Tiếu Diện Vương Gia, Lãnh Đạm Vương Phi



“ Hoàng tổ mẫu, người đã về rồi….” đương kim thánh thượng tươi cười, nhanh chân đến đỡ thái hoàng thái hậu, trên môi thường trực nụ cười. Thái hoàng thái hậu thấy y, đôi con ngươi sắc bén, một thoáng hòa hoãn, nhu hòa hơn, nàng gật gật đầu, lên tiếng : “ đứng dậy hết đi”

“ Là…” tất cả quan lại đứng dậy, cung kính khom người

Từng là mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành, Thương Lan Tuyết mười lăm tuổi tiến cung, hai mươi tuổi được phong trở thành Thương phi, hai mươi ba tuổi trở thành hoàng hậu. Từ một nữ tử con nhà thương nhân bình thường, chỉ có vài năm, bằng tài sắc của mình, Thương Lan Tuyết nhanh chóng trở thành nữ nhân đứng đầu thiên hạ, được đế vương lúc bấy giờ rất là sủng ái. Tuy nhà mẹ đẻ không có thế lực, nhưng ân sủng của tiên hoàng dành cho Thương Lan Tuyết ngày càng tăng, cơ hồ ba ngàn sủng ái vu một thân, và hoàng tử của nàng cũng nghiễm nhiên trở thành thái tử kế vị, cũng tức là phụ hoàng của Hàn Dạ cùng Hàn Kỳ. Theo tuổi tác ngày càng tăng, địa vị trong cung của vị thái hoàng thái hậu này ngày càng tăng, có thể nói có ảnh hưởng nhất định đến địa vị trong triều

Nhìn một lượt các vị vương gia cùng quan lại, thái hoàng thái hậu một thoáng nhăn mi, thanh âm uy nghiêm vấn hoàng đế : “ sao không thấy thất tôn nhi?!” Hoàng đế một bên giúp đỡ dìu thái hoàng thái hậu, nghe vậy cười khổ, hắn đã nhắc nhở thất đệ nhất định phải đến vậy mà tên ngốc đó cũng bỏ lỡ buổi hôm nay, nhất định phải chọc cho hoàng nãi nãi tức giận thì thất đệ mới hài lòng sao chứ? Thật là

“ Nãi nãi, người cũng biết thất đệ không thích tụ họp đông đúc mà…” Hàn Dạ nhẹ giọng than thở, haiz! Đừng tưởng làm đế vương là sướng nha, cũng nhiều khó khăn lắm đó, nhất là khi ứng phó với khó tính thái hậu cùng một vị tiếu diện vương gia. Thái hoàng thái hậu nghe vậy, không hờn giận lên tiếng : “ chẳng lẽ bổn cung không đủ tư cách để cho thất tôn nhi ra đón hay sao?”

Hoàng đế khóe miệng run rẫy, không lên tiếng.! hoàng nãi nãi đúng là ‘rất thương yêu’ lão thất a. Có chuyện gì cũng lôi thất đệ vào được, nghĩ thì nghĩ vậy chứ không dám nói thành tiếng. Thái hoàng thái hậu thấy hoàng thượng yên lặng, cũng không muốn làm khó, không lên tiếng, từ từ bước về phía cung điện, mi gian phảng phất một thoáng ưu sầu

Lăng Hàn vương phủ

Đang ngồi trong thư phòng, Hàn Kỳ hắt xì một cái, đưa tay nhu nhu cái mũi, không biết ai đang nhắc đến hắn nữa….

Ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, xuân sắp về, không khí dịu đi, dù còn se se lãnh nhưng cũng đỡ hơn tháng trước nhiều lắm

Sắc trời không tươi sáng nhưng cũng không quá u tối, lại càng khiến cho tâm trạng người ta dễ dàng ủ dột

Chắc giờ này lão thái bà cũng về đến cung điện rồi! Hàn Kỳ khe khẽ thờ dài, một thoáng nhăn mi

“ Vương phi giờ này đang làm gì?” Hàn Kỳ lên tiếng, dường như đang nói với không khí, nếu có người nhìn nhất định khẳng định đầu óc của hắn có vấn đề

“ Bẫm vương gia, vương phi giờ này đang ở trong tiểu đình, tại Đông Hoàn các…” thanh âm quỷ mị lạnh lẽo, trong một góc tối của thư phòng vọng lại.

Hàn Kỳ nghe được đáp án, đặt sổ sách trong tay xuống, đứng dậy, sửa sang lại quần áo, bước ra khỏi thư phòng. Nương tử đến Đông Hoàn các làm gì a?!

Tuy Đông Hoàn các không như Tây Noãn có đào thụ, có hồ sen nhưng nơi đây kiến trúc đặc biệt đẹp, nhất là dòng tiểu kiều nho nhỏ uốn lượn khắp dãy núi giả trong Đông Hoàn, hòn non bộ đồ sộ, một màu xanh tươi mát bao phủ khắp Đông Hoàn các. Phong cách kiến trúc thanh nhã, cách đó không xa, có một tiểu đình, ngồi trong tiểu đình ngắm cảnh vật ở Đông Hoàn cũng không sai, hơn thế nữa Đông Hoàn có đặc biệt nhiều trúc, cùng cỏ lau, tổ hợp này chả hài hòa nhưng lại mang đến cho người xem một cảm xúc thật đặc biệt. Một cơn gió cuối đông vô tình đi ngang qua, hàng trăm cây trúc lay động trong gió, tạo nên những khúc thanh âm êm đềm, cỏ lau lay ngã, tưởng chừng sẽ bay đi mất nhưng lại quật cường nghiêng đảo trong gió, từng cánh hoa lau bay lả tả khắp không trung, một màu xám trắng tựa như bồ công anh, không diễm lệ như đào hoa nhưng lại đạm đạm như thu cúc

Bên trong tiểu đình, hai chậu thang lớn thổi nóng hầm hập

Vân Tiếu Khuynh ngồi trên ghế, trước mặt là một chiếc bàn đá, xúc cảm lạnh lẽo khiến cho nàng một thoáng nhăn mi, thấm áo choàng lông dày kín ấm áp bao bọc lấy cả thân hình gầy yếu, sắc mặt so với nhiều hôm trước tốt hơn rất nhiều, hai gò má nhàn nhạt ửng hồng, thêm một ít huyết sắc, môi anh đào không trắng bệch như lúc trước mà bây giờ đã hồng hào hơn

Đôi con ngươi vẫn lãnh đạm vô hỉ vô bi như vậy, nhìn về một phía chân trời, xa xăm như là một thoáng mông lung, mê hoặc

Hàn Kỳ hắn phát hiện, nương tử của hắn mỗi khi ngồi một mình rất thích ngẩn người, tựa như là đang nghĩ một điều gì đó quan trọng lắm vậy. Mà dường như nương tử cũng rất ít có hứng thú cái gì, không có thú vui gì nhiều như các nữ tử khác, không cầm kỳ thư họa cũng không vũ đao lộng thương, không thêu thùa hay nấu nướng gì cả. Dường như nương tử thích nhất là ngủ, sau đó là dùng thức ăn cay, sau đó chính là ngẩn người một chỗ nha. Có lẽ đối với người khác, như vậy một nữ tử thật là nhàm chán, nhưng là hắn cảm thấy như vậy thật thú vị, thật đáng yêu. Hắn có thể một mình đứng từ xa, nhìn nàng cả ngày mà không hề cảm thấy chán. Haiz! Thật ra thì hắn cảm thấy, mình còn nhàm chán hơn cả nương tử à nha!

Bước nhanh vê phía tiểu đình, Hàn Kỳ ngồi xuống đối diện cùng Vân Tiếu Khuynh, lên tiếng : “ nương tử! nàng đang nghĩ gì vậy?”

Vân Tiếu Khuynh không đáp, thu hồi ánh mắt nhìn về phía chân trời, giương mi nhìn hắn, rồi cứ như vậy yên lặng nhìn hắn, thời gian cứ như thế im lặng trôi đi. Hàn Kỳ bị Vân Tiếu Khuynh nhìn như thế trực tiếp, cảm thấy có chút.. ách! Ngượng ngùng, y cười hì hì : “ nương tử, vi phu biết mình tuấn mỹ hơn người nhưng mà nương tử nhìn lâu như vậy vi phu sẽ cảm thấy ngượng ngùng nha”. Vân Tiếu Khuynh nháy nháy mắt, nằm úp sấp trên bàn đá, hơi lạnh của bàn tập kích lên vùng da của nàng, một thoáng rét run, nhưng Vân Tiếu Khuynh không có ý định ngồi dậy, nàng áp đầu của mình vào cánh tay, tư thế hơi cúi xuống nhưng ánh mắt vẫn chăm chú nhìn về khuôn mặt của Hàn Kỳ, như là có hứng thú nồng đậm với dung nhan đó lắm vậy

Hàn Kỳ có cảm giác, khuôn mặt của mình như là một đạo phong cảnh, mà nương tử thì đang chăm chú ngắm nhìn. Nhưng mà rốt cuộc thì hắn cũng không phải là phong cảnh, hắn là nhân, cho nên có cảm xúc, bị nữ tử không kiên nể gì nhìn chăm chú, lại là nữ tử mình động tâm, cho nên thất vương gia của chúng ta cảm thấy tim đập hảo nhanh, có cảm giác như muốn chạy ra khỏi lồng ngực của hắn

Hàn Kỳ một thoáng ngượng ngùng, sờ sờ cái mũi, rồi lên tiếng : “ khụ! Nương tử nàng không đói sao?” hắn phải tìm chuyện gì để nói chứ cứ yên lặng như thế này tâm của hắn sẽ vì đập quá độ mà suy yếu mất. Vân Tiếu Khuynh lắc lắc đầu, khàn khàn lên tiếng : “ chúng ta mới dùng bữa trưa mà! Ngươi quên nhanh vậy?!” Hàn Kỳ dở khóc dở cười, nữ nhân này đúng là trung thực với bản thân thật

“ Nương tử để vi phu gọt trái cây cho nương tử nha?!” Hàn Kỳ cầm một con dao, tay còn lại cầm trái táo, quơ quơ trước mặt Vân Tiếu Khuynh. Một cao thủ võ lâm như hắn không ngờ lại có một ngày cầm dao nhỏ gọt trái cây, mà còn gọt cho nữ tử …. Đúng là..?!! khó ai tin.

Vân Tiếu Khuynh hạ mi mắt, nhìn trái táo, rồi nhìn tay hắn cầm dao, một thoáng nghi ngờ, với cái cách cầm dao ngược như vậy của hắn, hắn có thể cắt trái cây được sao? nhưng cũng không nhiều lời, Vân Tiếu Khuynh gật đầu, thật ra thì nàng thích cầm y một trái gặm nhấm, nhưng mà nếu hắn thích thì cứ để hắn gọt đi. Dù sao đây cũng là táo của hắn mà!

Hàn Kỳ tủm tỉm cười, đao pháp thuần thục nhanh như mây bay, có cảm giác hắn cắt táo như một nghê thuật vậy, lớp vỏ không dày không mỏng từ tử rớt ra, để lộ lớp thịt táo, đến khi cắt hết trái táo, lớp vỏ vẫn không đứt đoạn, Vân Tiếu Khuynh kinh ngạc, không ngờ hắn cắt trái cây cũng điêu luyện như vậy, có lẽ thường ngày chăm chỉ luyện tập đi!

Hàn Kỳ cắt quả táo làm năm, để trên đĩa, Vân Tiếu Khuynh cầm lên ăn, táo cổ đại tốt lắm ăn, ngọt thanh tự nhiên, hương vị tươi mát, ngọt lãnh không như táo ở hiện đại, bị phun thuốc quá nhiều, ăn nghe hương vị kì lạ, lại còn có cảm giác không an toàn nữa chứ! Hàn Kỳ ngồi đối diện, nhìn Vân Tiếu Khuynh căm cụi gặm táo, ánh mắt không còn chăm chú nhìn gương mặt hắn nữa, tự dưng lại cảm thấy buồn bực. Nương tử mỗi khi ăn thì luôn tập trung cao độ, không thèm nhìn mọi thứ xung quanh, nhìn làn môi anh đào khép mở, còn dính lại chút nước táo, bóng loáng, thật xinh đẹp, Hàn Kỳ hai mắt đăm đăm nhìn vào đôi môi xinh đẹp, hảo muốn hôn một chút nha.

Hắn với nương tử đồng giường cộng chẩm mấy tháng nay nhưng chưa có hành vi nào thật sự thân mật cả, nhiều lắm là hắn tranh thủ lúc nàng ngủ trộm hương một chút thôi, toàn là thân thân hai má với cái trán, có duy nhất một lần là hôn nhẹ môi anh đào xinh đẹp… Hàn Kỳ cảm thấy thật uất ức, rõ ràng là thê tử của mình nhưng lại không dám động tay động chân, vì nương tử sẽ tức giận, mà nương tử tức giận hậu quả sẽ thật nghiêm trọng a!

Có lẽ là quá chú ý đến người đối diện, mà vị thất vương gia của chúng ta, rất là không cẩn thận, mũi dao vô tình xoẹt ngang ngón tay một chút, một giọt máu đỏ tươi theo vết thương trào ra, hình thành giọt rơi nhẹ xuống mặt bàn. Vân Tiếu Khuynh ngẩng đầu, giương mắt nhìn hắn, Hàn Kỳ xấu hổ cười, rụt tay lại nhưng Vân Tiếu Khuynh nhanh hơn nắm lấy đầu ngón tay bị thương của hắn, một thoáng nhăn mi, sau đó không suy nghĩ nhiều lại cho vào trong miệng, khẽ liếm

Đây là lần thứ hai Vân Tiếu Khuynh chủ động cầm tay của Hàn Kỳ, lần thứ nhất là nàng cắt tay hắn, còn bây giờ là hắn tự cắt tay mình. Hàn Kỳ giật mình nhìn hành động lưu loát của Vân Tiếu Khuynh, tâm đập liên hồi, hình như nương tử có thói quen như vậy nha. Vân Tiếu Khuynh cảm thấy máu không còn chảy nữa mới hài lòng buông miệng, nhìn làn môi mềm lành lạnh nhưng đầu lưỡi ấm nóng của Vân Tiếu Khuynh, Hàn Kỳ tuyến tiếc, hai mắt thâm trầm không đáy

“ Hậu đậu!” nhưng rất nhanh, Vân Tiếu Khuynh phun ra hai chữ, hoàn toàn dập tắt ám hỏa trong người hắn, Hàn Kỳ khe khẽ cười, đầu ngón tay còn lại, nhẹ nhàng mơn trớn ngón tay bị thương của mình, trên tay còn vương lại hơi ấm của nàng. Bỗng dưng không khí giữa hai người trở nên vị diệu, ấm áp mông lung, lưu chuyển noãn ý

“ Cảm ơn nương tử…” Hàn Kỳ dơ đầu ngón tay, tủm tỉm cười nhìn Vân Tiếu Khuynh. Vân Tiếu Khuynh nhàn nhạt lên tiếng : “ thói quen!” Hàn Kỳ gật gật đầu, nhưng mà như nghĩ đến cái gì, hắn nhíu mày, lên tiếng : “ nương tử! nàng chỉ có thể làm như thế này giúp ta thôi nha, không được như thế đối với người khác!” Nghĩ đến việc nàng như thế đối với nam nhân khác, à nữ nhân.. nói chung là đối ai cũng không được, hắn sẽ cảm thấy tức giận đó. Được rồi! hắn thừa nhận là hắn sẽ ghen +_+

Vân Tiếu Khuynh nghe vậy, hàng mi thanh tú khẽ chau…, không trả lời

“ Nương tử…” đáng thương thanh âm, Hàn Kỳ hề hề oán giận, như là đang lặng lẽ lên án Vân Tiếu Khuynh. Vân Tiếu Khuynh giương mi, nhìn vẻ mặt của hắn như vậy, vô cớ lòng lặng lẽ dâng lên chút gì đó kì lạ, một cảm giác hết sức quái dị! không nghĩ nhiều như vậy, Vân Tiếu Khuynh thở dài, lên tiếng : “ uhm!” Cũng không biết, trong đó bao hàm chút bất đắc dĩ, cũng như là nhận mệnh. Hàn Kỳ giảo hoạt cười, như là một lão thử trộm đồ thành công, vô cùng đắc ý. Nương tử, nàng không biết sao, dạo gần đây nàng dường như ít từ chối ta nha !!

“ Nương tử, ta vẫn thắc mắc, hình dáng thật sự của nàng như thế nào?…” Hàn Kỳ nhẹ cười, bộ dáng ngoan bảo bảo, tò mò nhìn Vân Tiếu Khuynh. Đôi con ngươi lóe lóe sáng. Vân Tiếu Khuynh cũng không chú đến thái độ của hắn, nàng nghĩ một chút, sau đó đáp : “ cũng không có gì đặc biệt” . Hàn Kỳ không vui, nàng như là có lệ hắn vậy : “ nhưng mà như thế nào thôi! Nương tử, nói thôi…” thanh âm khéo dài, như là đang làm nũng.

Vân Tiếu Khuynh buông hai tay đầu hàng, trả lời : “ giống Vân Tiểu Khuynh bảy phần. Có điều đôi mắt của ta là mắt phượng, hẹp dài, trên trán có một vết bớt như đóa hồng liên, yêu diễm…”

Thật ra, nếu như Vân Tiểu Khuynh dung mạo bế nguyệt tu hoa khuynh thành khuynh quốc thì dung mạo thật sự của Vân Tiếu Khuynh chính là hơn một phần sắc xảo. Ngũ quan như là tác phẩm điêu khắc hoàn mỹ nhất của thượng thiên, chân mày cong cong như hàng liễu, tràn đầy phong tình, đôi phượng mâu lãnh đạm lơ đãng sắc bén, mâu quang một mãnh sương hàn, như một hố sâu câu hồn người khác, sóng mũi cao thẳng, thanh thanh tú tú. Làn môi anh đào mọng nước, đẹp tuyệt trần. Ở hiện đại không biết bao nhiêu nam nhân đổ trước dung mạo khuynh thế ấy, chỉ có điều trời sinh lãnh bạc, Vân Tiếu Khuynh vô hình tạo nên loại khí chất cự nhân ngàn dặm, cho nên dù dung mạo có đẹp như thế nào, cũng rất ít nam nhân dám tiếp xúc với nàng

Chẳng qua cơ duyên xảo ngộ, linh hồn vượt vạn năm thời không đến đây, gặp phải vị thất vương gia lưu manh mặt dày này, Vân Tiếu Khuynh cũng là lần đầu tiên thật sự thân cận với một nam nhân như vậy

Hết chương 10



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận