Thập Niên 70 Thầy Đoán Mệnh Làm Nam Thanh Niên Trí Thức



Lúc này, thôn y Lý, cha của Lý Đại Thuận đang hớt hải phân phó người đi thông báo cho Điền đội trưởng: “Ai nhanh chân chạy đi tìm Điền đội trưởng đi, báo rằng Vương Thủ Nghĩa sốt cao, sau gáy chảy nhiều máu, cần phải đưa lên bệnh viện trên huyện gấp, nếu chậm trễ sợ rằng nguy hiểm tính mạng mất.

Mau mau, mau đi mượn máy kéo đưa nó đi bệnh viện, khẩn trương lên.”Đội sản xuất có một cái máy kéo, do Điền đội trưởng đích thân quản lý, trong năm ngoại trừ ngày mùa ra thì tất cả thời gian còn lại máy kéo dường như không nhúc nhích.

Người trong thôn chỉ cần rảnh rỗi là nguyện ý tới lau chùi bảo dưỡng vì đây chính là bảo bối của cả đại đội.Sau khi Vương Thủ Nghĩa được đưa đi, đám đông mới chịu giải tán, lục tục kéo nhau xuống ruộng.


Nhưng vừa trông thấy Văn Trạch Tài vẫn ung dung điềm tĩnh làm việc như thường thì ai nấy đều rất lấy làm lạ.Họ cũng giống như Lý Đại Thuận, đều cho rằng sự việc Vương Thủ Nghĩa gặp nạn lần này quá sức trùng hợp, không tài nào lý giải nổi.Thương tình mọi người cùng trong tình trạng hoang mang bối rối như mình ban nãy, Lý Đại Thuận bèn đem cuộc đối thoại giữa mình và Văn Trạch Tài ra thuật lại chi tiết một lượt.Nghe xong, tất cả vẫn giữ nguyên thái độ bán tín bán nghi.

Sự việc lần này quá khó hiểu, gì thì gì cũng phải do chính đương sự nói ra mới thuyết phục được.

Thôi thì cứ đợi Vương Thủ Nghĩa bình an quay về hẵng hay.

Thế là bình luận thêm đôi câu nữa, cánh đàn ông tạm gác chuyện này sang một bên, nhanh chóng bắt tay vào việc kẻo trễ.Trong khi ấy, nhóm đàn bà phụ nữ vẫn túm năm tụm bảy bàn tán không ngớt, họ không thể kiên nhẫn ngồi đợi Vương Thủ Nghĩa mà phải tự mình tìm kiếm chân tướng cho bằng được.

Như mọi khi, Dương Diễm Cúc luôn là người ăn to nói lớn nhất hội, cô ta vừa mở miệng liền khẳng định hung thủ làm Vương Thủ Nghĩa bị thương chính là Văn Trạch Tài: “Không phải anh ta thì còn ai vào đây được nữa.

Sao trước kia không nghe nói anh ta biết xem bói đoán mệnh, tự nhiên hôm qua mới phán mấy câu mà hôm nay Vương Thủ Nghĩa đã sống dở chết dở rồi kìa.”Dương Diễm Cúc vừa dứt lời, cơ hồ mấy người phụ nữ vây xung quanh nhao nhao hết cả lên: “Đúng đúng, tôi cứ cảm thấy chuyện này bí ẩn thế quái nào ấy.”“Chứ còn gì nữa, ai đời vừa mở miệng đã đòi người ta mười đồng tiền.

Hừ, hắn tưởng tiền từ trên trời rơi xuống chắc.


Trong đây chắc chắn có ẩn tình, sợ rằng tám chín phần là giống y những gì Diễm Cúc đã phỏng đoán.”Nhận được sự đồng tình, Dương Diễm Cúc càng hăng hái gấp bội.

Cô ta tự tin ngồi thẳng lưng, hào hứng xắn ống tay áo chuẩn bị hoá thám tử phân tích manh mối.Rất tiếc, Dương Diễm Cúc chưa kịp khua môi múa mép thì lập tức bị chặn đứng bởi một giọng nữ cao vút, đầy uy quyền: “Mấy người này không đi làm đi túm tụm lại đây buôn chuyện gì thế hả? Hay hôm nay khỏi cần chấm công để các người tha hồ ngồi đây buôn bán nha!”Tức khắc, mấy người phụ nữ không dám nói thêm câu nào, vội cum cúp kéo nhau tản ra.

Đồng minh đi mất, Dương Diễm Cúc tức phát điên nhưng không dám thể hiện thái độ gì, chỉ có thể cắn răng lên tiếng: “A, hoá ra là cán bộ Xuân Hoa, hèn chi lớn giọng dữ vậy!”Đương nhiên, ai cũng dễ dàng nghe ra ý tứ trong câu nói của Dương Diễm Cúc.

Đúng vậy, cô ta rất không ưa Chu Xuân Hoa bởi Chu Xuân Hoa có quan hệ mật thiết với Điền Tú Phương.Vốn dĩ trước đây Chu Xuân Hoa là bạn gái của Điền Kiến Quốc, con trai trưởng Điền gia nhưng không hiểu vì lý do gì mà cuối cùng bọn họ lại chia tay, Điền Kiến Quốc đi lấy người khác còn Chu Xuân Hoa chọn phận gái lỡ thì, ở vậy biết bao năm trời.

Song hiện tại cô đảm đương chức vụ người chấm công vậy nên trong thôn mới dấy lên ngờ vực Chu Xuân Hoa và Điền Kiến Quốc có gian tình.Trước thái độ không phục của Dương Diễm Cúc, Chu Xuân Hoa oai phong chống nạnh, quát lớn: “Giỏi ha, vẫn còn đứng đây trả treo được cơ à.

Cô thử nói thêm tiếng nữa xem!”Xưa giờ Chu Xuân Hoa nổi tiếng là người phụ nữ cứng rắn, không ngại đụng chạm phiền phức, lại còn đường đường là cán bộ thôn thế nên dĩ nhiên Dương Diễm Cúc nào dám đắc tội, chỉ đành nuốt hận vào lòng rồi hậm hực bỏ đi.Nãy giờ Điền Tú Phương chỉ tập trung vào công việc, không để ý xung quanh cho nên lúc ngẩng đầu lên cô mới phát giác hình như không khí có vẻ trầm hơn hẳn so với ban nãy thì phải.


Đang ngơ ngác không hiểu tại sao thì Điền Tú Phương nhận được cái nháy mắt ra hiệu của Chu Xuân Hoa.

À, thì ra chị Xuân Hoa ra mặt trấn áp giúp, tức thì Điền Tú Phương cong cong khoé miệng nở một nụ cười nhẹ nhõm.Tinh mắt phát hiện ra động tác nhỏ của hai người họ, Dương Diễm Cúc bĩu môi khó chịu, lụng bụng chửi thầm vài câu.

Một người phụ nữ đứng kế bên nghe thấy vội vàng kéo kéo ống tay áo ra hiệu.

Dương Diễm Cúc gạt phắt đi rồi nghiến răng lầm bầm trong miệng: “Chửi hai câu thì đã làm sao, không lẽ dám lại đây đánh tôi chắc.

Tôi thách đấy!”.


Nhấn để mở bình luận

Thập Niên 70 Thầy Đoán Mệnh Làm Nam Thanh Niên Trí Thức