Tổng tài cuồng vợ


Ngôn Tiểu Nặc chờ Phó Cảnh Dao chép bài xong cùng cô đi ra cửa lớp lúc đến cổng trường Phó Cảnh Dao cảm thấy có lỗi nói với Ngôn Tiểu Nặc: “Uyển Cừ, xin lỗi nhé, làm trễ giờ của cậu rồi, có cần mình đưa cậu về không?"

Ngôn Tiểu Nặc lắc đầu cười, từ chối tự nhiên: “Không cần đâu, cám ơn cậu, Cảnh Dao."

"Ấy ? Lục học trưởng!" Phó Cảnh Dao đột nhiên vẫy tay gọi.

Lục Đình thấy họ vẫn ở đây có chút ngạc nhiên: “Sao hai người vẫn chưa về nhà?"

Ngôn Tiểu Nặc thấy biểu cảm quan tâm của Lục Đình, nghĩ tới nhưng lời mà Phó Cảnh Dao vừa nói, cô có chút hơi ngượng ngùng, "Cảnh Dao, Lục học trưởng, mình về nhà trước đây.”

Lục Đình cười nhẹ gật đầu, nụ cười thanh tú mà ấm áp: “Đi đường cẩn thận, anh còn có việc chút nữa phải làm, về nhà sẽ thương lượng với ba anh”

Ngôn Tiểu Nặc cười cảm kích gật đầu rồi quay người đi.

Phó Cảnh Dao nhìn ánh mắt mà Lục Đình nhìn Ngôn Tiểu Nặc , cười thêm vào, “Lục học trưởng, anh nhất định phải cố gắng hết sức nhé, đây là cơ hội tốt để lấy lòng Uyển Cừ đó."

Lục Đình cười điềm nhiên, “Tôi sẽ cố gắng hết sức.”

Phó Cảnh Dao cười nói: “Uyển Cừ là cô gái tốt, anh yên tâm, tôi sẽ giúp hai người tạo cơ hội đến với nhau!"

Lục Đình chỉ cười mỉm, không nói gì cả, anh tiếp người con gái Uyển Cừ này, là vì người con gái họ Ngôn khác.

Nhận được lời hứa của Lục Đình, tâm trạng của Ngôn Tiểu Nặc tốt lên rất nhiều, dù nói thế nào đi nữa, thì vẫn còn một tia hy vọng.

Ngôn Tiểu Nặc mở cửa căn biệt thự ra, bên trong vẫn lạnh như băng, cô cúi người chuẩn bị đỏi sang dép đi trong nhà nhưng lại nhìn thấy đôi dép của Mặc Tây Quyết để ở trước cửa chính, là đôi mà sáng nay trước khi anh đi đã đổi.

Hôm nay anh không về, cô than một hơi, dọn đôi dẹp của anh lại, thay quần áo và giày dép xong cô vào nhà bếp nấu ăn.

Tâm trạng không xấu hơn được nữa, cô cũng cảm thấy không đói lắm, lúc cô bê thức ăn đặt lên bàn phát hiện ra một tờ giấy nhớ bên trên chữ viết như rồng bay phượng múa Ngôn Tiểu Nặc tỉ mỉ nhận diện một lúc mới đọc hiểu.

Cô gái ngốc, cho phép em ăn cơm không được nhớ tới anh, tập trung ăn cơm, không được để nghẹn!

Ngôn Tiểu Nặc thấy những lời của Mặc Tây Quyết không biết nên cười hay khóc, trong lòng cảm thấy rất ấm áp, cô bây giờ thực sự bị ảnh hưởng rất sâu từ Mặc Tây Quyết, ngay cả anh ta mắng cô là ngốc cô cũng không cảm thấy tức giận nữa.

Cô ăn cơm xong, thu dọn đồ đặc trong nhà bếp một lúc, buổi chiều không có lớp, cô bắt đầu lên mạng tìm một số công việc có thể làm ở trường.

Bản thân bây giờ có thể tham gia cuộc thi hay không cũng chưa chắc chắn, nhưng bà ngoại không đợi cô được lâu, cô nên làm chuẩn bị trước, kiếm được ít nào hay ts đó.

Lúc này cô nhận được cuộc gọi tới từ Lục Đình

"A lô? Lục học trưởng."

"Ngôn Uyển Cừ, anh đã kể việc của em cho ba mẹ em nghe, ba anh sẽ nghĩ cách, em đừng quá lo lắng."

Ngôn Tiểu Nặc vui mừng đến mức luôn miệng cám ơn, “Cám ơn anh, Lục học trưởng, rất cám ơn anh!"

"Không cần cám ơn, anh còn có chút việc, anh tắt máy đây."

Trên mặt của Ngôn Tiểu Nặc cuối cùng cũng lộ lên nụ cười, xem máy tính quá lâu khiến mắt của cô trở lên mờ đi, xoa bóp mắt một chút, cô định nghỉ ngơi một chút rồi sau đó ngồi dậy suy nghĩ về tác phẩm tham gia cuộc thi.

Ai ngờ rằng giấc ngủ lại kéo dài như vậy, lúc mơ mơ màng màng, cô cảm thấy có ai đó tiến lại gần ôm lấy cô.

Vòng tay nóng bỏng, mùi hương thoang thoảng. Mặc Tây Quyết?

Cô đang định mở to mắt ra đôi môi cô đã bị che lại, nụ hôn trở lên kịch liệt hơn.

"Uhm." Ngôn Tiểu Nặc hơi mở mắt ra, gương mặt âu yếm, hàng lông mày anh tú không phải là Mặc Tây Quyết thì ai vào đây?

Hôn cô hồi lâu, anh mới buông cô ra, giọng hơi khàn khàn kèm theo chút giận: “Em ngủ một mình sao lại không khoá trái cửa vào vậy?"

Ngôn Tiểu Nặc không nghĩ là anh sẽ hỏi cái này, nhìn đôi mắt lạnh lùng của anh, giọng yếu ớt, “Em quên mất” sau đó có chút không phục “Nếu như em khoá trái cửa, anh làm sao mà vào được?"


"Ở đây anh có thẻ vạn năng” Mặc Tây Quyết nhẹ nhàng nói, “Cho dù em khoá trái, anh cũng vào được."

Ngôn Tiểu Nặc bị anh trêu nói không ra lời, biết anh đang quan tâm mình, giọng điệu nhỏ nhẹ: “Lần sau em sẽ chú ý." Thấy thái độ của cô không đến nỗi, anh cảm thấy hài lòng, "Hôm nay gọi điện thoại cho anh à?"

Ngôn Tiểu Nặc cúi đôi mắt đen xuống, đáp lại một tiếng: “Vâng” “Tìm anh có chuyện gì vậy?" giọng của Mặc Tây Quyết vẫn trầm nhẹ. "Không có gì.” Ngôn Tiểu Nặc trả lời nhạt, việc của cô đều giải quyết rồi.

"Không có gì?" lông mày Mặc Tây Quyết co lại, rõ ràng là không tin lời của cô, “Em không có chuyện gì mà gọi điện cho anh? Cho em thêm một cơ hội, không thì mãi mãi đừng có nói."

Ngôn Tiểu Nặc biết suy nghĩ của cô không thoát khỏi ánh mắt của anh, ngẩng đầu lên nói: “Gần đây trong trường có cuộc thi thiết kế, em...em bỏ lỡ mất thời gian báo danh, không biết có thể tham gia nữa được không."

“Cuộc thi thiết kế? ồ, anh nhớ ra rồi." Mặc Tây Quyết nhẹ nhàng nói, “Em tham gia cuộc thi này làm gì?"

Ngôn Tiểu Nặc không giám nói cô thiếu tiền, chỉ giám nói, “Em thuộc khoa thiết kế, có cơ hội để thử sức đương nhiên là muốn thử rồi.”

Mặc Tây Quyết thấy khác thường : "Người phụ nữ của anh muốn vào tập đoàn Đế Quốc còn không dễ dàng sao? lại còn muốn thông qua cuộc thi này?"

Ngôn Tiểu Mặc vội vàng nói, “Như vậy người khác sẽ nghĩ rằng, sẽ nghĩ rằng.." trên mặt cô lộ rõ thần sắc khó nói, như vậy cô với dạng người như Ngô Phi Phi có gì khác biệt?

"Em thật phiền phức!" Mặc Tây Quyết thấy khó chịu than thở một câu, anh hiểu ý của cô, người con gái này, không thực hiện được giấc mơ không được, nhưng anh không có cảm giác coi thường cô, mà lại thấy cô rất đặc biệt, đáng để ngưỡng mộ.

Ngôn Tiểu Nặc không nói gì, anh là tổng giám đốc của tập đoàn Đế Quốc, anh ấy đương nhiên sẽ cảm thấy việc gì cũng dễ dàng rồi, giấc mơ của cô trong mắt anh chỉ như một trò cười mà thôi.

"Lần sau gọi điện anh không bắt máy thì em gửi tin nhắn cho anh.” Mặc Tây Quyết nói vào cạnh tai cô, hôn cô một lần nữa.

Không phải anh ở cùng với bạn gái của anh sao? Không phải anh không về sao? Ngôn Tiểu Nặc tò mò chưa chờ cô hỏi, Mặc Tây Quyết đã khoá chặt môi cô lại, rồi sau đó, cô không còn sức lực và cơ hội mở miệng nữa, cả người cô chìm ngập trong làn sóng mạnh mẽ của anh.

Sau một hồi lâu.

Ngôn Tiểu Nặc ngủ thiếp đi trong

vòng tay của anh, dáng ngủ thuần khiết xinh đẹp tĩnh lặng, Mặc Tây Quyết cúi đầu thơm nhẹ lên gương mặt mềm mại.

Giấc ngủ bị đánh thức Ngôn Tiểu Nặc không hài lòng nhỏ nhẹ một tiếng trách móc : “Đừng có đùa” Đôi mắt vẫn đang nhắm vào, gương mặt lệch về một bên giống như mèo con, thật là đáng yêu.

Khoé môi của Mặc Tây Quyết hơi nhếch lên, cảm thấy bụng hơi đói, nha đầu Tiểu Toàn đó, trước lúc ăn cơm mới nói cho anh biết việc cô gọi điện tới, lúc

đó cơm anh chưa kịp ăn liền chạy về.

Thấy cô ngủ say, không nỡ làm cô tỉnh giấc, xuống giường tự mình mở tủ lạnh tìm đồ ăn.

Thấy đĩa thức ăn trong tủ lạnh, trong đôi mắt đen hiện lên một chút gì đó thương xót, anh không ở nhà, cô ấy ăn đơn giản như vậy?

Xem ra sau này, anh phải dành nhiều thời gian ăn cơm cùng cô, Mặc Tây Quyết nghĩ trong đầu, cho đĩa thức ăn vào lò vi sóng, nghĩ đến việc cô muốn tham gia cuộc thi, anh lấy điện thoại ra gọi cho Duy Đức.

"Ngôn Uyển Cừ muốn tham gia cuộc thi thiết kế lần này, anh trực tiếp ghi thông tin của cô vào.”

Mặc Tây Quyết nói xong rồi tắt điện thoại, âm thanh của anh trầm nhẹ, trong căn phòng tĩnh mịch hiện lên thật dễ nghe, giống như âm điệu của đàn vi ô lông

Anh ăn tạm thức ăn còn lại, rửa đồ xong quay lại nhìn Ngôn Tiểu Nặc đang ngủ say trên giường, ngón tay nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc rủ dưới bờm tóc của cô lên.

Mặc Tây Quyết không biết rằng động tác này của anh âu yếm đến mức nào, anh chỉ cảm nhận làn da mịn màng căng bóng của cô, không cưỡng lại liền nhẹ nhàng ôm lấy.

Lông mày của Ngôn Tiểu Nặc hơi cong lại, giống như dang kháng nghị lại anh đang làm phiền cô ngủ.

Tay của Mặc Tây Quyết tuần tự vuốt xuống đến eo của cô, với tư thế khó cưỡng liền ôm cô vào lòng.

Ngôn Tiểu Nặc cảm nhận được vòng tay của anh, cơ thể động đậy một chút, điều chỉnh lại tư thế thoải mái rồi tiếp tục ngủ.

Thật là nhõng nhẽo! Mặc Tây Quyết nghĩ trong đầu, nhưng lại không phát hiện ra tâm trạng của mình vì động tác của cô trở lên càng thích thú.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Tổng tài cuồng vợ