Tiếu Diện Vương Gia, Lãnh Đạm Vương Phi



“ Lão thất, đệ xem cái này đi…” Hàn Dạ đưa mật chỉ cho Hàn Kỳ, đôi chân mày nheo lên, ánh mắt một thoáng lạnh lẽo, bỗng chốc uy nghiêm đế vương tẫn hiện, nào còn bộ dáng cười cợt như hằng ngày? Thấy hoàng huynh của mình bỗng dưng nghiêm túc như vậy, Hàn Kỳ cũng không khỏi suy đoán, mở mật chỉ ra xem, Hàn Kỳ nhíu nhíu mày, thở dài thườn thược

“ Không ngờ trong người của chúng ta lại có nội gián!” Hàn Kỳ nhếch môi lạnh nhạt cười, con cờ dấu bí ẩn nhiều năm như vậy đến cuối cùng cũng bại lộ, xem ra Nam Vân đế thật sự quyết tâm lần này khai chiến a

Hàn Dạ tràn đầy sát khí : “ trẫm nhất định sẽ khiến cho hắn sống không bằng chết” phản bội! Hàn Dạ chưa bao giờ nghĩ có một ngày người kia sẽ phản bội mình, người đó người mà y tin tưởng chỉ sau lão thất, không ngờ….

Hàn Dạ mím môi, không nói. Hàn Kỳ thấy vậy , khẽ thở dài : “ hoàng huynh! Đừng đau lòng, mỗi người có một chí hướng riêng mà”. Hàn Dạ khẽ quát : “ ai nói ta đau lòng?!” Hàn Kỳ lắc đầu : “ nếu người phản bội là kẻ khác, huynh có phẫn nộ như vậy không?!” Hàn Dạ nghe vậy, sững người! đúng vậy… nếu kẻ phản bội không phải là người kia y có cảm thấy xót lòng đến như vậy?! bọn họ cùng lớn lên bên nhau, là huynh đệ, là tri kỷ, là chủ tớ…. không ngờ lại có một ngày như thế này, dẫu là đế vương vô tâm lãnh tình, lòng vẫn không khống chế được đau nhức

Hàn Linh! Tại sao… kẻ phản bội lại là ngươi…..người nào cũng có thể nhưng hết lần này đến lần khác, người đó tại sao lại là ngươi……

“ Lão thất!…. nếu bắt được hắn, đừng vội xử lí, ta muốn đích thân hỏi hắn…” Hàn Dạ khẽ nhắm mắt, thanh âm tràn đầy mỏi mệt. Hàn Kỳ vỗ vỗ vai y, đạm cười : “ ta biết, hoàng huynh! Đừng quên ba chúng ta cùng lớn lên bên nhau, ta cũng không nỡ ra tay với hắn….”

“ Mùa đông năm nay sẽ đến sớm đấy….” Hàn Kỳ bất chợt nói như vậy

Hàn Dạ mỉm cười : “ lão thất, đệ lại lo cho đệ muội sao?”

Đúng vậy, đông đến nàng ấy sẽ không khỏe, Hàn Kỳ than nhẹ : “ lần này lại có chiến loạn, ta không thể không đi….. hoàng huynh! ở nhà nhờ huynh thay đệ chăm sóc cho nương tử”

“ Ta hiểu, đệ an tâm lên đường thôi…” Hàn Dạ gật gật đầu, nước một ngày không thể không có vua, nếu được hắn thực sự muốn đích thân đi, chỉ là không thể….

“ Ân! Hoàng đệ cáo lui, hoàng huynh! Ngày mai không cần đến tiễn đâu”

“ Ta hiểu…….”

Tối hôm đó

“ Nương tử! nàng nói xem, tại sao con người lại dễ dàng phản bội nhau đến thế? Cảm tình lớn lên bên nhau gần ba mươi năm trời, ấy vậy lại dễ dàng phản bội lẫn nhau….” Hàn Kỳ thở dài ngao ngán

Vân Tiếu Khuynh nhìn nhìn hắn, lại nói : “ Hàn Kỳ! ngươi có việc gì sao?!”

“ Không có a, nương tử chỉ là ta có chút cảm thán mà thôi….” Hàn Kỳ cười cười, vươn tay vuốt nhẹ lọn tóc trắng của Vân Tiếu Khuynh, xúc cảm mềm mượt còn lưu lại vào nơi đầu tay, thật dịu dàng….

“ Hàn Kỳ! đừng có việc nào cũng dấu trong lòng…” Vân Tiếu Khuynh lạnh nhạt nói, thanh âm không ra hỉ giận. Hàn Kỳ bỗng dưng nhíu mày, nghiêm túc nhìn Vân Tiếu Khuynh, lại nói : “ nương tử! hứa với ta trong khoảng thời gian ta không ở đây, phải tự biết chăm sóc cho bản thân mình”

“ Ngươi đi đâu sao…” Vân Tiếu Khuynh hỏi lại

“ Uh! Kỳ Châu có một số chuyện cần ta đi làm….” Hàn Kỳ đáp

“ Hàn Kỳ! ngươi biết không, sở dĩ con người lại dễ dàng phản bội nhau đến thế, là vì bọn họ không tin tưởng lẫn nhau, cứ tự cho bản thân mình là đúng, tự nghĩ rằng như vậy là tốt cho đối phương nhưng vô hình chung lại gây tổn thương cho người kia….” Tự dưng Vân Tiếu Khuynh lại nói như vậy. Hàn Kỳ một thoáng suy tư….

“ Ta thực sự rất ghét chuyện gì phiền phức, ghét phải suy nghĩ nhiều, vì khi ấy đầu thực sự đau….. cho nên Hàn Kỳ! nếu có chuyện gì nhất định phải nói với ta, đừng có chuyện gì cũng ôm hết vào mình, như vậy thật không công bình, không những với ngươi mà còn với ta nữa, biết không?!”

“ Hì hì…!! Đa tạ nương tử chỉ giáo, vi phu hiểu được….” mỗ nam mặt dạy ôm cổ Vân Tiếu Khuynh, tươi cười rạng rỡ, ấm áp vô cùng, đôi con ngươi y nhìn nàng sóng sánh nhu tình, thâm trầm hơn cả đáy biển sâu…

Nương tử! nàng nói không sai…. Nhưng là có những chuyện không thể nói ra, dẫu biết là không công bình, dẫu biết là mệt mỏi vẫn cố gắng ôm dồn vào người, chỉ vì hi vọng người kia vô ư vô lự mà sống, cho nên… nương tử! thứ lỗi…. chuyện này ta không thể nói được với nàng, cuộc chiến lần này đây thực sự rất nguy hiểm… ta không có tự tin để mang theo nàng, cho nên nương tử, nàng nhất định phải ngoan ngoãn ở nhà, chờ ta về, biết không?!!

Nhìn nam nhân an tĩnh ngủ nhan, Vân Tiếu Khuynh vươn tay chỉa chỉa vào má y, đôi con ngươi nhàn nhạt gợn sóng, khe khẽ thở dài… nàng nhắm mắt, khẽ nhếch môi, nhẹ giọng nỉ non : “ tên ngốc!!”

Lăng Hàn vương phủ

Sáng hôm sau

“ Hàn Kỳ, ngươi đi kỳ châu rốt cuộc là vì chuyện gì?” Vân Tiếu Khuynh không nhanh không chậm hỏi. Hàn Kỳ thấy nương tử yêu dấu của hắn quan tâm bản thân, rất là vui mừng, lần đầu tiên nương tử thấy y xa nhà mà lên tiếng hỏi thăm đấy, y mị mị cười : “ nương tử! cuối cùng thì nàng cũng quan tâm đến vi phu nha!” Vân Tiếu Khuynh nghi hoặc nhìn hắn, rất là khó hiểu : “ ta có khi nào là không quan tâm ngươi?!” Rõ ràng nàng cũng đã quan tâm đến hắn rồi nha

“ Ách! Nương tử, vi phu nhầm, ha ha…” Hàn Kỳ gượng gạo cười, có chút chột dạ, nương tử! nàng đừng có dùng ánh mắt lạnh đạm như vậy mà nói quan tâm vi phu chứ, khiến cho vi phu cảm thấy sợ sợ á

“ Hàn Kỳ, ngươi đừng có chuyển đề tài, ngươi rốt cuộc là có chuyện gì dấu ta có đúng hay không?” Vân Tiếu Khuynh nghiêm túc hỏi hắn, nam nhân này chính là rất xảo quyệt, cứ hay lẫn trốn vấn đề. Hàn Kỳ mỉm cười, vươn tay cầm lấy lọn tóc trắng muốt của nàng, y nhẹ giọng nói : “ vi phu có chuyện cho nên đi xa nhà một thời gian, nương tử nhất định phải tự chăm sóc cho bản thân mình, đừng để bị ốm, biết không?”

“ Hàn Kỳ!” Vân Tiếu Khuynh nhíu nhíu mày, rất là không vui, lại nói : “ ta không phải là trẻ con”

“ Ta biết a, nhưng mà mùa đông năm nay có vẻ đến sớm, nhưng vi phu lại không có cách nào ở nhà chăm sóc cho nương tử, nương tử đừng để bị đông lạnh, tối đến nhất định không được đá chăn có biết không?” Hàn Kỳ lãi nhãi dặn dò. Vân Tiếu Khuynh thấy hắn dùng dằn không dứt khoát như một bà cô già không khỏi bật cười : “ Hàn Kỳ! ta không có yếu ớt như vậy”. Hàn Kỳ thở dài, y cười khổ : “ nương tử! còn nhớ mùa đông năm năm về trước, nàng ốm hơn ba tháng, khiến cho ta không dám rời nàng chỉ là một bước”. Nghĩ đến đây y cảm thấy lo lắng trong lòng rồi. Y thật sự không thích mùa đông chút nào, đông đến nương tử sẽ không khỏe, còn nhớ năm năm trước, y nghĩ đến mùa đông năm sau nhất định sẽ đem nàng vân du ở Nam Vân, không ngờ năm năm sau lại không thực hiện được, bây giờ lại càng không thể, biên cương Nam Vân gây chiến loạn, hắn không muốn nương tử đến đó mạo hiểm, hơn thế nữa công vụ lần này không thể không có mặt y, mùa đông năm nay thật sự khiến cho y lo lắng a

Vân Tiếu Khuynh nghe hắn nhắc về chuyện lúc trước, đôi con ngươi vốn tĩnh lặng như nước, một thoáng nhộn nhạo, hàng mi thật dài che đi mâu quang của mình, yên lặng nghe hắn lãi nhãi, nghe hắn quan tâm, Vân Tiếu Khuynh cảm thấy lòng nhàn nhạt ấm áp, một cảm giác khó tả len lõi qua tâm nàng, Vân Tiếu Khuynh giương mi nhìn hắn, một lát sau lại lên tiếng : “ Hàn Kỳ!”

“ Ân!” Hàn Kỳ đáp, nhưng đôi tay cũng bận rộn thay Vân Tiếu Khuynh khoác thêm áo. Vân Tiếu Khuynh vươn bàn tay nhỏ nhắn chỉ chỉ ở ngực hắn, nhỏ giọng lên tiếng : “ Hàn Kỳ! thật xin lỗi…”

Những kỉ niệm giữa ta và ngươi, chỉ có mình ngươi nhớ, ngươi tưởng niệm, năm năm tương tư, còn ta… ta lại không nhớ chút gì cả, vậy có công bằng với ngươi không? Tên ngốc này! sao ngươi lại tốt đến như vậy, khiến ta…

“ Nương tử, sao nàng lại xin lỗi vi phu ?” Hàn Kỳ nghi hoặc, rồi như nghĩ đến điều gì, y sắc mặt tái ngắt, lắp bắp : “ nương tử….! không lẽ nàng… làm chuyện gì có lỗi với vi phu rồi hả?” Vân Tiếu Khuynh thấy sắc mặt hắn như vậy, buồn bực, nàng biết ngay là hắn nghĩ mấy vấn đề vớ vẫn rồi, nam tử này lúc nào cũng đùa được, Vân Tiếu Khuynh dùng đầu ngón tay chỉa chỉa vào má hắn, mím môi : “ Hàn Kỳ! nếu như ta vẫn không nhớ được chuyện trước kia….” Lời chưa kịp dứt, Hàn Kỳ đã vội mở miệng ngăn chặn, y nói : “ không nhớ cũng không sao!”

Hàn Kỳ cười nhẹ : “ nương tử! chuyện quá khứ, chỉ cần ta nhớ là đủ rồi, nương tử đừng bận tâm cũng đừng cố gắng nhớ lại, hãy để mọi chuyện tự nhiên. Chỉ cần nương tử ở bên cạnh vi phu là được”

“ Ngươi vẫn luôn sợ hãi….” Vân Tiếu Khuynh than nhẹ, nam tử này trời không sợ đất không sợ, chỉ sợ nàng một ngày biến mất, mỗi đêm cùng giường cộng chẫm, hắn đều giật mình thức giấc, như là sợ nàng đột ngột biến mất, cả năm nay… ngày nào cũng vậy..

“ Làm sao không sợ hãi cho được….” Hàn Kỳ nhẹ nhàng lẫm nhẫm : “ nương tử đột ngột biến mất, ta biết đi đâu tìm nương tử bây giờ?!”

“ Hàn Kỳ!…” Vân Tiếu Khuynh tựa đầu vào lồng ngực của hắn, nàng cười khẽ, vân đạm phong khinh : “ nếu như có một ngày ta muốn đi, ngươi cứ việc dùng dây trói thật chặt ta là được, ta cho phép ngươi làm điều đó”. Hàn Kỳ nghe vậy, một thoáng sững người, như là lo lắng hoang vắng cả năm bỗng dưng tan dần đi, y ôn thanh cười, bàn tay ôn nhu vỗ vỗ lưng nữ tử, nói : “ ta luyến tiếc!” Vân Tiếu Khuynh không nói, yên lặng tựa vào lòng hắn, hưởng đôi chút ấm áp còn đọng lại, khóe môi cong cong tiếu dung tuyệt mĩ

“ Đi thôi!” Vân Tiếu Khuynh rời khỏi vòng tay hắn, nàng nói : “ đi nhanh về nhanh, ta chờ ngươi!” Hàn Kỳ cười cười, lại vươn tay ôm nàng một chút, mới chịu buông ra. Xoay người bước đi. Vân Tiếu Khuynh nhìn thấy bóng lưng của hắn ngày một xa, mới thu hồi tầm mắt, quay người về hướng dược phòng

“ Tiểu Hồng, Lê Duyệt hắn nói như thế nào?” Vân Tiếu Khuynh ngồi trên nhuyễn tháp, cầm trên tay vài thứ bột phấn kì lạ, lên tiếng hỏi Tiểu Hồng. Tiểu Hồng đã có bầu hai tháng, bụng đã hiện rõ, nàng ngồi bên cạnh Vân Tiếu Khuynh, một tay ôn nhu vuốt bụng, một tay giúp Vân Tiếu Khuynh cầm một ít chai lọ, nhẹ giọng đáp : “ vương phi! Tướng công hắn nói… chuyến đi lần này không lắm an toàn”. Tiểu Hồng đôi con ngươi một thoáng ưu sầu nhưng rất nhanh đạm cười thay thế, vẻ mặt ôn nhu dịu dàng của một nữ tử bước vào độ tuổi làm mẫu thân, nàng nói : “ vương phi! Ngài đừng lo, vương gia võ công cao như vậy, sẽ không có vấn đề gì đâu”

Vân Tiếu Khuynh khẽ thở dài, vươn tay nhận hết chai lọ trong tay Tiểu Hồng, nói : “ dù võ công có cái thế đến đâu nhưng một mình hắn đứng giữa hàng trăm đám cao thủ võ lâm, cũng khó mà lui được” Nếu nàng đoán không nhầm thì Nam Vân quốc chủ cấu kết với ma giáo, ý đồ chiến lấy cái ngôi võ lâm minh chủ của võ lâm, sau đó lợi dụng thế lực này đối phó với Đông Li. Một phần người võ lâm lại ghét những gì liên quan đến triều đình, tức là hắn ngay một lúc vừa đối phó với ma giáo giáo chủ, lại đối đầu với võ lâm nhân sĩ, hai thế lực chèn ép. Nam Vân biên cương lại có chiến loạn, một phần binh lực của hắn sẽ phân xẻ bên đó, quả là bị dồn tứ phía, rốt cuộc là ai lại dùng mưu kế thâm độc như vậy ép hắn, hay vốn chỉ là trùng hợp?!

Vân Tiếu Khuynh vươn tay xoa xoa mi tâm, nàng ghét những gì phức tạp, ghét những gì cần suy nghĩ nhiều, nhưng mà lần này đây nàng không thế trốn tránh, cũng không thể lui sau vài bước để một mình hắn cán đáng tất cả, nàng chính là luyến tiếc hắn mệt mỏi, Vân Tiếu Khuynh chợt cười, nguyên lai yêu một người chính là lúc nào cũng quan tâm đến người đó, sợ người đó mệt mỏi sao?!

Mỗi ngày một chút, thêm một tý, nàng lại càng phát hiện, thì ra yêu một người, chính là thú vị như vậy, từng chút từng chút bất giác quan tâm, luyến tiếc hắn ưu sầu, hắn mệt mỏi, vì hắn bày mưu tính kế, vì hắn làm những chuyện mà bản thân mình chán ghét, cái cảm giác này…. rất đẹp

“ Vương phi! Vậy Lê Ngạn…bọn hắn sẽ không nguy hiểm chứ?!” Tiểu Họa ngồi bên cạnh còn lại, cũng không khỏi lo lắng, nàng và hắn còn có hài tử chưa chào đời, nếu như hắn…. thì nàng sẽ làm sao đây?! nếu không có hắn, thì nàng… làm sao mà sống đây?! Tiểu Họa đôi con ngươi phảng phất bén nhọn đau đớn, tình cứ một ngày mối lúc một tăng, còn nhớ ban đầu gặp gỡ ấn tượng về hắn không tốt, sau này hắn từng chút quan tâm đến nàng, để ý đến nàng khiến cho nàng khó mà ghét hắn, cứ như vậy trở thành phu thê, rồi từng ngày gặp mặt, mỗi ngày đạm đạm nhưng lại ấm cúng, bất giác….yêu lúc nào không hay

Vân Tiếu Khuynh ngẩng đầu nhìn Tiểu Họa, nhẹ giọng cười : “ hắn sẽ biết vì các ngươi mà bảo trọng bản thân mình!” chỉ một câu nói đơn giản ấy thôi mà lại có sức khiến cho người ta tâm an đến kì lạ, Tiểu Họa cùng Tiểu Hồng một thoáng thở phào nhẹ nhõm, nhẹ nhàng vuốt ve bụng của mình, chỉ vài tháng sau là có sinh mạng mới chào đời rồi…

Hết chương 38



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận