Tiếu Diện Vương Gia, Lãnh Đạm Vương Phi



Vân Tiếu Khuynh tự múc ình một chén cháo, uống một ngụm, mùi vị đặc biệt thơm, hạt gạo không cứng cũng không quá mềm, vị ngọt còn lưu lại nơi khoang miệng, kích thích vị giác của nàng. Đầu bếp tay nghề không tệ.

Hành động của Vân Tiếu Khuynh khiến ấy gã nô tỳ cùng sai vặt đứng bên cạnh lắp bắp kinh hãi, vương gia chưa động đũa mà vương phi đã dùng đồ ăn trước, như vậy là bất kính a…! lại nhìn sang vương gia, cũng không có thái độ gì tức giận, cứ yên lặng nhìn vương phi dùng thức ăn. Quái tai! Hôm nay trời đúng là hạ hồng vũ

Uống hết một chén cháo, ăn thêm hai cái bánh bao, một đĩa rau, lại thêm một ít đồ ăn mặn, Vân Tiếu Khuynh vừa lòng đặt chén xuống. Hàn Kỳ tủm tỉm nhìn Vân Tiếu Khuynh ăn thức ăn, nghi hoặc, nàng nhỏ như vậy lại dùng nhiều thức ăn như thế, không đau bụng sao??

“ Đầu bếp?” Vân Tiếu Khuynh ngẩng đầu vấn. Trung niên đầu bếp bước ra, thân hình một thoáng lung lay, lại chuyện gì nữa a, vương phi không phải ăn rất ngon miệng sao, lại lôi hắn ra làm gì, nhìn ánh mắt của vương gia hắn cảm thấy chân tay mềm nhũm, ô ,..ô.. vương phi đại nhân đại lượng làm ơn tha cho tiểu nhân một con đường sống đi. Đầu bếp trong lòng khóc thét, nhưng vẫn hết sức cung kính cúi chào Vân Tiếu Khuynh

“ Lần sau làm đồ ăn cay thêm chút nữa, ta thích đồ cay…” Vân Tiếu Khuynh nhàn nhạt phân phó. Đầu bếp giật mình, ngẩng đầu nhìn Vân Tiếu Khuynh sau đó lại nhìn sang vương gia, thấy vương gia tươi cười sáng lạng, đầu bếp nhanh chóng cúi đầu xuống, mỗi khi vương gia cười như vậy tức là trong lòng không vui nha, ô ..ô.. hắn chỉ mới nhìn vương phi một chút mà thôi, vương gia thật là tiểu nhân. Dĩ nhiên đây cũng chỉ là suy nghĩ, hắn trừ phi có mười cái mạng nếu không cũng không dám nói

“ Nhưng là.. vương gia… ngài không phải không thích đồ cay sao??” đầu bếp mặc dù sợ hãi nhưng vẫn nói ra suy nghĩ của mình. Vân Tiếu Khuynh nghe vậy, quay sang nhìn Hàn Kỳ một lát, lại nghĩ thêm một chút, bèn nói : “ từ mai về sau, ta và vương gia không dùng chung đồ ăn sáng, à.. không dùng chung bữa ăn” . Nàng chính là thích ăn cay, vì hắn mà hi sinh khẩu vị của mình, không có chuyện đó đâu!!

“ Không được..” Hàn Kỳ không hơn giận nhíu mày, tiểu nữ nhân này đúng là muốn chọc tức hắn sao chứ. Có biết bao nhiêu người muốn cùng bàn dùng bữa với hắn, mà nàng lại từ chối. Hừ hừ!!.. đáng giận

Đầu bếp lúng túng, vậy thì nghe theo ai nha, đầu bếp trong lòng ai oán

“ Ta thích ăn cay….” Vân Tiếu Khuynh nhíu mày, không thỏa hiệp

Hàn Kỳ buồn bực

“ Ta thích ăn cay….” Thanh âm không kiên nhẫn.

“ Được được, cứ làm theo vương phi, nàng thích dùng gì thì làm như vậy…” Hàn Kỳ lắc đầu thỏa hiệp, thôi đi! Ăn cay thôi mà, hắn không tin mình không ăn được. Đầu bếp nói ‘là’ sau đó cáo lui

Hô! Vương gia quả thực sủng vương phi nha! Tất cả mọi người đều âm thầm suy nghĩ. Xem ra sau này nhất định phải hảo hảo mà hầu hạ vương phi, nếu không vương gia sẽ tức giận, mà vương gia tức giận hậu quả sẽ thật nghiêm trọng đó!

Ăn xong, đương nhiên là phải đi lại để cho tiêu thực, cho nên Vân Tiếu Khuynh không nhanh không chậm đi dạo quanh vương phủ, sẵn tiện ngắm nhìn cảnh vật nơi đây, mà thất vương gia của chúng ta cũng lẽo đẽo đi theo bên cạnh

“ Ngươi đi theo ta làm gì…” Vân Tiếu Khuynh nghi hoặc, hắn là vương gia, không cần làm việc hay sao?

“ Đương nhiên là bồi nương tử đi dạo nha..” Hàn Kỳ mị hoặc cười, phao cho Vân Tiếu Khuynh một cái mị nhãn. Vân Tiếu Khuynh nhìn hắn, sau đó bước đi, để lại thanh âm lãng đãng : “ đừng nhìn ta với ánh mắt như vậy, thật kinh khủng”

Hàn kỳ : +_+…..!!??!!

Thất vương phủ diện tích rất rộng, có thể nói sau hoàng cung thì nơi nay hoa lệ nhất, đồ sộ nhất. Trung tâm là Trung Uyển các, bốn hướng còn lại phân thành Đông Hoàn các, Tây Noãn các, Nam Li các cùng Bắc Hoàng các. Trung Uyển các là chỗ ở của vương gia, Đông Hoàn là dành cho gia quyến, Tây Noãn dành cho thiếp thất, Nam Li là dành cho khách, còn lại bắc hoàng là nơi ở của nô tỳ cùng gã sai vặt…. của vương phủ. Xung quanh cảnh trí đẹp tuyệt vời, thiên nhiên xen kẽ, cổ thụ xanh bóng, hồ cá rộng lớn, ao sen …. Rất thanh nhã nhưng không thiếu phần đồ sộ, ‘ tôn quý, thanh lịch’ chính là bốn từ dùng để miêu tả về Lăng Hàn vương phủ này

Vân Tiếu Khuynh rất thích Tây Noãn Các, bởi vì nơi đây thật yên lặng, rất đơn giản nhưng cũng lộng lẫy, bao bọc vài dãy nhà tinh xảo là gần trăm gốc đào thụ, bên cạnh lại có hồ sen khá rộng, dùng thuyền con bơi ra giữ hồ mà nằm ngủ, lại có hương sen quấn quýt, cái cảm giác này không phải rất tuyệt sao?

Trong các loài hoa, nàng yêu nhất là đào hoa, đào hoa diễm lệ, một trời hồng hoa rơi lả tả, thật diễm mỹ. Khi hoa khai rực rỡ đến ngất ngây, khi hoa tẫn, điêu linh nhưng lại mang một sắc thái thê mỹ, rất đẹp, rất trong trẻo, cũng rất… cô đơn…

Hương đào hoa thanh lãnh, nhuộm thấm lòng người…. Vân Tiếu Khuynh một thoáng si mê nhìn gốc đào hoa vươn mình sừng sửng

Hàn kỳ xưa nay không đụng nữ nhân, ngay cả một nha đầu ấm giường cũng không có cho nên đừng nói là thiếp thất, vì vậy Tây Noãn các không có một ai, Vân Tiếu Khuynh cảm thấy chuyến đi lần này đến cổ đại thật không sai, ước mơ có thể sở hữu một mảnh đào lâm của nàng bây giờ đã thành hiện thực rồi

“ Hàn Kỳ…” Vân Tiếu Khuynh lên tiếng. Hàn Kỳ đáp : “ nga!” Đáng giận! chỉ khi nào nàng có yêu cầu mới lên tiếng gọi tên hắn. Càng đáng buồn hơn nữa chính là hắn không thể không đáp ứng nàng.

“ Ta muốn ở Tây Noãn các…” âm thanh kiên định, quyết tuyệt

“ Không được…” Hàn Kỳ nhíu mày, nơi đây là dành cho thiếp thất. Ách! Mặc dù hắn không có ý định cưới thiếp nhưng mà nếu như nàng ở chỗ này thì nhất định sẽ bị người khác soi mó, hắn không thích như vậy

“ Vì sao?” Vân Tiếu Khuynh hỏi lại

“ Nơi đây là dành cho thiếp thất, sườn phi…” Hàn Kỳ lên tiếng, muốn nhìn biểu hiện của nàng, nhưng rất tiếc hắn lại thất vọng vì nữ nhân kia nhíu nhíu mày, nói với hắn rằng : “ vậy vương phi chỗ ở chỗ nào??”

“ Đương nhiên là Trung Uyển các…” hắn nhanh miệng nói. Thông thường là ở Đông Hoàn các nhưng mà hắn luyến tiếc rồi, mặc dù có chút mất mặt nhưng mà hắn thừa nhận hắn thích cảm giác ôm nàng đi ngủ nha. Chưa có bao giờ hắn lại ngủ ngon giấc như hôm qua, dường như nữ nhân này có mị lực khiến hắn rất an tâm

“ Vậy ta đổi với các nàng…” Vân Tiếu Khuynh nghĩ nghĩ rồi lại nói

“ Không được…” âm thanh nghiến răng nghiến lợi, nữ nhân này là đồ ngốc hay sao chứ, dám đẩy trượng phu của mình cho nữ nhân khác, mặc dù là chưa có, à bọn họ cũng chưa là vợ chồng đích thực, nhưng mà… dù gì cũng không nên có ý nghĩ như vậy a, Hàn Kỳ buồn bực

“ Vì cái gì không được??” Vân Tiếu Khuynh lại hỏi lại

“ Nơi đó chỉ là nơi của vương phi và vương gia mà thôi…” hắn kiên nhẫn giải thích

“ Vậy thì ngươi tước danh hiệu vương phi của ta đi, để ta là sườn phi hay thiếp thất là được rồi…” Vân Tiếu Khuynh không sao cả nói, chỉ là danh hiệu mà thôi, hơn thế nữa dù gì hắn và nàng cũng chỉ là hữu danh vô thực

“ Ngươi… ngươi… chẳng lẽ bổn vương lại không bằng Tây Noãn các…” Hàn Kỳ hắn tức chết rồi, nữ nhân này dám coi hắn không bằng cái tòa nhà đáng ghét kia sao. Rất đả thương người, Vân Tiếu Khuynh giương mi nhìn hắn, gật gật đầu. Đúng vậy, ngươi dù có đẹp mặt nhưng nhìn hoài cũng ngán, sao bằng cả trăm gốc đào thụ ở đây! nếu biết suy nghĩ trong lòng của Vân Tiếu Khuynh, Hàn Kỳ nhất định hắn sẽ sùi bọt mép mất thôi, ôi! Đáng thương vương gia của chúng ta.

“ Danh hiệu vương phi không thể tước là tước được, trừ phi ngươi phạm đại sai!” Hàn Kỳ uể oải lên tiếng, nữ nhân này thật sự có bản lĩnh khí hắn tức chết

“ Phạm đại sai? Vậy ta đây hồng hạnh ra tường thì có phải là phạm đại sai??” Vân Tiếu Khuynh đáp lại

“ Nghĩ cũng đừng nghĩ….” Hàn Kỳ lớn tiếng quát. A …aa..a hắn tức chết!! nữ nhân đáng giận, nàng nhất định là khắc tinh lão thiên gia phái xuống làm khó dễ hắn

“ Vậy thì.. vô phép vô tắc, ức hiếp người khác…” Vân Tiếu Khuynh thấy hắn sắp tức chết, bèn nhanh chóng chuyển sang đề nghị khác

“ Vân Tiếu Khuynh…” Hàn Kỳ nghiến răng nghiến lợi, nữ nhân này không từ bỏ ý đồ đó không được sao, nàng rốt cuộc là thích cái gì ở Tây Noãn Các

“ Ân…” Vân Tiếu Khuynh không kiên nhẫn giương mi, nam nhân này thật phiền phức, cái này không được, cái kia cũng không được, hắn chính là muốn làm khó nàng mà

“ Tây Noãn Các đó làm sao đẹp bằng Trung Uyển các” Hàn Kỳ hỏi

“ Ta thích đào thụ….” Vân Tiếu Khuynh không suy nghĩ nhiều liền đáp

“ Cứ như vậy?” Hàn Kỳ chưng hửng, nàng chì vì thích đào thụ mà đến Tây Noãn Các, không thèm trụ Trung Uyển, lại sẵn sàng đem hắn ‘vứt’ cho người khác chỉ cần đến Tây Noãn?? Ân…hừ hừ,,,!! Hắn nhất định phải đem đống đào thụ đó đốt thành tro, hừ hừ..!! hắn tuyệt đối không thừa nhận là hắn cảm thấy ghen tỵ với đám cây đào thụ đó, nhất định là không có chuyện đó, là vì nàng làm hắn cảm thấy tức giận thôi.

Mặc dù rất uất ức nhưng thất vương gia cuối cùng cũng thỏa hiệp yêu cầu ‘bé nhỏ’ của vương phi của hắn. Tây noãn các từ rày về sau trở thành nơi trú ngụ của vương phi, toàn quyền vương phi sử dụng, không có sự cho phép của vương phi không ai được phép bước vào kể cả là vương gia.

Hàn Kỳ oán hận nhìn đám người nô nức chuyển đồ đạc của Vân Tiếu Khuynh đến Tây Noãn Các, đáng giận, hắn còn muốn ôm nàng để đi ngủ, vậy là từ bây giờ hắn muốn ôm nàng ngủ thì phải có sự cho phép của nàng sao? nào có cái lí lẽ hoang đường đó, tức chết hắn mà. Không được, hắn phải đòi lại quyền lợi, hắn nhất định phải trọng chấn phu cương. Cho nên thất vương gia hùng hùng hổ hổ chạy đến Tây Noãn Các, đá tung phòng của Vân Tiếu Khuynh, bước vào và ngay lập tức hắn đứng hình

Sau tấm rèm che mỏng manh như ẩn như hiện dáng người nữ tử thướt tha yêu kiều, một cơn gió nghịch ngợm đi ngang qua, hất tung mảnh hoàng lụa, hé mở cảnh vật bên trong

Ôn tuyền lượn lờ bốc khói như mơ như thật, nữ tử làn da trắng nõn nhiễm tẫn phấn hồng, một đầu ô phát rủ xuống qua đôi vai gầy, xỏa lên tấm tưng ngọc trắng muốt, một vài giọt nước lăn dài từ cổ xuống duyên dáng xương quai xanh, nữ tử hai mắt khép hờ, như là đang ngủ yên, hưởng thụ dòng ôn tuyền ôn nhu vuốt ve lấy cơ thể mình

‘ Mê hoặc, cái này tuyệt đối là một mê hoặc….’ Hàn Kỳ lẫm nhẫm, nhưng là cơ thể của y như bị một nguồn ma lực bí ẩn nào đó dẫn dắt, y vô thức bước lại gần, đôi con ngươi gắt gao nhìn nhân ảnh nọ, không hề chớp mắt dù chỉ là một chút. Đến khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn một cái vươn tay, Hàn Kỳ mới sực tỉnh, hô hấp dồn dập, cũng không biết là nước của ôn tuyền nóng làm cho hắn đỏ mặt hay là bản thân hắn thấy thẹn thùng nữa. Một mặt thì muốn ngay lập tức bước khỏi căn phòng tràn đầy dụ dỗ này, một mặt lại luyến tiếc nhìn hình ảnh duy mĩ trước mắt

“ Ân…” Vân Tiếu Khuynh than nhẹ. Thật tốt! ôn tuyền a, cái này trong hiện đại chính là truyền thuyết nha, cổ đại đúng là tốt thật, cái gì cũng tinh khiết, không như mấy ngàn năm sau, cái gì cũng ô nhiễm.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận