Tiếu Diện Vương Gia, Lãnh Đạm Vương Phi



Tòa thanh miếu nho nhỏ, nhưng đông đúc sương khói, mê hoặc như mơ như ảo, giống như chốn thần tiên lại thêm phần hương vị phàm trần….

Tiếng gõ mõ mỗi buổi sớm lại vang vọng khắp tòa thanh miếu, một nữ tử an tĩnh ngồi tụng kinh, vẻ mặt an tường…

“ Sư tỷ, sao Vân cô nương muốn xuất gia nhưng trụ trì lại luôn không cho nha….” Một tiểu ni cô tò tò vấn

“ Là vì trụ trì sư phụ nói, Vân cô nương còn chưa dứt lòng trần….” một vị ni cô lớn tuổi hơn giải thích….

“ Lòng trần là cái gì nha…” tiểu ni cô càng thêm nghi hoặc

“ Cái này… ta cũng không rõ lắm….” ni cô lớn hơn cũng lắc đầu, khó hiểu….

Sương khói nhẹ nhàng, trầm hương lả lướt bay khắp căn phòng

Nữ tử ngồi gõ mõ, dung nhan vẫn thanh lệ tuyệt trần như vậy…

Ly ca ca…. huynh ở nơi đó có còn chờ muội, huynh muốn muội vui vẻ sống, muội làm được, cho nên chốn hoàng tuyền kia… huynh nhất định phải chờ muội… phải chờ muội….

Nữ tử khe khẽ mỉm cười, đáy mắt ôn nhu như nước, tiếu dung nhàn nhạt ý cười, trong trẻo thanh thuần…. tựa đóa bằng lăng dịu dàng đằm thắm….

Thanh âm gõ mõ lại vang lên điều đặn, như một nhịp khúc….. an tĩnh tâm người…

Căn nhà lao ẩm ướt, tràn đầy bụi

Một nam tử yên tĩnh ngồi đó, chân tay bị thiết liên xích lại

Cánh cửa lao chợt mở ra, để lộ chút ít ánh sáng nhỏ nhoi lọt vào

Một nam tử bước vào….

“ Ngươi đã đến rồi sao?….” nam tử ngẩng đầu, nhìn thấy người kia, chợt cười, tiếu dung ôn hòa, tựa như nhiều năm về trước, lần đầu gặp nhau, y cũng đã cười với hắn như thế…

Nam tử yên lặng nhìn y, đôi con ngươi từ phẫn hận chuyển sang mờ mịt…. không thốt thành lời

“ Ngươi…. Tại sao lại phản bội…” mãi một lát sau, nam tử kia mới cất lên nỗi thanh âm

“ Vì cái gì đâu… chẳng lẽ ngươi không hiểu sao, bệ hạ của ta….” Nam tử bị xích nghe hỏi vậy, chợt cười, tiếu dung vẫn như vậy ôn hòa bao dung, đôi con người nhàn nhạt ấm áp, nhu tình như hải, bất giác nam tử kia lùi về phía sau, không dám đối mặt cùng nam tử kia

Hàn Dạ nhìn nam tử bị xích kia, thanh âm không ra cảm xúc : “ Hàn Linh!… ngươi thật sự khiến cho trẫm quá thất vọng!”

Nam tử bị xích, không ai khác chính là Hàn Linh, ảnh vệ của đế vương, đồng thời cũng là người cùng Hàn Dạ, Hàn Kỳ … lớn lên bên nhau. Hàn Linh nghe Hàn Dạ nói vậy, y giương mắt nhìn Hàn Dạ, mãi một lúc lâu mới khe khẽ thở dài : “ đúng vậy, để cho ngươi thất vọng rồi… nhưng là ta không hối hận…” thanh âm tràn đầy quyết tuyệt

“ Ngươi có biết, vì sự phản bội của ngươi mà lão thất….” nói đến đây Hàn Dạ không còn thốt thêm thanh âm nào được nữa, y giương mắt phẫn nộ nhìn Hàn Linh, Hàn Linh cười khổ : “ người ta cảm thấy có lỗi nhất chính là… thất vương gia… nói với ngài ấy, Hàn Linh… nợ này, kiếp sau lại trả vậy…”

“ Hàn Linh, tại sao ngươi lại cố chấp như vậy, ngươi nên hiểu… giữa chúng ta vốn không có kết quả…” Hàn Dạ bi ai cười. Tấm lòng của người này, sao y lại không hiểu, nhưng là bọn họ vốn không thể được, bọn họ không chỉ là hai nam nhân mà y còn là đế vương, sao có thể làm những chuyện hoang đường như thế được….

“ Biết là không có kết quả nhưng vẫn không thể buông, yêu là không hối hận…. ta chưa bao giờ hối hận vì yêu ngươi…. Biết không?! Đế vương của ta….”

“ Chỉ mong…. Có lẽ… trên một nơi nào đó… có thể chấp nhận hai chúng ta… thì tốt biết mấy…..” nam tử cười nhẹ, thanh âm nhẹ dần nhẹ dần….

Đôi con ngươi ôn hòa nhu tình như hải nhìn người kia, mâu quang sóng sánh lưu chuyển thâm tình cố chấp…. hàng mi từ từ buông xuống, từ từ…. buông xuống….

Một hàng máu đỏ tươi từ trong miệng của y tràn ra, thê diễm…..

Hàn Dạ đầu ngón tay run rẫy chạm vào người y, không thốt thành lời….

Hàn Linh… không phải là ta không yêu ngươi… mà là… ta không có tư cách để yêu ngươi

Ngươi vì ta…. Rất nhiều lần… bao nhiêu lần sinh tử, cũng vì ta….

Nhưng trách nhiệm trên vai ta quả thực rất nặng nề… không sao buông xuống được…

Kiếp này…. ta phụ ngươi….

Phụ ngươi…. Một đời người……….

Hi vọng…. trăm năm sau tương ngộ…. ngươi đừng bao giờ…. Yêu kẻ ích kỷ như ta….

Hàn Linh…..

Nam tử nhẹ giọng nức nở….

Y vùi mặt mình vào bờ vai của người kia….

Đôi vai khẽ run run…..

Đế vương lãnh tĩnh vô tình một đời người, đến cuối cùng…. Một khắc nước mắt rơi như mưa…

Như là… nước mắt của cả một đời y, không tiếng động lặng lẽ rơi…..

Thế gian, có những tình yêu sao mà oan trái quá……

Có chăng… lão thiên gia vốn thích…. Trêu ghẹo con người?!!

Nam Vân đế không biết vì nguyên do gì, bệnh nặng nằm liệt giường, hơn ba tháng mới hết, chiến sự giữa Đông Li cùng Nam Vân xem như chấm dứt bởi hiệp ước chỉ cần Lăng Quân Dao còn tại vị, tuyệt đối không gây xung đột chiến tranh… với tình trạng như vậy, nhân dân hai nước điều thở phào nhẹ nhõm, vui mừng khôn xiết….

Nam Vân quốc

Nam tử trường bào cao quý bức người, đứng trên cao nhìn xuống dưới, khe khẽ thở dài

Từng một thời muốn dẫm nát thiên hạ dưới lòng bàn chân, ý chí ngang tàng, nay y lại cảm thấy… cứ như vậy, cùng một người cùng nhau đến lão, đơn giản lại hạnh phúc lại tốt hơn rất nhiều

Lăng Quân Dao ngẩng đầu nhìn về phương xa, đôi con ngươi thâm trầm như hải…., y khẽ lẫm nhẫm…

Vân Tiếu Khuynh…..

Vân Tiếu Khuynh……..

Ta bại dưới tay nàng…..

Cả đời này…. ta điều bại dưới tay nàng……

Nhưng là….. ta cam tâm tình nguyện……….

—–Hoàn—–

Vài lời của tác giả :

Phù! Thế là hơn một tháng rưỡi mày mò dò dẫm cuối cùng bộ này cũng hoàn thành, he he… đầu tiên là tung bông tung hoa ăn mừng cái đã

Bộ này có thể hoàn được, một phần là nhờ vào các bằng hữu ủng hộ cùng nhiều t ủng hộ, Dao Dao mới có thể nhanh chóng hoàn như thế, cho nên Dao Dao xin gởi đến các bằng hữu luôn ủng hộ Dao Dao lời cảm ơn từ tận đáy lòng

Bộ này là bộ truyện dài thứ hai mà Dao Dao hoàn thành sau bộ đầu tay VŨ KHUYNH THÀNH ( đương nhiên là không tính hai bộ ngắn kia ^^ ) Số chương không nhiều bằng bộ đầu tay, mà nội dung cũng đơn giản hơn nhiều, nhưng Dao Dao cảm thấy sau bộ này, tay nghề của Dao lại tăng thêm một bậc rồi *tự kỷ ^^*

Nói đến bộ TIẾU DIỆN VƯƠNG GIA, LÃNH ĐẠM VƯƠNG PHI này, cốt truyện hết sức đơn giản, tình tiết cũng không gì mới mẻ so với các bộ xuyên không khác, nhưng điều Dao Dao tâm đắc ở đây là cá tính độc đáo cùng tình cảm của hai nhân vật, về khoảng tình cảm thì rất chi là….. hắc hắc…. chỉ cần ai đọc điều biết mà đúng không?!

Ai da!!! Nói riết thành ra nói nhiều, đại khái là bộ này còn nhiều chỗ thiếu hụt lắm, mong các bằng hữu góp ý thêm nha, nếu ai cảm thấy thích bộ này, sau khi đọc hết cho Dao vài lời bình nha, để giúp Dao Dao cải thiện thêm trong những tác phẩm tiếp theo….

Hắc hắc, quên mất…. bộ này các nàng thấy kết cục như thế nào? Theo ta mặc dù Khuynh Khuynh không còn có thể đứng lên được nữa, nhưng mà vẫn là HE, có một Hàn Kỳ như vậy bên cạnh, thì ta nghĩ, cho dù như thế nào đi chăng nữa, Vân Tiếu Khuynh cũng sẽ thực sự hạnh phúc !!

Thân ái ^^

Nam Cung Dao


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận