Tình Mê Pháp Lan Tây


Alex rốt cuộc cũng
ngẩng đầu lên, nhìn Sở Lăng trong lòng mình, con ngươi đen mơ màng như
những chấm nhỏ đang chớp sáng trên bầu trời đêm ngoài cửa sổ, xinh đẹp,
thần bí, lại mang theo một loại ưu thương không thể giải thích, ưu
thương khiến cậu khổ sở.

Alex bất giác nhíu nhẹ mày kiếm, nhẹ
nhàng vuốt ve hai gò má mịn màng đang tái nhợt, hỏi: “Lăng, em có tâm sự gì sao? Sao nhìn em lúc nào cũng có vẻ không vui?”

Sở Lăng khẽ khép lại hàng mi dài, che khuất đôi mắt luôn tiết lộ ra cảm xúc của mình, không nói gì, chỉ hơi lắc đầu.

Alex chăm chú nhìn cậu một lát, còn tưởng rằng cậu chưa chấp nhận mình hoàn
toàn, cũng không ép hỏi tiếp, ngón tay đặt trên đôi môi anh đào phấn nộn lưu luyến cọ xát, nhịn không được lại cúi đầu hôn cậu một chút: “Nếu
không muốn ngủ sớm, em có thể xem sách hoặc TV, buổi tối tôi lại gặp em, được không?”

Sở Lăng vẫn rủ mắt xuống, không dám tiếp xúc ánh
mắt của Alex, giọng nói ôn nhu ấm áp đầy quan tâm của anh hoàn toàn là
dành cho tình nhân mà mình vô cùng yêu thương, nhưng cậu vẫn chưa bao
giờ đáp lại anh một chút nào, điều này khiến cho cậu nhớ lại một câu nói của Alex: ‘Lăng, kỳ thật em so với tôi còn tàn nhẫn hơn.’.

Sở
Lăng cúi đầu ngày càng thấp, bên môi không khỏi lộ ra một nụ cười khổ,
tình yêu khiến cho trái tim con người ta thay đổi nhiều vậy sao? Rõ ràng mọi chuyện đều do Alex áp bức, căn bản không nằm trong sự kiểm soát của cậu, từ đầu đến cuối đều là thụ động bất đắc dĩ, nhưng vì cái gì bây
giờ cậu lại cảm chính mình có chút nhẫn tâm? Việc này không phải rất kỳ
quái sao?”

Alex ôm Sở Lăng một chốc lát mới lưu luyến buông cậu ra rời khỏi phòng ngủ.

Sở Lăng đứng tại chỗ hồi lâu, ngơ ngẩn nhìn cửa phòng như bị thôi miên——
cậu còn chưa rời đi, trái tim đã bắt đầu cảm thấy nhớ, nhớ cái ôm ấm áp
và nụ nôn nồng nhiệt, nhớ tới ánh mắt của anh, nhớ tới những câu chuyện
tiếu lâm anh kể, nhớ tất cả về anh….

Trời ạ, đây là con người
trước nay luôn vô tình sao? Thời gian vài ngày này, Alex đã thay đổi cậu thành công, chẳng những khiến cậu yêu anh, càng làm cậu bắt đầu thân
bất do kỷ không muốn rời xa anh, thậm chí không nỡ ra đi…

Sở Lăng siết chặt hai nắm tay, cánh môi mỏng nhếch lên. Đáng sợ thật, chỉ trong một thời gian ngắn Alex đã tiến xa tới mức độ này, cậu tuyệt đối không
thể ở lại, cậu phải chạy đi, nếu không… không chỉ có trái tim bị mắc
kẹt, ngay cả cuộc sống của cậu cũng hoàn toàn bị Alex đánh bại.

Lúc ăn bữa sáng, Alex và Ray đang bàn bạc phương pháp vận chuyển máy bay chiến đấu xuất nhập cảnh.

Sở Lăng vẫn cúi đầu im lặng ăn cháo thịt nạc trứng muối mình yêu thích
nhất, sau khi Alex biết cậu thích món này thì bữa sáng được giữ cố định
một món, các bữa còn lại cũng đều là món Trung Quốc, có đủ các loại kiểu dáng hương vị, nhìn vào có thể dễ dàng nhận ra Alex nuông chìu cậu
nhiều cỡ nào.

Xong bữa sáng, Alex nói tạm biệt với Sở Lăng xong liền dẫn theo Arthur vội vàng lên xe rời đi.

Ray vẫn được giữ lại như trước, cùng Sở Lăng đứng trên bậc thang ở tiền sảnh nhìn dòng xe đen nối đuôi nhau chạy ra đại môn.

Ray quay đầu lại nhìn Sở Lăng đang ngơ ngẩn nhìn hướng đoàn xe rời khỏi, trong mắt không dấu được vẻ lưu luyến.

Ray khẽ mỉm cười, xem ra cuối cùng Alex cũng được đáp lại, cười nói:
“Jason, từ khi cậu tới đây, Alex bất luận đi đàm phán kinh doanh gì cũng không bao giờ đem tôi theo, xem ra tôi cũng nên cảm ơn cậu khiến cho
công việc của tôi thoải mái hơn nhiều.”

Sở Lăng thu hồi ánh mắt đang nhìn phía xa, vẫn im lặng chống đỡ.

Ray khẽ nghiêng đầu tò mò nhìn Sở Lăng, tuy cậu luôn lạnh lùng khó tiếp
cận, nhưng ánh mắt hoàn mỹ và khí chất vô cùng đặc biệt quả thực rất
thu hút người khác. Ngay cả anh hiện tại cũng rất thích Sở Lăng, đương
nhiên không phải loại thích của Alex mà giống như thích có một người bạn xinh đẹp. Hôm qua Gore phải rời khỏi trang viên còn cảm thấy vô cùng
tiếc nuối vì không thể tiếp tục gặp gỡ Sở Lăng, lải nhải oán hận Sở Lăng không chịu để ý tới ông.

Ray lại hỏi: “Jason, cậu muốn đi dạo trong hoa viên không?”

Sở Lăng vẫn như trước lạnh nhạt không để ý tới.

Ray đã quen với sự lạnh lùng của cậu, nhún vai không để ý tới, xoay người đi vào đại sảnh.

Sở Lăng chậm rãi bước xuống bậc thang, cậu biết gara có rất nhiều xe,
nhưng phiền phức lại không có chìa khóa, tuy rằng cậu có thể khởi động
xe không cần dùng tới chìa khóa, nhưng chắc chắn khoảng thời gian đó đủ
để đám vệ sĩ chạy tới ngăn cản.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Tình Mê Pháp Lan Tây