Trộm nhìn ánh sáng



Edit: Ry

Trở lại cùng một tầng, bọn họ một trước một sau ra khỏi thang máy, Phó Húc ra trước, sau đó đứng ở ngoài thang máy một lát, đợi Tạ Thời Dã tiến tới, hai người cùng sóng vai đi về phía trước.

Hành động này có hơi không giống với trước, không phải là kiểu tốt bụng cố ý mua khoai tây chiên hay đặc biệt đặt phòng riêng để ăn lẩu nướng, mà giống một loại thân mật từ trong tiềm thức, Tạ Thời Dã thích như vậy.

Bọn họ ở cách nhau mấy phòng, còn là hai hướng ngược nhau, Phó Húc đến phòng mình trước, nhẹ nhàng nói câu ngày mai gặp, Tạ Thời Dã cũng gật đầu: "Ngày mai gặp."

Y mở cửa vào phòng, đóng cửa, thậm chí còn không kịp bật đèn đã tựa vào cửa, như người bị rút xương trượt xuống, ngồi trên mặt đất.

Cơ thể mỏi mệt, nhưng tinh thần lại phấn kích vô cùng, hai tay y ôm đầu gối, trong bóng đêm hồi tưởng lại mọi chuyện xảy ra ngày hôm nay, rồi chậm rãi tự nhủ, đừng nghĩ quá nhiều, chỉ là bạn bè thôi.

Mở đèn lên, y đi tắm trước. Lúc cởi trần từ phòng tắm ra, đã nhìn thấy quần áo Phó Húc thay ra để cạnh giường.

Phó Húc thậm chí còn gấp gọn lại, đặt trên tủ đầu giường. Chiếc cà vạt màu xanh sẫm được đặt lên trên cùng, lớp tơ lụa bóng lên thật lộng lẫy.

Tạ Thời Dã nắm lấy cái cà vạt kia, tơ lụa lạnh buốt mơn man trượt trên cổ y, trên xương quai xanh, cứ thế đi xuống.

Từng mảng da thịt đỏ hồng dần lan ra từ eo, y tựa ở đầu giường, tóc vẫn còn đọng nước, ngón chân co quắp kẹp chặt ga giường, bắp chân căng cứng.

Y mở TV, để tiếng TV che giấu những âm thanh không thể để người khác nghe đó.

Tạ Thời Dã vùi mặt vào trong bộ quần áo, như một tên biến thái, không ngừng lẩm bẩm tên của người kia.

Khi đạt tới cao trào, thứ phát tiết ra không chỉ có ở phía dưới, mà còn có nước mắt y.


Y ôm chặt bộ quần áo còn vương mùi hương của người khác, lặng lẽ rơi lệ.

Thật ra y rất hiếm khi khóc, từ nhỏ cũng không thích khóc. Đại khái là gia đình dạy bảo nghiêm khắc, ba mẹ tính cách bảo thủ, cho rằng là con trai thì không nên khóc.

Hành động khóc ở trong lòng y, trừ phi là thật sự không nhịn được nữa, nếu không thì không dễ làm được.

Y là người rất giỏi nhịn, nhưng bởi vì tình cảm thầm kín này mà trở nên yếu đuối hơn rất nhiều, giống như hiện tại, biết rõ nước mắt không nên rơi, lại không khống chế nổi, từng giọt từng giọt thấm ướt áo sơ mi đen.

Lần y khóc thảm thương nhất, là ngày y biết tin Phó Húc giải nghệ kết hôn, hôm ấy y uống rất nhiều rượu, thật sự không nhịn được nữa.

Từ bữa tiệc trở lại nhà mình, khóc từ dưới lầu lên đến trên lầu, không phát ra tiếng, chỉ lặng lẽ rơi lệ, khóc đến khi tỉnh rượu, rồi lại khóc đến lúc thiếp đi.

Ngày hôm sau y mua vé máy bay đến Mỹ, cả khuôn mặt sưng phù chẳng cần hóa trang, ngay cả mẹ ruột cũng chưa chắc đã nhận ra y.

Tắt TV, Tạ Thời Dã lại đi tắm, sau khi ra ngoài y cất bộ quần áo kia đi, phút cuối y đã dời cà vạt đi, nên không bị bẩn.

Y cung kính đặt bộ quần áo vào trong rương hành lý, như vậy Dương Dương sẽ không tìm thấy.

Dương Dương rất tôn trọng sự riêng tư của y, sẽ không bao giờ lục rương hành lý của y.

Ngày hôm sau, khi đoàn làm phim tụ họp, Phó Húc chủ động lên tiếng chào hỏi y, còn hỏi y đã ăn sáng chưa.

Bởi vì muốn tới sớm để trang điểm, cũng muốn ngủ đủ giấc, nên bọn họ gần như không ăn sáng ở khách sạn với đoàn làm phim, đều là trợ lý mang đồ ăn tới.

Phó Húc vừa hỏi, Dương Dương đã cầm cà phê và sandwich vào, là mua từ khu vực khác. Trần Phong đi cùng với cậu, cũng không biết từ lúc nào mà trợ lý của Phó Húc và trợ lý của y lại thân quen như vậy.

Ngay cả bữa sáng cũng đi mua chung, thế nên đồ ăn của y và Phó Húc giống hệt nhau.

Tạ Thời Dã cắn sandwich, có chút hâm mộ nhìn Dương Dương. Tính Dương Dương rất tốt, dễ hòa đồng, nhanh như vậy đã thân thiết với Trần Phong rồi, nếu khả năng giao tiếp đó chia cho y được một phần thì tốt biết bao nhiêu.

Nhưng Tạ Thời Dã biết dù Dương Dương có chia cho y nhiều đến mấy thì cũng vô dụng thôi, không phải y không biết cách giao tiếp, chỉ là khi đối mặt với Phó Húc, y sẽ đặc biệt vụng về.

Lơ đãng một chút, Tạ Thời Dã đã quên trên sandwich còn cắm tăm cố định. Sau khi cắn xuống, cơn đau bén nhọn khiến Tạ Thời Dã á lên một tiếng, che miệng lại. Y khom lưng mở túi nhựa, rồi nhè sandwich dính máu trong mồm ra.

Việc này khiến tất cả mọi người trong phòng hóa trang giật mình, Dương Dương là người đầu tiên bổ nhào tới bên cạnh y, lo muốn chết: "Anh, anh không sao chứ, chảy máu rồi, làm sao bây giờ!"

Thợ trang điểm cũng không dám tiếp tục, nhìn cái miếng sandwich dính máu kia, miệng hốt hoảng la trời ạ.

Phó Húc đã trang điểm được một nửa, kêu dừng lại, đi tới xem tình trạng của Tạ Thời Dã.

Nhân vật chính Tạ Thời Dã được tất cả vây quanh, trong đầu vẫn còn đang nghĩ liệu mình có nên đi cúng bái một chuyến không, chứ dạo gần đây cứ luôn thấy máu.

Phó Húc nhìn miếng sandwich ba tầng, ánh mắt hơi trầm xuống, nhìn Dương Dương một cái, khiến cho Dương Dương rụt cổ.

Bởi vì tăm trên sandwich của Phó Húc đã được lấy ra.

Trần Phong vẫn luôn rất cẩn thận, mà Dương Dương đi cùng với Trần Phong, không thể nào lại không thấy hành động của hắn.

Nhưng trên sandwich của Tạ Thời Dã vẫn để tăm nguyên xi, điều này chứng tỏ trợ lý của Tạ Thời Dã cẩu thả, hoặc là lười biếng, hoàn toàn không suy xét khả năng nghệ sĩ sẽ bị thương.


Tạ Thời Dã che miệng lắc đầu, Phó Húc lấy điện thoại ra, bật đèn flash máy ảnh, chiếu vào miệng Tạ Thời Dã: "Há miệng ra để tôi xem."

Tạ Thời Dã bị thủng phần lợi dưới lưỡi, máu chảy hơi nhiều, trông rất đau.

Phó Húc nắm cằm Tạ Thời Dã, để y há to hơn nữa, cẩn thận quan sát kỹ càng, xác định vết thương không có vấn đề gì: "Đến bệnh viện đi."

Lời này vừa ra, mặt Dương Dương đã trắng bệch không còn giọt máu. Tạ Thời Dã im lặng, nuốt xuống nước bọt lẫn vị máu tươi, trấn an nhìn Dương Dương một cái: "Không nghiêm trọng đến vậy."

Lúc nói chuyện, đầu lưỡi không cẩn thận đè vào miệng vết thương, vẫn rất đau, thế là âm cuối trở nên mơ hồ không rõ.

Phó Húc không đồng ý nói: "Lỡ cây tăm không sạch sẽ, bị nhiễm trùng thì phải làm sao?"

Tạ Thời Dã xua tay: "Làm gì đến mức đó, nếu tôi đi viện chỉ vì vết thương nhỏ như vậy, anh có tin là ngày mai tôi sẽ bị lôi lên hot search cho tất cả cười chê không, tôi không yếu ớt đến mức đó." Y nhìn về phía thợ trang điểm: "Tiếp tục đi, tôi không sao."

Lại nói với Dương Dương: "Đừng có đứng đó nữa, đi lấy chút nước muối về cho tôi xúc miệng, thêm mấy cục đá nữa, không thì tí nữa không nói nổi lời thoại đâu."

Sau khi sai mọi người làm việc, phòng hóa trang lại bắt đầu bận rộn, hai diễn viên chính đã hóa trang xong, cùng đi về phía trường quay.

Đợi đến khi bốn phía không còn ai, Phó Húc mới nói với Tạ Thời Dã: "Cậu nên tìm trợ lý có kinh nghiệm một chút."

Tạ Thời Dã giả vờ ngớ ngẩn: "Dương Dương tốt lắm, theo tôi nhiều năm rồi, chuyện buổi sáng chỉ là ngoài ý muốn thôi."

Phó Húc không nói nữa, có vài việc nên có điểm dừng, nói nhiều khó tránh khỏi bị người ta chê nhiều chuyện.

Đến trường quay, Tạ Thời Dã có cảnh quay với Văn Dao, Phó Húc lại phải qua một tổ khác quay cảnh chiến trường mười năm sau, do phó đạo diễn Đoạn Nghiệp phụ trách phần đánh võ chỉ đạo và quay chụp.

Đoạn Nghiệp vẫn còn đang bố trí cảnh quay, thế là Phó Húc đi sang bên này quan sát.

Dương Dương nhanh chóng mang đá tới, chạy đến đỏ hết cả mặt. Phó Húc cũng đúng lúc nhìn thấy Dương Dương cúi người không biết đang nói cái gì với Tạ Thời Dã, có lẽ là nói xin lỗi, sự áy náy trong mắt cậu gần như chảy cả ra ngoài.

Tạ Thời Dã bỏ cục đá vào miệng ngậm, yên lặng nghe hết, nghe xong thì nói gì đó không biết, đại khái là vài câu an ủi, còn giơ tay xoa đầu Dương Dương.

Dương Dương sờ lên chỗ được chạm vào, cảm kích cười.

Phó Húc dời ánh mắt đến mặt Dương Dương, đột nhiên phát hiện cậu trợ lý này cũng khá ổn, khá là đẹp trai, nhưng nếu so với Tạ Thời Dã thì quá tầm thường, không xứng đôi lắm.

Lúc này, anh lại nghĩ tới Chu Dung.

Phó Húc lấy di động ra, tìm kiếm tên Chu Dung trên Weibo.

Giao diện vừa hay nhảy ra đoạn cắt của cái chương trình giải trí kia, cảnh Chu Dung với ánh mắt ngưỡng mộ, Tạ Thời Dã ga lăng săn sóc, gần như chẳng cần xác nhận lại với Chung Xương Minh, anh đã biết Chu Dung này chính là "Chu Dung" đó.

Tổ tiết mục còn cố ý edit thêm bong bóng màu hồng cho hai người, phối hợp với kiểu chữ đáng yêu, tua chậm, cho fan đủ phúc lợi.

Mở bình luận xem, quả nhiên có rất nhiều fan CP tràn vào.

Họ còn đặt tên cho cp là Dừa Dung.

Dạo gần đây mấy cô gái đều thích ship cp, đặt cho đủ loại tên kỳ quái cho thuyền của mình.

Phó Húc tỉ mỉ quan sát mặt Chu Dung, cảm thấy gương mặt này cũng không tệ lắm, dù sao cũng là thành viên của nhóm nhạc nam, giá trị nhan sắc cũng không quá kém.


Lướt xuống chút nữa đã thấy một cái cp khác của Chu Dung, là ca sĩ hát chính của nhóm, tên là Chu Vụ Hành, cùng họ.

Mở video ra xem, cũng không biết có phải là vì nhóm nhạc nam cần buôn bán các tổ hợp cp không mà động tác lẫn ánh mắt đều nhiều gấp mấy cái clip trong chương trình giải trí với Tạ Thời Dã.

Xem một chút, anh đã nhíu mày.

Nhưng có một số việc thật sự rất khó nói, chẳng lẽ anh lại phải nhắc nhở Tạ Thời Dã, bạn trai cậu hình như đang dan díu với ca sĩ chính của nhóm nhạc bọn họ à?

Thôi bỏ đi, dù sao ngay cả trợ lý Tạ Thời Dã cũng muốn bảo vệ, huống hồ là bạn trai của mình.

Nếu anh tùy tiện nhắc nhở như vậy, sẽ chỉ làm người ta chán ghét mình thôi.

Quan hệ của anh và cậu đàn em này vừa mới hòa hoãn hơn một chút, không thể lại làm căng nữa.

Tạ Thời Dã và Văn Dao đã bắt đầu quay, là đoạn Kim Lan bị thương ở chân, được Bạch Trường An cõng về nhà.

Trong lúc quay, Văn Dao ngả vào lưng Tạ Thời Dã, thể hiện tư thái thẹn thùng của người thiếu nữ đến cực kỳ tinh tế, nàng lén nhìn Tạ Thời Dã đã cõng nàng, vòng tay ôm chặt hơn.

Phó Húc cùng ngồi xem màn hình giám sát với Chung Xương Minh, sau khi quay xong cảnh này, Chung Xương Minh nói: "Sao anh còn chưa qua chỗ lão Đoàn vậy?"

Phó Húc nói: "Bên đó chưa bố trí xong ạ."

Phó Húc thấy tâm trạng Chung Xương Minh không tệ, bèn nói: "Thầy thấy trạng thái hôm nay thế nào?"

Chung Xương Minh: "Trạng thái của Văn Dao rất tốt, Tạ Thời Dã tạm ổn."

Chung Xương Minh vuốt cằm, bỗng buôn chuyện: "Nếu không phải tôi biết Tạ Thời Dã không thích con gái, có khi tôi cũng cho là cậu ta với Văn Dao có gì đó với nhau ấy." Dù sao thì việc hai diễn viên đùa giả thành thật trở thành vợ chồng ở đoàn làm phim của không hiếm thấy.

Nhất là khi cảnh quay phải quay trong núi sâu rừng rú, quay một phát là hết mấy tháng, một nam một nữ sớm chiều ở chung, mập mờ chung sống, cũng khó tránh khỏi rung động.

Nghe thấy lời này của Chung Xương Minh, Phó Húc dời ánh mắt đến màn hình giám sát.

Đúng lúc bên kia hô cắt, Tạ Thời Dã thả Văn Dao xuống, còn nói Văn Dao nặng quá, cõng có một tí mà khiến y đổ đầy mồ hôi, Văn Dao ra vẻ muốn đánh, nhưng thật ra lại rút cái khăn tay đạo cụ ra, chấm chấm lên thái dương Tạ Thời Dã, còn cố ý gọi Bạch đại ca, để tiểu muội đến hầu hạ huynh.

Anh như có điều suy nghĩ nói: "Cũng không phải là không có khả năng."

Phó Húc nói quá khẽ, Chung Xương Minh không nghe rõ, quay đầu hỏi anh: "Anh nói gì cơ?"

Phó Húc lắc đầu: "Không có gì ạ."




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Trộm nhìn ánh sáng