Tiên Ngạo


Dư Tắc Thành bắt đầu thu vét điên cuồng, chọn lựa thu thập, sau thấy chậm chạp, hắn bèn dùng thế giới Bàn cổ hấp thu tất cả những thứ có ở nơi này. Ngay cả đất hắn cũng đào sâu bảy thước, sau đó mới tiến hành phân loại chọn lọc.


Kim loại kỳ dị do thiết thụ hóa thành có tới mười ba loại, mỗi loại có tới mười vạn cân, trứng điểu yêu còn nguyên vẹn có ba ngàn trứng, trứng các loại cổ trùng có mười một loại, tổng cộng ba vạn trứng, ba ngàn cân thần thổ. Những vật phẩm khác còn đang kiểm kê.


Thân Thụ Yêu bị cắt rời ra từng đoạn, rốt cục thụ tâm cũng lộ ra, to chừng một thước, chẳng khác tim người. Đặc biệt cứ cách bảy ngày nó lại đập một cái, so ra mạnh hơn gấp mấy lần Bất Tử Thụ Chi mà hắn cướp được của A Bà Cụ La Ma Thần.


Đây là Tiên Thiên Linh Bảo, Dư Tắc Thành mừng rỡ vô cùng, hắn lập tức cắt ngang quá trình tiến hóa của thế giới Bàn cổ, thu Tiên Thiên Linh Bảo này vào, sau đó ra lệnh cho thế giới Bàn Cổ dốc hết toàn lực sử dụng Ngũ Hành Thiên Diễn quyết, luyện hóa Tiên Thiên Linh Bảo thụ tâm của Thụ Yêu này chuyển sang Tiên Thiên Linh Bảo hệ Thổ. Như vậy mình sẽ có đủ năm món Tiên Thiên Linh Bảo Ngũ Hành, có thể khiến cho thế giới Bàn cổ tiến hóa đầy đủ Ngũ Hành, trở nên hoàn mỹ.


Lập tức thế giới Bàn cổ chấm dứt quá trình tiến hóa, bắt đầu quá trình luyện hóa. Quá trình này rất lâu, cần phải mất từ vài năm tới mười năm. Khi đó Ngũ Hành đầy đủ, lại phải bắt đầu tiến hóa tiếp. Xem ra trong vòng mười năm tới, thế giới Bàn Cổ của mình sẽ không thể phát huy tác dụng, chỉ có thể xem như một pháp bảo trữ vật siêu cấp.


Bất quá công tác thu thập Ngũ Hành Tiên Thiên Linh Bảo này rốt cục đã hoàn thành, nguyện vọng canh cánh bên lòng bao nhiêu năm qua đã thu thập đầy đủ. Đây quả thật là chuyện như trong mộng, nhưng rốt cục mình cũng đã hoàn thành. Dư Tắc Thành không nhịn được cất tiếng hoan hô tỏ vẻ tự hào.


Cao hứng, thật sự là vô cùng cao hứng, Dư Tắc Thành ra sức kêu lên, thậm chí chảy cả nước mắt. Ta đã thành công, thật sự thành công, chỉ cần kiên trì thêm mười năm, thế giới Bàn Cổ tiến hóa xong, vậy vạn sự tốt lành.


Lúc mình bắt đầu tu tiên, ai cũng nói Ngũ Hành Linh Căn không có tiền đồ. Hiện tại ta sẽ cho bọn họ thấy ai mới là tiên chủng chân chính, ai có thể đi xa hơn trên tiên lộ.


Bất quá hiện tại phải lập tức rời khỏi nơi này, không còn sự duy trì của Thụ Yêu, di tích này cũng bắt đầu sụp đổ. Dư Tắc Thành lập tức ngự kiếm bay lên, bay nhanh như điên, rốt cục kịp thời bay ra khỏi di tích trước khi nó hoàn toàn sụp đổ.


Dư Tắc Thành nhìn về phía mảng tinh vân xa xa, nơi đó là quê hương của mình, thế giới Thương Khung, hắn cảm thấy không thể chờ đợi thêm một khắc nào nữa, thật sự muốn bay về ngay tức khắc. Nhưng mình không thể rời đi như vậy, trước khi đi phải an bày nơi này cho thỏa đáng, không thể để kế hoạch khai phá thế giới mới, giúp Nhân tộc hưng thịnh của Trác Văn Quân vì mình rời khỏi mà chết từ trong trứng. Đưa người phải đưa tới trời Tây, hành sự không thể bỏ dở nửa chừng.


Ánh nắng sớm mai dần dần lộ ra màu xanh đậm, vầng dương vừa mọc chiếu xuống những tia nắng lác đác. Dư Tắc Thành chưa từng thấy mặt trời vừa lên đỏ tươi như vậy, nháy mắt quả cầu đỏ rực này bay lên không, hắn dõi theo từng tia nắng sớm, ánh nắng như thiên biến vạn hóa, từ trên không bắn xuống hàng trăm hàng ngàn tia sáng.


Đây là lần đầu tiên Dư Tắc Thành trông thấy mặt trời lên trên đại lục Thanh Khâu này. Lúc này hắn đang chậm bước trên đại lục Thanh Khâu, di tích đã sụp đổ, hiện tại nơi này, cũng đã trở thành thế giới tàn khuyết như bao giới khác ở Tam Thiên giới. Sau khi sự tình chấm dứt một ngày, thông qua bí pháp do Trác Văn Quân lưu lại, Dư Tắc Thành thông báo cho bọn họ trở về. Sang ngày thứ ba, tinh thuyền con rết lại trở về, có đủ tất cả mọi người.


Thỉnh thoảng Trác Văn Quân hành sự còn non nớt, nhưng nàng vẫn đang trưởng thành, theo thời gian trôi qua, càng ngày nàng càng trở nên thành thục. Đám thủ hạ của Bất Phàm công tử còn sống sót đã bị nàng thu phục, từ chuyện này có thể thấy được, xem ra nàng có tài năng không tầm thường, chỉ thiếu thời gian từng trải và kinh nghiệm mà thôi.


Mọi người trở về bắt đầu xây dựng quê hương mới, bắt đầu khai phá đại lục Thanh Khâu này. Sau khi trải qua trường đại chiến vừa rồi, nơi này đã ngập tràn hơi nước, tất cả đều trở nên đơn giản, hết thảy thuận lợi như nước chảy thành sông.


Sau khi thành lập hệ thống vòm trời, hình thành bầu không khí của riêng mình, vô số tu sĩ bắt đầu nỗ lực chỉnh lại phương hướng, thúc đẩy nguyên khí, rốt cục khiến cho nơi này có được hệ thống tuần hoàn không khí hoàn mỹ.


Tới quá trình thành lập nhị thập bát tú, nhất nhất cố định tinh tú thiên thạch trên không, rốt cục cũng thành lập xong. Những thiên thạch này bắt đầu tự động vận chuyển, chỉ cần còn có chúng nó, là có thể chống đỡ vô số thiên thạch bên ngoài công kích.


Sau đó tới quá trình thành lập hệ thống sông ngòi, hồ nước, thôi thúc rừng núi thảo nguyên, phóng sinh các loại động vật... Đại lục Thanh Khâu đang từng bước trở nên hoàn thiện.


Chuyện phiền phức duy nhất chính là kích hoạt tâm thế giới, khiến cho nơi đây sinh ra Khí Linh thiên địa. Thật ra đây là một pháp thuật phụ linh cao cấp, vốn Trác Văn Quân đã mời phụ linh sư tới, nhưng năng lực của y không đủ, không thể tiến hành phụ linh toàn phương vị cho cả đại lục này.


Dư Tắc Thành lại phải ra tay tiến hành nghiên cứu cùng phụ linh sư kia. Rốt cục sau bảy ngày vất vả cũng nghiên cứu thông thuật phụ linh này.


Sau đó Dư Tắc Thành lệnh cho Trác Văn Quân tập hợp tất cả tu sĩ nắm được lực Thiên Đạo lại, dựa theo phương pháp mà mình nghiên cứu, tiến hành phụ linh cho đại lục Thanh Khâu.


Dư Tắc Thành cũng không ra tay, hết thảy để cho bọn họ tự tiến hành, Dư Tắc Thành đã sắp sửa phải rời khỏi nơi này, không muốn nhúng tay vào chuyện của bọn họ. Ngay cả Trác Văn Quân. Dư Tắc Thành cũng không có hứng thú với nàng. Nàng này dã tâm bừng bừng, nếu mình rời khỏi nơi này, nàng cũng sẽ không chịu đi theo. Vậy không nên làm cho nàng thương tâm, lặng lẽ rời khỏi là hơn. Có lẽ không lâu sau mình sẽ trở về, nếu lúc đó hữu duyên thì hãy nói.


Dư Tắc Thành chỉ lặng lẽ chỉ đạo cho bọn họ, hết thảy để cho bọn họ tiến hành. Rốt cục sau mười ba ngày, mọi người tập hợp tất cả lực lượng hình thành thiên địa cộng hưởng, nháy mắt kích hoạt tâm thế giới chôn sâu trong đại lục Thanh Khâu, sinh ra Khí Linh thiên địa.


Sau đó bia đá truyền công tự động sinh ra một thiên công pháp, nơi đây đã có thể có được môn phái của mình.


Sau đó kiến thiết Tinh môn, hết thảy thuận lợi vô cùng như nước chảy thành sông. Sau đó mọi người bắt đầu khai phá mười ba thế giới tàn khuyết xung quanh đại lục này, khai phá chúng thành những thế giới mới.


Thấy một đám thế giới mới sinh ra nhờ vào công lao của mình, mọi người ai nấy hết sức tự hào, đám di dân đầu tiên của giới bọn họ bắt đầu ngồi tinh thuyền bay tới.


Nhìn thấy thế giới mới hoàn mỹ, đám di dân quỳ xuống khóc ròng. Nơi đây sẽ là quê hương mới của bọn họ, ra ngoài dự liệu của mọi người, trong Tam Thiên giới lập tức hình thành làn sóng di dân vô cùng kinh khủng, vốn các thế giới cũ đã kín chỗ đầy người, hiện tại có thế giới mới sinh ra, lập tức bất kể là Nội Vực, Ngoại Vực, tất cả mọi người đều kích động điên cuồng. Bọn họ thậm chí dám sử dụng cả chiếc tinh thuyền tồi tàn nhất bay tới, cho dù chết giữa tinh không cũng phải bay về phía này, để nổ lực chiếm được một chỗ cho mình.


Theo thế giới mới này khai phá, thanh danh Trác Văn Quân dần dần lên cao, vô số Giới chủ tỏ lòng trung thành với nàng, vô số tu sĩ tự động đi theo nàng, vô số dân chúng bắt đầu thờ cúng, thanh danh của nàng coi như đạt tới cực điểm.


Mà Quang Thần tông kia không thấy có chút phản ứng gì. Thông qua nội tuyến, Trác Văn Quân biết bọn họ đang tổ chức hội nghị, nghiên cứu cách xử lý chuyện này. Hội nghị kéo dài lê thê, tranh cãi qua lại, cãi xong lại mắng. Thái độ nhùng nhằng như vậy, trong vòng một năm tới cũng không có kết quả gì.


Lúc này có thủ hạ Trác Văn Quân dâng lên bản đồ mà bản thân y thăm dò được. Lại phát hiện ra xa xa một bên tinh hệ có một tinh vực có thể xây dựng thế giới mới, thậm chí có thể xây dựng nên hơn bốn mươi thế giới đủ cho con người định cư. Thế là Trác Văn Quân quyết định xuất phát ngay tức khắc, tới đó khai phá thế giới mới.


Trong quá trình khai phá thế giới, Trác Văn Quân được mọi người ủng hộ, phong thái lãnh đạo của nàng dần dần đổi mới, tất cả thế lực ngăn cản nàng dù hùng mạnh tới mức nào cũng sẽ bị tiêu diệt như gỗ mục. Bởi vì hiện tại nàng đại biểu cho tiếng nói của cả Tam Thiên giới. Trong vô hình, ở Tam Thiên giới, vô số Khí Linh phóng xuất ra linh lực, những linh lực này dần dần tụ tập lên người nàng.


Lúc này Dư Tắc Thành cáo biệt Trác Văn Quân, tuy rằng ánh mắt của nàng nóng cháy, hy vọng Dư Tắc Thành đừng đi, nhưng Dư Tắc Thành hoàn toàn không nhìn tới.


Dư Tắc Thành nhìn vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của Trác Văn Quân, trong lòng thầm nghĩ, kẻ mà nàng yêu thích là Quang Thần chứ không phải Dư Tắc Thành ta. Nếu ta ở lại đây trợ giúp nàng, như vậy có thể được nàng, nhưng đã quyết định rời khỏi, vậy không nên làm nàng thương tổn.


Tuy rằng mặt đào thơm ngon, nhưng còn chưa tới lúc thu hoạch. Sau này mình sẽ trở lại, Tam Thiên giới có nhiều tài nguyên như vậy, mình sẽ không để lãng phí vô ích. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.


Hỏa nhân lửa đỏ nhìn như chậm nhưng thật ra rất nhanh, hơn nữa còn có thể thay đổi phương hướng của mình. Chỉ trong thoáng chốc, một đám hỏa nhân xông về phía Dư Tắc Thành, chúng đi đến chỗ nào, hư không chỗ đó như bị đốt bốc hơi, vạn vật trong thiên địa bốc cháy, hình thành một đám mây lửa khổng lồ trăm dặm. Lửa cháy bừng bừng, tuyệt không có vẻ gì là suy giảm.


Mây lửa màu đỏ tươi tắn như biển dung nham đỏ chói.


Kiếm cưu Dư Tắc Thành khẽ run lên, tất cả hỏa nhân tới gần hắn tan nát hết. Đám hỏa nhân này thật ra cũng không đáng sợ, cho dù số lượng đông đảo, nhưng trong trận chiến hiện tại cũng không làm được chuyện gì.


Sáu nữ nhân còn lại vẫn đang vũ múa, theo động tác hết sức gai mắt của các nàng, trên người các nàng xuất hiện băng khí màu tím đen. Băng khí này truyền theo đường chỉ đen, hấp thu linh lực giữa không trung biến thành một đám băng nhân to chừng một trượng đen như mực. Đám băng nhân này chứa lực đóng băng hết thảy, nhẹ nhàng rơi xuống như một đám hoa tuyết đen ngòm.



Băng nhân màu đen nhanh như điện chớp xông về phía hai kiếm cưu của Dư Tắc Thành và Công Tôn Nạp Lan. Bọn chúng tới chỗ nào, hư không như bị đóng băng, thiên địa vạn vật điêu linh, hết thảy như trở lại thời Băng Hà tiền sử.


Băng hà đen như mực đông cứng thiên địa.


Sau khi mây lửa màu đỏ, băng hà màu đen xuất hiện, hỏa nhân tìm tới băng nhân, hai bên không ngừng va chạm vào nhau, tạo ra thế hợp hoan. Theo thế va chạm của chúng, lập tức tạo ra phản ứng bùng nổ trên quy mô lớn. Mây lửa nổ tung thành ức vạn tia lửa đỏ tung tóe bốn phía, băng nhân màu đen vỡ nát thành nhiều mảnh băng nhỏ rực rỡ hào quang đen kịt.


Công Tôn Nạp Lan quát lớn:


- Không xong, âm dương nghịch chuyển, mau, mau dùng lực Thiên Đạo, ngoài trừ lực Thiên Đạo ra, không được dùng chân nguyên tâm pháp nào khác!


Trong lúc y quát, lực hủy diệt mà hỏa nhân và băng nhân nổ tung tạo ra nháy mắt đã lan tỏa khắp thiên địa. Đây chính là uy lực lợi hại của âm dương nghịch chuyển.


Những đường chỉ đỏ giăng khắp không trung dần dần mờ nhạt, ngược lại những đường chỉ đen càng thêm u tối đậm lên, thiên địa nguyên khí cũng bắt đầu dao động vô cùng kịch liệt.


Nháy mắt trong vòng trăm dặm, bùng nổ lực lượng hủy diệt mạnh nhất, chói chang rực rỡ. Lực lượng kích động bạo phát làm vang lên thanh âm kỳ dị vang tận mây xanh, khiến cho tai mắt mọi người không còn linh mẫn.


Trong vụ nổ này, thiên địa trong vòng trăm dặm bắn ra nhị khí Âm Dương Ngũ Hành. Vạn khí biến hóa, âm hóa dương, dương hóa dẫn. Ngũ Hành hỗn loạn. Tam Nguyên tan nát.


Nhìn lại cả không trung sáng rực đã biến thành khu vực vô cùng nguy hiểm. Nguyên khí ngập tràn, như ngưng tụ thành thực chất, cả thế giới này như ngưng đọng lại.


Chỉ trong thoáng chốc, Dư Tắc Thành và Công Tôn Nạp Lan dường như bị thời gian tạm dừng, đứng yên giữa không trung. May là hiện tại bọn họ đang sử dụng lực Kiếm Cưu chính là lực Thiên Đạo, bằng không trong hoàn cảnh này, tu sĩ điều khiển chân nguyên khác ngay tức khắc sẽ chịu lực âm dương nghịch chuyển, chân nguyên nghịch chuyển, huyết mạch đảo ngược, thân thể nổ tan tác giữa không trung.


Tên Nguyên Anh Chân Quân kia thấy vậy biến sắc, âm dương nghịch chuyển của mình không có hiệu quả. Tưởng rằng tối thiểu cũng giết được một tên, không ngờ cả hai người đều không bị ảnh hưởng, ai cũng có được lực Thiên Đạo. Bản thân y khổ tu ngàn năm cũng chưa có được lực Thiên Đạo, thật sự là Thiên Đạo bất công.


Y vô cùng phẫn nộ, pháp quyết trong tay biến hóa liên tục, bạch quang ảo ảnh hoán đổi vị trí theo pháp quyết, một tiếng sét đánh ầm vang vọng bên tai.


Bên người y hiện ra đồ án Thái Cực Âm Dương Ngư rất lớn, đồ án này biến hóa, âm dương va chạm hóa thành một đạo thiểm điện, nhiếp hồn đoạt phách. Nháy mắt tia chớp này bắn ra, giữa không trung hóa thành một vạn bảy ngàn sáu trăm ba mươi bảy tia chớp lóe ra kim quang sáng lóa, vẽ ra đạo đạo kim tuyến trên không, bắn về phía Dư Tắc Thành và Công Tôn Nạp Lan.


Những tia chớp nhỏ bé giống như tên nỏ, dày đặc như mưa, có lực xuyên thấu đáng sợ. Hơn nữa chúng giăng khắp trên không, đan thành một tấm lưới khổng lồ phủ khắp.


Sau khi bắn đòn này ra ngoài, âm dương lại va chạm với nhau, sau đó lại bắn ra một đòn nữa, lại là một vạn bảy ngàn sáu trăm ba mươi bảy tia thiểm điện lưu quang. Đây chính là Âm Dương Đạo Tiễn của y, vô cùng vô tận, hủy diệt hết thảy.


Hào quang lóng lánh sáng ngời, đẹp đẽ vô cùng, trong phạm vi lưới điện này bao phủ, từng đợt tên bắn tới liên miên không ngừng nghỉ như nước thủy triều, hết đợt này tới đợt khác.


Đây mới đúng là Nguyên Anh Chân Quân, địch nhân hùng mạnh, Dư Tắc Thành không khỏi gật gật đầu. Nhưng gặp phải địch nhân càng mạnh, lại càng kích phát chiến ý của Dư Tắc Thành lên tới cực điểm.


Hắn rống to, huy động kiếm cưu xông thẳng về phía trước, không hề sợ hãi, anh dũng tiến lên, bạo phát chiến lực, lấy lực phá lực, quyết lòng giết chết đối phương.


Xông lên, xông lên, hủy diệt hết thảy, bất chấp tên như thiểm điện, bất chấp cuồng phong bão tố, ta cũng phải đánh tan ngươi, chém thành phấn vụn.


Dưới ý niệm này, dưới chiến ý sục sôi vô tận, Dư Tắc Thành Nhân Kiếm hợp Nhất, hóa thành một đạo lưu quang xông về phía địch nhân dưới làn mưa tên vô tận.


Chỉ trong thoáng chốc, Dư Tắc Thành đã vọt tới, nhưng xung quanh đối phương trong phạm vi ngàn trượng dường như hình thành một Lĩnh Vực, một không gian âm dương vô cùng đáng sợ. Thế công mạnh mẽ của Dư Tắc Thành bị lực lượng của không gian này dời đi nơi khác.


Dư Tắc Thành rúng động trong lòng, định lấy phi kiếm cửu giai Sát Na Quang Hoa ra, chuẩn bị xuất một kiếm mạnh mẽ, chợt bên tai hắn nghe thấy giọng nói của Công Tôn Nạp Lan:


- Sư đệ giúp ta, kiếm cưu dung hợp, mượn lực Kiếm Cưu thi triển Kiếm Tâm Thông Huyền khí, Phá Hồn Diệt Thế thuật.


Chỉ trong thoáng chốc, một cảm giác kỳ lạ lan tỏa khắp toàn thân Dư Tắc Thành, dường như Công Tôn Nạp Lan phát ra cảm ứng kỳ dị để mượn lực Kiếm Cưu của Dư Tắc Thành. Không biết đây là pháp quyết gì, trước kia Dư Tắc Thành chưa từng nghe qua, có lẽ là kiếm thuật vô thượng của chưởng môn nhất mạch.


Dư Tắc Thành không chút nghi ngờ, lập tức cho mượn lực Kiếm Cưu của mình. Nháy mắt lực Kiếm Cưu trên người hắn biến mất, dung hợp vào thân thể Công Tôn Nạp Lan, y lập tức hóa thành một đạo kim quang, xông lên nhanh như chóp.


Sau khi kim quang đánh trúng đồ án Thái Cực Âm Dương Ngư bên cạnh Nguyên Anh Chân Quân kia, chợt biến mất không tiếng động, giống như trâu đất xuống biển. Thình lình bảy đạo hào quang bùng nổ ầm ầm liên tiếp trên đồ án Thái Cực Âm Dương Ngư kia, chẳng khác gì tiếng sấm gió vô cùng mạnh mẽ. Rốt cục đồ án Thái Cực Âm Dương Ngư nổ tung, một mảng kim quang từ giữa vọt ra. Nhìn lại chỉ thấy tên Nguyên Anh Chân Quân kia phun máu miệng lui nhanh, nháy mắt hóa thành lưu quang độn xa ngoài ngàn dặm.


Công Tôn Nạp Lan đứng sừng sững nơi đó, tay cầm một hồ lô, thân hình bất động.


Công Tôn Nạp Lan thở ra một hơi dài, giống như vừa dỡ bỏ một gánh nặng xuống khỏi vai mình. Dư Tắc Thành cảm thấy lực Kiếm Cưu vừa rồi cho mượn lại trở về thân thể của mình, hơn nữa còn có thêm một cảm giác kỳ lạ: dường như có một đạo lực Kiếm Cưu khác cũng nháy mắt dung nhập vào thân thể của mình.


Đạo lực Kiếm Cưu mới lạ này hết sức hung tàn, mang khí tức hủy diệt, tràn đầy dục vọng đánh chết cường địch, nuốt lấy huyết nhục và hồn phách của chúng, lại cũng vô cùng dũng cảm can trường, tóm lại hoàn toàn khác với lực Kiếm Cưu mà mình lãnh ngộ.


Công Tôn Nạp Lan lên tiếng nói:


- Đừng cử động, sư đệ hãy cẩn thận lãnh ngộ một phen, đó là lực Kiếm Cưu mà ta cảm ngộ. Có vay thì có trả, ta đã mượn lực Kiếm Cưu của đệ, hiện tại đã trả lại, còn trả thêm phần lãi, chính là lực lượng của ta.


Thì ra đây là lực Kiếm Cưu của Công Tôn Nạp Lan, y nói tiếp:


- Hiên Viên kiếm phái chúng ta, mỗi người lãnh ngộ lực Kiếm Cưu khác hẳn nhau, không ai giống ai, ai cũng có ưu và khuyết điểm của riêng mình. Ta thấy Song Cưu kiếm pháp của đệ đã hoàn thành một nửa, hơn nữa lại còn dùng nhiều lực Thiên Đạo khác nhau để sử dụng kiếm pháp, rất có thần uy của tổ sư gia, khiến cho người ta vô cùng hâm mộ.


Dư Tắc Thành cười nói:


- Cảm tạ sư huynh khen ngợi.


Dư Tắc Thành cảm ngộ lực Kiếm Cưu này, chỉ trong thoáng chốc, Dư Tắc Thành đã cảm ngộ được điểm chủ yếu trọng tâm của lực Kiếm Cưu hùng mạnh này.


Điểm ấy chính là kỳ tích, là hết sức bất ngờ, chỉ cần kiên trì tới cùng, chỉ cần có lòng tin, kỳ tích sẽ xuất hiện, bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra. Đây là cảm giác hết sức thần bí, không thể khống chế, không thể cân nhắc đánh giá theo lẽ thường được. Nhưng cũng chính điểm này là tinh hoa của lực Kiếm Cưu Công Tôn Đại sư huynh.


Dư Tắc Thành lặng lẽ cảm ngộ, dung hợp cảm giác này vào trong kiếm cưu của mình. Lập tức lực Kiếm Cưu kia dần dần tiêu tan, trở lại trên người Công Tôn Đại sư huynh, hai người nhìn nhau cười, cả hai đều khôi phục bình thường.


Công Tôn Nạp Lan cho rằng lực Kiếm Cưu của Dư Tắc Thành chỉ có biến hóa khác một chút so với những người khác, thật ra không phải, lực Kiếm Cưu của hai người khác nhau rất nhiều. Kiếm cưu của Công Tôn Nạp Lan là kiếm cưu đặc biệt chỉ có chưởng môn nhất mạch mới có, là Hiên Viên kiếm phái chính tông truyền thụ, có thể nói là lực Kiếm Cưu truyền từ trên xuống hết đời này sang đời khác của Hiên Viên kiếm phái. Trong quá trình truyền thụ này, ai nấy đều biểu hiện ra hết sức rõ ràng nét hung tàn ác độc của thần cưu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Tiên Ngạo