Tiên Ngục



Chẳng lẽ, những người ngày ngày đùa bỡn quỷ hồn, sợ chết nhất, e ngại sau khi mình chết biến thành quỷ hồn sao?


Không cần nói nhảm nhiều lời, Vạn Quỷ nhanh chóng bị đưa vào không gian nô dịch linh hồn tầng bốn, sau khi tiếp nhận cải tạo, còn phải lợi dụng thân phận của hắn, lại đi bái phỏng hảo hữu Quân Sát, cũng đem chưởng môn Thánh Kiếm Ma Tông này thu luôn.


Hai khắc sau, Tô Triệt, Thái Hư cùng Vạn Quỷ đi ra khỏi cửa phòng, đang định tiến vào chỗ ở của Quân Sát, thế nhưng mà, Thái Hư lại phát hiện ngọc bội xanh biếc ở bên hông sáng lên.


Thái Hư biến sắc, nhìn Tô Triệt nói ra:


- Chủ nhân, ngọc bội sáng lên chuyện liền có ý nghĩa, sứ giả Linh Giới đang triệu hồi ta, nhất định là có chuyện muốn nói.


- Đi nơi nào trao đổi với hắn?


Tô Triệt cũng nhướng mày, trong nội tâm tâm thần bất định:


- Đúng là không may, sứ giả Linh Giới nhanh chóng hạ giới như vậy?


- Thái Ất Môn có dị bảo thông tin, đặt ngay trong mật thất dưới đại điện, ngày bình thường, ta đều ở đó đối thoại với hắn.


Thần sắc Thái Hư nghiêm túc nói:


- Vừa rồi, chúng ta một mực đề phòng, ngăn cách kết giới nhất định ngăn trở ta chia sẻ dị bảo, ngọc bội này một mực không sáng. Chỉ sợ là, sứ giả Linh Giới sáng lên.


Sứ giả đại nhân phát ra triệu hoán, Thái Hư chậm chạp không đi đối thoại với hắn, thời điểm này phải đi câu thông một trận, miễn phát sinh chuyện ngoài ý muốn.


- Thời điểm các ngươi đối thoại, ta có thể ở một bên quan sát không?


Tô Triệt hiếu kỳ hỏi.


- Có thể.


Thái Hư trả lời:


- Hắn chỉ nhìn thấy người cầm ngọc bội là ta, không nhìn thấy người bên cạnh.


- Vậy thì tốt, qua đi nhìn kỹ hắn nói gì.


Tô Triệt cũng muốn nhìn một chút, cái gọi là sứ giả Linh Giới kia rốt cuộc là mấy đầu mấy tay...


Chưởng môn Thái Ất Môn đi vào trong mật thất dưới đại điện, trong nơi này có một pho tượng Bàn Long Ngọc Trụ rất cao, đầu rồng nhìn bao quát, trông rất sống động, sát khí lẫm liệt.


- Ba vạn năm trước, khai sơn tổ sư Thái Ất Môn bởi vì một hồi cơ duyên, phát hiện động phủ của Thượng Cổ đại năng, thu hoạch ba kiện bảo vật, trung phẩm đạo khí Thái Ất Du Long Kiếm, hạ phẩm đạo khí Long Huyết Chiến Kỳ, còn có một kiện là Bàn Long Ngọc Trụ.


Thái Hư nói ngắn gọn, đơn giản giảng thuật:


- Cái Bàn Long Ngọc Trụ này là dị bảo có thể truyền thông tin vượt giới, ngọc bội này trên tay của ta, kỳ thật chính là con mắt trên đầu rồng. Hai con mắt, năm đó tổ sư Thái Ất Môn phi thăng Linh Giới, mang theo một cái trong đó. Kể từ đó, thông qua hai quả mắt rồng này, Thái Ất tổ sư đang ở Linh Giới cũng có thể thường xuyên giữ liên lạc với tông môn ở Tu Chân Giới.


- Biết rõ.


Tô Triệt gật gật đầu, đứng trong góc u ám của mật thất. Thái Hư cầm ngọc bội xanh biếc trong tay, dùng chân nguyên kích phát, lập tức tròng mắt rồng bắn ra một đạo lục quang, sau mấy hô hấp, một đạo lục quang khác từ con mắt kia bắn ra.


Đạo ánh sáng này rơi xuống vị trí trung tâm của mật thất, xuất hiện cách Thái Hư hai trượng.


Ngay sau đó, hào quang vặn vẹo một hồi, huyễn hóa thành một hình ảnh ảo giác mờ ảo, một thân ảnh sau đó xuất hiện, người này thoạt nhìn tương đối trẻ, hình dạng khoảng hai mươi mấy tuổi, tiêu chuẩn của mỹ nam tử anh tuấn tiêu sái, lộ ra khí thế kiệt ngạo bất tuân.


Chỉ có điều, đây chỉ là ảo ảnh, giống như bức vẽ, cũng không thể đại biểu cho chân thân, ai cũng không phán đoán được tu vi của hắn.


- Thái Hư, ta liên tục phát ra hai lần triệu hoán ngươi, vì sao hiện tại mới đến?



Quả nhiên đối với bọn người Thái Hư, vị sứ giả Linh Giới này ngữ khí vô cùng ngạo mạn, bộ dáng cao cao tại thượng, cảm giác khinh miệt chúng sinh.


- Vừa rồi sứ giả đại nhân tôn kính triệu hoán ta đang ở trong kho của bổn tông làm công vụ, cho nên cảm ứng hiệu triệu bị ngăn cách bên ngoài kết giới, ta cũng không biết được.


Thái Hư giả bộ như kinh sợ, vội vàng giải thích nói:


- Rời khỏi khố phòng ta mới bắt được liên lạc của ngài, ta liền lập tức chạy đến, nhưng vẫn để ngài đợi lâu, thật sự có lỗi, kính xin sứ giả đại nhân tha tội.


Sứ giả Linh Giới xụ mặt hừ lạnh một tiếng, cảm giác thái độ của Thái Hư nhận sai thành khẩn, cũng không chỉ trích cái gì. Nguồn truyện: Truyện FULL


- Ngươi nói tên Thiên Vũ Thiên Huyền Tông kia, hành tung của hắn điều tra rõ ràng chưa?


Sứ giả Linh Giới vội vàng đi vào chính đề.


- Hồi bẩm sứ giả đại nhân, hành tung của người này ẩn mật, rất khó điều tra tung tích chính xác của hắn.


Thái Hư trả lời:


- Nhưng ngày hôm trước, tin tức nội bộ cao cấp từ gián điệp Huyễn Ma Giáo truyền đi tin tức Thiên Vũ rời khỏi tông môn vào hai tháng trước, đến nay chưa về. Tục truyền, có khả năng qua tiếp ba bốn tháng mới trở về Thiên Huyền Tông.


Lý do thoái thác này do Tô Triệt cùng Thái Hư sớm thương nghị tốt với nhau nhằm kéo dài thời gian, khiến cho chính mình có đủ thời gian chuẩn bị. Bởi vì, nếu không cách nào xác định hành tung của Tô Triệt, thậm chí không tìm thấy hắn, sứ giả Linh Giới hạ giới quá sớm sẽ vô dụng.


Dừng lại thời gian dài ở Tu Chân Giới linh khí tài nguyên cằn cỗi, đối với sứ giả Linh Giới đây chính là loại chuyện tra tấn, thời gian dài áp chế tu vị bản thân, cũng tồn tại rất nhiều tai họa ngầm và nguy hiểm.


- Làm sao lâu như vậy, vẫn không tra rõ hành tung của một người, hiệu suất làm việc của đám người các ngươi quá kém.


Sứ giả Linh Giới cau mày, cực kỳ không vui.


- Sứ giả đại nhân nói, đúng là chúng ta hành sự bất lực, xin hãy tha lỗi.


Thái Hư khom người nói ra:


- Nhưng tên Thiên Vũ này tuổi còn nhỏ, nhưng lại giảo hoạt dị thường, hơn nữa hắn cũng biết tông môn chúng ta đã sớm sinh ra sát cơ với hắn, bởi vậy, các phương diện đều cực kỳ cẩn thận, mặc dù hắn ở trong tông môn, đều dùng dịch dung thuật che dấu hành tung, cho nên nội tuyến của chúng ta an bài vào tông phái của hắn không dò xét được...


Thái Hư giải thích một phen, cũng không có đổi lấy thông cảm của sứ giả Linh Giới, tên sứ giả cao ngạo lạnh giọng nói:


- Hạn các ngươi trong nửa tháng, phải nhanh chóng xác định hành tung của hắn, nếu làm không được, sẽ giảm bớt ban thưởng đối với các ngươi. Các ngươi tha thiết ước mơ thượng phẩm đạo khí, nhất định không cần phải chờ nữa.


- À?


Thái Hư lập tức hiển lộ bộ dáng u sầu đầy mặt, cẩn thận từng li từng tí khẩn cầu:


- Sứ giả đại nhân, thời gian nửa tháng thật sự làm không kịp, kính xin ngài thư thả thêm chút thời gian.


- Không được!


Sứ giả Linh Giới quả quyết nói:


- Không cho các ngươi chút áp lực, các ngươi luôn sợ đầu sợ đuôi, hiệu suất thấp. Chuyện này làm tốt, ban thưởng nhất định sẽ làm các ngươi vui mừng, nếu vẫn hành sự bất lực, ban thưởng đương nhiên sẽ suy giảm.


- Được rồi, vãn bối sẽ nhanh chóng thông tri với các phái khác, nhất định toàn lực ứng phó, dùng hết thủ đoạn, tranh thủ trong vòng nửa tháng xác định hành tung của Thiên Vũ.


Thái Hư nhanh chóng trả lời.


- Ân.


Sắc mặt sứ giả Linh Giới hơi trì hoãn, lại nói:


- Tên Thiên Vũ kia chỉ là tu sĩ Nguyên Anh, trong mắt ta chẳng khác gì con sâu cái kiến, giết hắn chỉ là thứ yếu, chủ yếu là đốc thúc các ngươi làm việc nhanh chóng hơn.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Tiên Ngục