Tôi Dựa Học Tập Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh



Quán cơm Tây ở trung tâm thành phố này, phí bình quân cho một lần ăn là một ngàn tam trăm tệ.
Với giá cả cao thế này dọa sợ không ít thực khách, thế mà vẫn cả kẻ tranh nhau mà đi.
Khi tiến vào, Kiều Nguyệt có chút sợ hãi nắm lấy cánh tay Kiều Ngự.
Cũng may nơi này không yêu cầu mặc đồ Tây.
Đi qua cái hành lang đậm chất nghệ thuật, Kiều Ngự chọn chỗ ngồi gần của sổ.
Tuy rằng Kiều Ngự nói mình mời, nhưng Kiều Nguyệt là mẹ, sao có thể xấu hổ mà tiêu tiền của con còn nhỏ.
Bà vốn dĩ nghĩ rằng nơi này một bữa chỉ tốn nhiều lắm ba bốn trăm tệ, không nghĩ tới vừa lật thực đơn, giá của một phần bò bít tết là đã năm sáu trăm tệ.

Tuy rằng không phải trả không nổi, nhưng một người tiết kiệm như Kiều Nguyệt không khỏi cảm thấy đau lòng.
Quá đắt.
Kiều Nguyệt hướng ánh mắt cầu cứu về phía Kiều Ngự, "Tiểu Kiều, đồ ăn ở đây quá đắt đi."
"Không có việc gì, mẹ chọn món đi." Kiều Ngự nói chậm lại, biểu tình nhu hòa khó gặp, "Hiện tại giờ ăn cơm, chung quanh cũng không có nhà ăn nào tốt hơn."
Kiều Nguyệt tự hỏi một chút, buông xuống thực đơn trong tay, sau đó cầm tay Kiều Ngự.
Nàng nhìn thẳng vào mắt Kiều Ngự, thấp giọng nói: "Tiểu Kiều, con thành thật nói cho mẹ biết.

Tiền này của con rốt cuộc là lấy ở đâu ra.

Khi ông ngoại qua thì con mới tiểu học, không có khả năng không nói với mẹ mà trực tiếp đem tiền giao cho con."
Kiều Nguyệt chỉ là người hiền lành, chứ không phải là ngốc.
"Là học bổng của trường." Kiều Ngự nói, biểu tình không hề có chút chột dạ khi lời nói dối bị vạch trần, "Trường trung học số 7 đổi hiệu trưởng, đang trong thời kì sửa phong cách học tập.

Con thi được điểm tối đa tất cả các môn, hiệu trưởng khen thưởng hai ngàn tệ."
Thấy Kiều Nguyệt bộ dạng khó xử, Kiều Ngự dứt khoát lấy thực đơn lại, gọi mấy món, sau đó giao cho người phục vụ.
Kiều Nguyệt: "Vậy sao lúc nãy con không nói thật với cậu họ?"
Đương nhiên là bởi vì muốn cho Kiều Hải Phong thấy được ăn không được, mắt thèm.

Nói cách khác, cậu đang khoe giàu.
"Bởi vì mặc kệ trong thẻ, rốt cuộc có 20 vạn tệ, nếu là hai ngàn tệ.


Hắn đều muốn.

20 vạn tệ thì mẹ sẽ thận trọng suy xét, nhưng nếu là 2000 tệ, khẳng định mẹ sẽ vì không làm hư hòa khí, liền cho hắn đi?"
Kiều Ngự ngẩng đầu nhìn vào mắt của bà đầy bình tĩnh, cũng không mang chút chỉ trích nào, nhưng Kiều Nguyệt đôt nhiên cảm thấy mình có chts xấu hổ.
"Gia đình nhà bọn họ chăm sóc mẹ......"
"Mẹ à." Kiều Ngự hít sâu một hơi.
"Mẹ có biết vì sao con không thích gia đình Kiều Hải Phong không?"
"Khi bọn họ chuyển đến, Kiều Thành 4 tuổi.

Vỗ bàn chỉa tay vào mũ con rồi nói, con là sao chỗi.

Mẹ chưa kết hôn đã có thai sinh ra con, nói con là gian sinh tử."
"Con đánh Kiều Thành một cái, lần đó, mẹ nhớ rõ không.

Đầu Kiều Thành đầu bị con đập bể, vào bệnh viện.

Mẹ không hỏi nguyên nhân sao con làm vậy, bắt con đi xin lỗi Kiều Thành.

Mẹ còn nói trong nhà vẫn luôn thi thư lễ nghi gia truyền, đem con dạy thành như vậy,mẹ thực thương tâm."
"Con mang theo trái cây, Mẹ dẫn con đi bệnh viện thăm Kiều Thành, mẹ đi ra ngoài đóng tiền thuốc men.

Vương Diễm chỉa tay vào mũi con, mắng con là kỹ nữ sinh tiện chủng , khi đó con mới bao nhiêu tuổi?"
"Con chín tuổi."
"Con cũng thực thương tâm."
Kiều Nguyệt biểu tình khó nén khiếp sợ: "Con......!Con vì sao lúc ấy không nói cho mẹ biết?"
Bởi vì con cảm thấy mẹ là mẹ của con,mẹ nhất định sẽ chẳng để ý nguyên nhân mà che chở con, giống như Vương Diễm che chở Kiều Thành vậy.
Trước nay Kiều Ngự đều khinh thường Kiều Thành, nhưng khi đó,cậu lại vô cùng hâm mộ cái thằng béo đó.
Tầm mắt Kiều Ngự chếch ra: "Bởi vì, mẹ không hỏi."
Mà năm đó cậu quật cường quá mức, cũng quen rồi nhẫn nhịn không nói.
"Kiều Hải Phong dọn vào đây, nói là chăm sóc mẹ, ngày thường cho mẹ giặt quần áo sao? Đưa mẹ đi bệnh viện sao? Coi mẹ trở thành người trong nhà sao?"
Mỗi vấn đề mà Kiều Ngự đưa ra rất bén nhọn, sắc mặt Kiều Nguyệt trắng bệch, không nhịn được nắm váy của mình.
" Kết cục của việc mẹ đem họ trở thành người nhà, chính là con và mẹ, chúng ta mất nhà."
Cách âm của nhà ăn rất tốt, bên cạnh còn có người ở đàn dương cầm.
Không khí mẹ con hai người chốc lát tĩnh mịch.
Cũng may một lúc sau, người phục vụ bưng mâm đồ ăn tới.

Đồ ăn tinh xảo giảm bớt phút giây xấu hổ này.
Từng món từng món được bày trên bàn.
Kiều Ngự nhìn bà vẫn cứ cúi đầu, bả vai càng thấp càng thấp, không nhịn được thở dài trong lòng.
Cậu biết,hiện tại Kiều Nguyệt khẳng định cảm thấy rất khổ sở, có lẽ cũng có chút hối hận.
Nhưng Kiều Ngự lại không định an ủi bà.

Ông ngoại đem bà bảo bọc quá tốt, Kiều Ngự cũng muốn bao bọc bà, nhưng là lại dùng phương pháp của mình.
Cậu đứng dậy, đi tới bên cạnh Kiều Nguyệt, sau đó cầm tay bà.
"Bò bít tết của tiệm cơm Tây này dùng cách chế biến cũ,loại bò Angus của Mỹ, là bò trên núi, ăn vào so với loại khác càng béo hơn một ít."
Kiều Ngự tay dắt tay bà cắt gọn sườn bò.

Kiều Nguyệt buông dao nĩa xuống, vành mắt đỏ hồng nhìn cậu.
Trên mặt Kiều Ngự lộ ra ôn hòa ý cười: "Nếm thử đi?"
Kiều Nguyệt nặng nề mà gật gật đầu.
Nửa giờ sau, khi đã ăn xong một bữa.

Tiệm cơm Tây này đắt cũng có đạo lý của đắt, lấy ánh mắt Kiều Ngự mà đánh giá, cái trình độ này cũng xứng đôi cái giá cả này.
Chỉ có duy nhất một khúc nhạc dạo là, khi tính tiền, Kiều Ngự bất ngờ được báo rằng, một vị Giang tiên sinh đã thay cậu thanh toán tiền.
"Vị kia tiên sinh nói, trước kia là học sinh của Kiều nữ sĩ.


Vạy nên hai người không cần khách khí."
Năm đó khi Kiều Nguyệt còn chưa bị nhiễm bệnh, ở trường Thiên Hải số 1 có làm giáo viên một năm.

Chỉ là đã lâu rồi, bà cũng nhớ không nổi rốt cuộc là ai.
Tâm lí Kiều Ngự lại không nặng đi, nói thẳng: "Hôm nào có thể gặp được, thì cảm ơn hắn đi."
Đời trước cậu ăn cơm cũng chẳng phải trả tiền.

Nhiều người luôn lấy lòng cậu, bây giờ còn trở thành thói quen.
Thấy ăn cơm xong vẫn đang còn sớm, Kiều Ngự mua cái khóa, liền kéo mẹ đi dạo ở mấy quầy bán đồ trang điểm.
Kiều Nguyệt tâm trang tốt, hơi trang điểm một chút, che lấp đi ốm yếu trên mặt, tức khắc xinh đẹp liền như minh tinh, chị gái trang điểm cho bà đều tấm tắc khen lấy làm lạ.
Kiều Ngự dẻo miệng, hoa 300 tệ mua cho Kiều Nguyệt chai toner, thêm vào được tặng một đôgs quà tặng.
Tôi kiếm lời, thương trường mệt.JPG.
Cậu vui vui vẻ vẻ mang theo Kiều Nguyệt về nhà.
Trên đường, Kiều Nguyệt mở cái túi nhỏ, bên trong là cái khăn quàng cổ con trai mua cho bà, thần sắc có chút chần chừ.
"Tiểu Kiều......!Hiện tại mẹ nên làm cái gì bây giờ a? Khiến chogia đình cậu con dọn ra đi sao? Bọn họ có lẽ sẽ không đồng ý......"
Có chìa khóa, lại ở nhiều năm như vậy, chính là phiền toái như vậy.
Kiều Ngự sắc mặt lạnh xuống dưới, khóe môi gợi lên, nhìn qua giống như một thiếu nữ xinh đẹp đóng vai ác.
"Không có việc gì, mẹ đừng cản con là được.Còn lại để con xử lý."
"Bọn họ không phải muốn đem hộ khẩu của Kiều Thành chuyển qua tới sao, mẹ liền dùng cái này để uy hiếp.

Bọn họ làm mẹ không thoải mái, mẹ liền đem chuyện này nói ra."
Kiều Nguyệt mờ mịt: "Cái này......!Hữu dụng sao?"
"Nếu như vô dụng còn dụ dỗ mẹ dời hộ khẩu làm gì?" Kiều Ngự kiên nhẫn giải thích cho bà, "Mẹ cùng bọn họ nói, con trai học cấp 3 của bạn thân mẹ thành tích không tốt, cũng muốn dời hộ khẩu, còn nói là cho mẹ hai mươi vạn, mẹ nhìn xem bọn họ có vội không.

Đến lúc đó gia đình họ có khi còn hầu hạ mẹ như Thái Hậu đấy."
"Như thế không tốt lắm đâu?" Kiều Nguyệt vẫn có chút do dự.
Kiều Ngự mặt suy sụp.
"Vậy mẹ liền nhìn con chịu khi dễ?"
Kiều Nguyệt nhìn mặt con trai ủy khuất, cuối cùng quyết tâm, nói: "Được, mẹ nghe con."
*
Khi Kiều Ngự về đến nhà, đã 10 giờ rưỡi.
Khi Kiều Nguyệt đi ra ngoài nhìn ảo não, khi trở về lại ngăn nắp xinh đẹp, làm Vương Diễm khó giải thích được mà cảm thấy chói mắt.
Cái cô em chòng này, gia thế, tướng mạo, bằng cấp, mọi thứ đều mạnh, ngay cả con trai đều so với con trai bà ta tốt hơn không ít, cái này làm cho Vương Diễm khi ở trong thôn bị nói tới không thoải mái.

Bất quá dù sao sớm hay muộn đều phải chết sớm.

Nghĩ như vậy, Vương Diễm thoải mái hơn nhiều.
Bà ta muốn con trai dời hộ khẩu cũng không phải không có nguyên nhân, Vương Diễm nghe trong chung cư người ta nói, khả năng nơi này về sau sẽ phá bỏ để xây tàu điện ngầm.

Đến lúc đó hộ khẩu của con trai ở Kiều gia, tốt xấu cũng có thể cấp phòng ở không phải?
Bàn tính trong lòng ta đánh bùm bùm, trên mặt cũng lộ ra một nụ cười thuần phác.
Vương Diễm vươn tay, muốn cầm cái túi trong tay Kiều Ngự, lại bị đối phương không nhẹ không nặng tránh đi.
Trong lòng bà ta mắng một câu không biết tốt xấu.
"Ơ kìa, cuối cùng cũng về rồi.

Đang chờ hai người chở về,em chồng a, em chưa về, chị và ca ca em đều ngủ không ngon." Vương Diễm giữ chặt tay Kiều Nguyệt, mặt tươi cười.
Nếu là ngày thường, Kiều Nguyệt đại khái sẽ nhẹ nhàng xin lỗi, nói làm cho bọn họ lo lắng rồi, nhưng là lần này, Kiều Nguyệt lại chỉ ngây ngốc đứng ở tại chỗ, sau đó hơi hơi "ừ" một tiếng.
Bên kia Kiều Hải Phong ôm một xấp chăn ra, "Kiều Ngự, hôm nay cháu ngủ sô pha đi?"
Kiều Ngự quay đầu, ánh mắt tìm kiếm.
Vương Diễm mỉm cười nói: "Em trai cháu hiện tại cũng lớn, ngủ cùng chúng ta không thích hợp, cháu ngày thường không về nhà, liền đem phòng cháu cho em trai."
Kiều Ngự nhướng mày: "Cho nên cháu liền ngủ sô pha?"
Kiều Hải Phong đem gối đầu và chăn đặt ở trên sô pha, nói: "Dù sao cháu liền mỗi tuần trở về một ngày, con trai không yếu ớt như vậy."
Phòng khách sô pha làm bằng vải mộc, cứng rắn, ngủ ở đây một ngày chắn chắn sẽ mỏi eo đau lưng.
Kiều Ngự cơ hồ bị chọc giận phát cười.
Nếu cậu có thể nuốt trôi cơn tức này, cậu liền không phải Kiều Ngự.
"Được thôi." Kiều Ngự cười gật gật đầu, sau đó lập tức đi đến hướng phòng ngủ mình.

Phòng ngủ một mảnh tối đen, thế nhưng trong ổ chăn sáng lên một đoàn.

Nhìn dáng vẻ như là đang chơi di động.
Kiều Ngự đèn mở ra.
Cậu yêu sạch sẽ, ở phòng ngủ này mười mấy năm tường đều trắng tinh, Kiều Thành mới ở chưa đến một tháng, trên tường liền dán đầy poster điện ảnh.

Mặt tường chỗ bàn học thậm chí còn trở thành giấy nháp của Kiều Thành.
Kiều Thành vừa thấy cậu tiến vào, thất sắc khinh ngạc: "Mày sao không gõ cửa lại tiến người khác phòng, cút đi!"
Kiều Ngự nhìn hắn lạnh lùng một cái: "Cút đi, tôi muốn thay quần áo."
Kiều Thành bất động,mặt thay đổi, thở phì phì, không muốn nhìn hắn, cũng không muốn đi.
"Mày không đi ra tao liền nói cho mẹ mày, mày nửa đêm trốn trong chăn trộm chơi di động."
Kiều Thành cả kinh, trong lòng tự hỏi làm sao cậu biết!
Đụng phải tầm mắt lạnh băng của Kiều Ngự, cuối cùng cắn răng một cái, ăn mặc áo ngủ, không tình nguyện mà ra khỏi phòng, ở trong phòng khách.
Kiều Ngự nghe thấy được.

Mắt điếc tai ngơ, kéo tủ quần áo ra.
Cũng may cậu lớn lên cao, còn gầy, béo thành quả bóng như Kiều Thành mặc không được quần áo cậu.
Kiều Ngự đem quần áo mình cất vào trong balo.
Cậu xốc chăn lên, góc còn có một cái tất bóng loáng.( aka tinh dịch)
Ghê tởm.
Cái phòng này cậu đang ở hiện tại lại không muốn ở, nhưng cậu cũng tuyệt đối sẽ không để Kiều Thành ở.
Kiều Ngự móc ra tua vít và khóa nhà mua từ cửa hàng, nhanh chóng cài lên.
Vài phút sau, Kiều Thành có chút không kiên nhẫn, hắn mặc áo ngủ, mùa đông ở trong phòng khách có chút lạnh.

Không nhịn được ồn ào một câu: "Được chưa?"
Từ phòng ngủ Kiều Ngự đến phòng khách có một đoạn hành lang gấp khúc, Kiều Ngự cũng không sợ bị người thấy.
Cậu lấy một cây mảnh vải hệ thắt ở khóa chụp lên, sau đó từ bên ngoài kéo cửa.
Hiện tại, trừ phi phá tường, bằng không ai cũng không thể đi vào.
Kiều Ngự nghĩ nghĩ, nhắn tin cho Kiều Nguyệt khóa cửa, hôm nay không thể ra ngoài.
Tất cả hoàn hảo, Kiều Ngự đi đến phòng khách, bắt đầu đổi giày.
Vương Diễm từ trong phòng vệ sinh dò ra đầu, có chút kinh ngạc: "Kiều Ngự, đại buổi tối đi chỗ nào đâu?"
"Nhà tôi có giường của tôi, tôi ra ngoài ngủ khách sạn." Kiều Ngự buộc xong dây giày, không thấy người nhà này liếc mắt một cái.
Cậu đẩy cửa mà ra, để lại gia đình Kiều Hải Phong hai mắt nhìn nhau.
Kiều Ngự có vài cách, làm cho bây giờ bọn họ liền dọn ra đi.

Nhưng hiện giờ lại gặp phải vấn đề rất thực tế.
Cậu chỉ trở về một ngày, người có thể đi, phòng ở lại không thể đi.Khi mình không ở đây, Kiều Hải Phong tới quấy rầy Kiều Nguyệt thì làm sao bây giờ?
Khi điều kiện còn chưa thành thục, chỉ có thể dùng loại phương pháp này đến cách ứng một số người.
Cậu bao dung Kiều Hải Phong cũng không dám trở mặt, cũng chết sống không muốn dọn ra ngoài.
Âm thanh cửa bị đẩy ra loảng xoảng vang lên.
Kiều Hải Phong cái thứ nhất không làm: "Đứa nhỏ này, ném sắc mặt cho ai xem? Rốt cuộc có để trưởng bối vào mắt hay không."
Vương Diễm thấp giọng mắng: "Cái thể loại con hoang không cha dạy này.

Chính là cái đức hạnh này......!Được, tiểu Thành, mau đi ngủ đi."
Dép lê của Kiều Thành dẫm lạch cạch lạch cạch vang, lung lay tới cửa.
Một lát sau, hắn mang theo khóc nức nở cùng giọng nói lo âu từ hành lang gấp khúc truyền đến: "—— mẹ!?Cửa sao mở không ra?".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Tôi Dựa Học Tập Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh