Vương Đại Lực bị một cái tát đánh trở lại hiện thực, rốt cuộc là Đội trưởng Triệu, không giận tự uy, Vương Đại Lực yên tĩnh trở lại, ngồi ở một bên vuốt ve cái gáy, một bên nhỏ giọng lẩm bẩm sự bất công của mình.
Ôn Hân nhìn thoáng qua đội trưởng Triệu đang lái xe, đội trưởng Triệu bình thường rất nghiêm túc, nhưng Ôn Hân có thể nhìn ra, hôm nay tâm tình của ông rất không tốt, sắc mặt đặc biệt ngưng trọng, cũng không phải nghe Vương Đại Lực nói mới tức giận, mà là thời điểm lúc cô vừa mới lên xe, tâm tình đã không tốt.
Đội trưởng Triệu ở Dương Thạch Tử rất có uy nghiêm, không chỉ Vương Đại Lực không nói gì nữa, ngay cả Tiểu Hắc Tử cũng sợ hãi an tĩnh ngồi ở một bên, một xe người trầm mặc đi về Dương Thạch Tử.
Xe lừa đậu trong khu sinh hoạt của đại đội, mấy người xuống xe, Ôn Hân nhìn Vương Đại Lực không có tinh thần, đi qua mỉm cười cảm ơn, "Đồng chí Đại Lực, tôi còn chưa nói với anh một câu cảm ơn, cám ơn ngày đó anh đã đưa tôi lên trấn.


Vương Đại Lực lập tức đỏ mặt, gãi gãi đầu khẩn trương nói, "Không có...!Không có việc gì đâu, không quan trọng, không quan trọng.


"Mau đem những thứ này chuyển vào, để cho bọn họ nhanh chóng đến đại đội mang đồ về." Đội trưởng Triệu nghiêm mặt ra lệnh cho Vương Đại Lực, mệnh lệnh xong liền dùng vẻ mặt lão đại mất hứng chắp tay sau lưng, thoạt nhìn rất tức giận.
Ôn Hân nhìn bóng lưng Đội trưởng Triệu, "Đội trưởng Triệu làm sao vậy? ”
Vương Đại Lực đứng đối diện Ôn Hân, đang lo không tìm được lời nào để đáp lại, vội vàng trả lời, "Ai, ông ấy không phải đối với cô đâu, cô không nên để trong lòng.

Hôm nay lên trấn, xã thông báo các đại đội năm nay sẽ được lắp điện lại không có Dương Thạch Tử chúng ta, đội trưởng tức giận cùng bọn họ cãi nhau một trận, năm trước đã nói muốn lắp điện cho Dương Thạch Tử chúng ta, năm ngoái liền kéo dài đến năm nay, kết quả năm nay vừa đi, lại không có đại đội chúng ta, đội trưởng tức giận chuyện này.


Lắp điện? Đây thực sự là một vấn đề lớn..


Nhấn để mở bình luận

Thập Niên 70 Ấm Áp