Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt


Sau sự việc "đội nón xanh", Lục Tử Hiên và Ninh Tiểu Thuần không gặp nhau một thời gian, hắn vẫn như ngày thường, không biểu hiện căm tức ra ngoài, nhưng bắt đầu lẳng lặng quan sát và điều tra, dù có đào ba thước đất lên cũng phải đào cho ra gã đàn ông đó. Ninh Tiểu Thuần không nhận thấy sự khác thường của hắn, vội vàng đi thi, thi xong bắt đầu đến Hoàn Nghệ làm.Lúc Ninh Tiểu Thuần mặc đồ công sở chính thức bước chân vào toà nhà Hoàn Nghệ, bỗng nảy sinh cảm giác vô cùng tự hào. Lần này ứng tuyển trợ lý tổng cộng có mười hai người, sáu nam sáu nữ, nhìn sơ đều là tinh anh trong tinh anh. Phòng nhân sự mở hội nghị theo thông lệ, nói chào mừng họ gia nhập, khuyên họ cố gắng làm việc, sau đó phân họ đến các phòng khác nhau, tuỳ theo người phụ trách các phòng ban quen thuộc quy trình làm việc hướng dẫn.Ninh Tiểu Thuần bị phân đến phòng Tài vụ, trưởng phòng tài vụ họ Lý, là một phụ nữ mang kính gọng đen, tóc bới cao, đeo đồ trang sức trang nhã, mặc đồ công sở kín mít, toàn thân lộ ra mùi vị già cỗi. Cô ta đẩy đẩy kính, chỉ vào vị trí bên cạnh, nghiêm nghị nói với Ninh Tiểu Thuần: "Chỗ của cô ở đây, trước tiên cô xem qua tư liệu, tìm hiểu về quy trình làm việc của công ty, không hiểu chỗ nào hỏi tôi." Nói xong giẫm gót giày đi vào văn phòng.Ninh Tiểu Thuần cam chịu ngồi xuống xem mớ tài liệu rắc rối nhàm chán, chợt khoé mắt thấy một dáng người cao ráo đi đến, Ninh Tiểu Thuần kinh hoàng, là Cố Minh Vũ. Trưởng phòng Lý vừa bước vào phòng của mình quay phắt lại, vội vàng đón tiếp, khoé mắt không giấu được nụ cười, chân thành nói: "Giám đốc đến đây có gì không ạ, tìm tôi đúng không?"Cố Minh Vũ cười cười, nói: "Thư kí Hứa đang nghỉ phép, văn phòng tổng giám đốc đang khuyết một trợ lý, trưởng phòng Lý xem các cô trong văn phòng có ai thích hợp thì đề cử nhé."Trưởng phòng Lý vội vàng gật đầu, cười nói: "Giám đốc yên tâm, tôi sẽ làm tốt chuyện này. Hay là mời giám đốc vào văn phòng bàn về yêu cầu đối với trợ lý được không?""Haha, không cần, chỉ cần thông minh nhạy bén, hiểu rõ công việc tài vụ là được." Cố Minh Vũ tiếp tục bày ra nụ cười giết người không đền mạng, "Làm phiền trưởng phòng Lý nhiều." Nói rồi bỏ đi mất.Ninh Tiểu Thuần liếc bóng lưng Cố Minh Vũ một cái, rồi nhìn nhìn sang bộ dạng trưởng phòng Lý mê trai, buồn cười muốn chết. Dáng vẻ này của cô ta với cô ta làm cho người ta cảm thấy cách nhau xa tít tắp, chả lẽ cô ta..."Bà cô già này yêu thầm giám đốc đấy, lần nào cũng thế này, thật làm người ta nổi da gà." Nhân viên bên cạnh nhích sang, thì thào nói Ninh Tiểu Thuần biết, chứng thực ý nghĩ trong đầu cô. Cố Minh Vũ hẳn là hoa thơm đã có chủ, lần trước ở quảng trường nhỏ chắc là bạn gái anh ta. Xem ra, trưởng phòng Lý không có cơ hội rồi.Tuy nói nơi công sở như chiến trường, nhưng nơi công sở cũng là nơi nhiều chuyện. Ninh Tiểu Thuần bĩu môi lắc đầu, mỉm cười với người đó, sau đó quay lại làm việc.Cô mở máy tính lên, nhìn chằm chằm tài liệu trong tập giấy tờ suy nghĩ. Cô vừa rồi thấy Cố Minh Vũ mà lấy làm kinh hãi, lại chợt nhớ đến Cung Triệt. Hoàn Nghệ là công ty của Cung Triệt, nhận thức này khiến cô lo lắng không kịp chuẩn bị tinh thần. Cô thật muốn gõ đầu mình thật đau, cô biết Hoàn Nghệ là công ty nổi tiếng trong giới kinh doanh, nhưng lại không biết đến những nhân vật lớn bên trên. Cô và Cung Triệt quan hệ như thế làm cô vô tình không tìm hiểu thân phận của anh ta, cô chỉ biết anh ta là dân làm ăn lắm tiền. Cứ thế, đến bây giờ, cô mới đặt tổng giám đốc của Hoàn Nghệ với Cung Triệt lên ngang hàng.Giờ cô và anh ta cùng một công ty, anh ta là tổng giám đốc ngồi tận trên cao, cô là nhân viên nhỏ bé tầm thường, chắc hẳn sẽ không gặp nhau, nhưng cô lại không thấy nhẹ nhõm. Quan hệ của họ trừ Cố Minh Vũ ra thì chẳng còn ai biết, nhưng cô vẫn cảm thấy đứng ngồi không yên. Cô và anh ta chẳng thể chạm trán nhau ở đâu ngoại trừ giao dịch trên giường, nếu lỡ gặp ở công ty, cô không biết nên dùng thái độ gì đối mặt với anh ta.Rắc rối quá đi thôi.... Cô buồn rầu gãi đầu.Cô ép mình phải xem tài liệu, nhưng không cách nào xem nổi, lại tiếp tục suy nghĩ mông lung. Cô có thể vào Hoàn Nghệ, chỗ ngồi này là cô gián tiếp xài quy tắc ngầm mà có được? Oh, my ladygaga!Nhưng mà, Cung Triệt là kiểu người tính toán, sẽ không làm chuyện lỗ vốn, nên sẽ không có chuyện anh ta cho cô vào cửa sau. Cô vào bằng chính sức lực của mình!! Trong lòng cô hò hét. Hò hét xong rồi xem tiếp tài liệu.Một ngày trôi qua bình an vô sự, Ninh Tiểu Thuần hết giờ làm về nhà trọ, đi ngang qua quán cà phê của chị hàng xóm An Hội Lý, cô ngẫm nghĩ, bước vào. Cô theo thói quen, muốn uống một ly capuchino và nhâm nhi thưởng thức một miếng matcha.An Hội Lý đột ngột đi đến, ngồi xuống kế bên Ninh Tiểu Thuần, dịch sát vào cô, nói nhỏ: "Tiểu Thuần, nói em nghe chuyện này.""Dạ?" Ninh Tiểu Thuần khó hiểu nhìn chị."Gân đây lúc chị đóng cửa quán, thấy có người trốn trong góc tối nhìn chằm chằm nhà trọ màu hồng, buổi tối em cẩn thận một tí, nhớ chú ý đấy." An Hội Lý lo lắng nói."Vâng ạ." Trong cánh rừng chim chóc gì cũng có, nói chi là một tên rình trộm. Ninh Tiểu Thuần nghĩ thầm trong lòng.Ninh Tiểu Thuần cảm thấy tình trạng hiện giờ của cô ở Hoàn Nghệ có thể hình dung bằng câu nước sôi lửa bỏng, vì cô gián tiếp làm mích lòng bà cô già trưởng phòng Lý, thật ra cô thấy mình cực kì vô tội. Sự việc là thế này, hôm đó cô ôm đống tài liệu đi theo bà cô già đến kho tư liệu, ở hành lang thì gặp Cố Minh Vũ, Cố Minh Vũ thấy cô, vì thế lịch sự mỉm cười gật gật đầu với cô, xem như chào hỏi, nhưng cảnh nào lọt vào mắt bà cô già lại không có ý nghĩ giống vậy.Bà cô già cho rằng Ninh Tiểu Thuần mới vào công ty không thể nào quen biết với tầng trên, bây giờ giám đốc cười với cô nhất định là sau lưng có chuyện gì mờ ám, mới khiến giám đốc chú ý tới cô. Bởi vậy bà cô già lật úp bình giấm, hậu quả cực nghiêm trọng. Cô ta bắt đầu có thành kiến với Ninh Tiểu Thuần, cứ nhất mực hành hạ bảo cô xem tư liệu mà không phân công việc cho cô làm. Bạn đang đọc chuyện tại Truyện FULLLúc này Ninh Tiểu Thuần chỉ làm chân nấu nước pha trà cho đồng nghiệp, tất cả mọi người đều bận bịu làm chuyện lớn còn cô chỉ chạy vặt, làm linh tinh.Công sở như chiến trường, cô chưa nếm trải việc đấu đá lẫn nhau, chẳng qua cô vô tình mang tiếng xấu quan hệ bất chính vì ảo tưởng của cấp trên mình. Sau này cô làm gì đều phải vừa mắt cấp trên, không cẩn thận chọc giận cấp trên cô chỉ có con đường chết.Cô ủ rũ ra khỏi toà nhà Hoàn Nghệ, ở khúc quanh ngã tư đường, một chiếc BMW màu bạc chạy ngang qua, cô vô tình liếc vào trong xe, trong chớp mắt, người trong xe như có linh tính quay nhìn cô. Một bên mặt góc cạnh rõ nét, mày rậm mắt sáng, khoé miệng nhếch lên theo thói quen, chẳng phải Cung Triệt đó sao?Anh ta nhìn cô thật nhanh, sau đó thu hồi ánh mắt, lái xe đi. Ninh Tiểu Thuần nhìn chăm chăm làn khói để lại ngẩn người. Cô với anh ta tới bây giờ vẫn chưa gặp nhau trong công ty, từ sau lần làm tình lần trước cũng đã nửa tháng họ không gặp lại. Bây giờ thấy nhau ở ngoài Hoàn Nghệ, cô còn cảm thấy khó chịu, chứ đừng nói gặp trong công ty. Cô tâm tình phức tạp đi về phía trạm xe.Ninh Tiểu Thuần xuống xe đi về nhà trọ màu hồng, thì thấy Lục Tử Hiên đứng trước chậu hoa ly trước cửa nhà trọ nhìn ngó quanh quất gì đó. Cô đến gần, vỗ nhẹ vai hắn, Lục Tử Hiên có vẻ giật mình, chột dạ quay đầu lại. Ninh Tiểu Thuần nghi hoặc nhìn hắn, hỏi: "Anh sao vậy? Sao đứng đây?"Lục Tử Hiên cười cười, trả lời: "Anh đến tìm em, đoán em chưa về thấy hoa chỗ này nở đẹp quá, nên đứng ngắm một chút."Ninh Tiểu Thuần cảm thấy lời hắn là lạ, nhưng không tìm ra lạ chỗ nào, bèn lắc lắc đầu nói: "Ăn cơm chưa? Nếu không chúng ta cùng ăn nhé?""Được." Hắn đáp.Ninh Tiểu Thuần chợt nhớ đến một chuyện, kề sát tai hắn hỏi, "Anh ở đây có thấy tên kì cục lén lút rình rập nào không?"Lén lút?! Lục Tử Hiên có vẻ không tin, Ninh Tiểu Thuần nói tiếp: "Là chị Hội Lý nói, chị ấy nói lúc xong việc thấy có người núp trong tối, lén lút không biết đang làm gì đó."Giọt mồ hôi lạnh chảy xuống trán Lục Tử Hiên, không phải nói hắn đó chứ?! Gần đây tối nào hắn cũng đến chỗ này theo dõi, nhưng không tìm ra manh mối nào, hắn không thấy gian phu, ngược lại còn bị người ta cho là tên biến thái?!Hắn ra vẻ quan tâm nói: "Vậy em cẩn thận đó, có chuyện gì gọi ngay cho anh!" Ninh Tiểu Thuần gật đầu, đến quán ăn với hắn.Trên bàn ăn, Ninh Tiểu Thuần hỏi hắn, "Phòng làm việc thế nào rồi? Có tốt không anh?" Lục Tử Hiên đáp: "Ừ, rất tốt, gần đây trúng được hạng mục lớn, đang chuẩn bị làm, chuẩn bị xong sẽ cạnh tranh bỏ thầu. Còn em, công việc được không?"Nói đến công việc, Ninh Tiểu Thuần liền nhíu mày. "Tóm lại có một chữ, phiền!" Cô miễn cưỡng nói."Công việc không vui là bình thường, không cần buồn quá, từ từ cũng thuận lợi thôi." Tay Lục Tử Hiên chụp lên mu bàn tay cô, ngón tay vừa vuốt nhẹ vừa nói."Ừ." Ninh Tiểu Thuần muốn rút tay lại ăn cơm tiếp, nào ngờ Lục Tử Hiên không cho, đè chặt lại, kề sát tai cô nói: "Đừng để phiền não trong lòng, chúng ta làm chuyện vui vẻ, bỏ hết áp lực đè nén, thế nào?" Hắn nói xong còn không quên hà hơi vào tai cô.Ninh Tiểu Thuần hiểu ngay tức khắc chuyện vui theo lời hắn là chuyện gì, nhưng cô mới xong việc về nhà, mệt mỏi vô cùng, hiện giờ không có tâm trạng làm chuyện đó với hắn, nên khéo léo trả lời: "Em mệt lắm, chỉ muốn ngủ sớm một chút mà thôi."Lục Tử Hiên vừa nghe, mặt xạm lại, chẳng lẽ tối nay tên đó tới tìm cô, nên cô kiếm cớ né hắn?! Hắn càng nghĩ càng giận, nhưng không muốn rút dây động rừng, bèn châm chọc: "Vậy à, anh còn tưởng chỗ em cất giấu người nào đó chứ, haha..."Ninh Tiểu Thuần bất an nhíu mày, ráng mỉm cười: "Anh nói bậy bạ gì vậy!" Nói rồi gõ đầu hắn, rồi vùi đầu ăn cơm. Cô lờ mờ cảm thấy có gì đó thay đổi, chuyện đã giấu lâu này cũng sắp bị lộ dưới ánh sáng.Lục Tử Hiên nhìn cô qua khoé mắt, hừ, cô ta luôn từ chối hắn, chẳng lẽ cô ta không có chút tình cảm nào với hắn sao, vậy sao còn không chia tay?!Hắn tuy rất giận cô, nhưng dù sao họ quen nhau cũng đã lâu, cũng có tình cảm. Nếu lập tức phá thủng tình trạng này, mọi người cũng khó xử, cũng luyến tiếc.Hắn buồn bực và hai miếng cơm. Ninh Tiểu Thuần không thoả mãn hắn, hắn còn có người bổ sung, hắn có thể lên lầu tìm cô hàng xóm, cô gái ngon miệng vừa ăn kia!!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt